Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Tân Phong Hi vừa nghe thấy giọng nói đó, trong đầu lập tức hiện lên một câu. Oan gia ngõ hẹp! Giọng nói này không phải ai xa lạ, chính là thị nữ đòi giành bánh bao và trứng gà mà nhóm của nàng đã gặp ở quán trà ngoài thành hôm nay. Tuy Tần Phong Hi nhận ra thị nữ kia, nhưng chắc chắn nàng ta sẽ không nhận ra nàng. Lúc này Tần Phong Hi chỉ muốn nhanh chóng đến Hội Hoa Lâu để xem xét tình hình, mau mang Tử Vân hồ về, không muốn lãng phí thời gian ở đây cãi vã với nàng ta. Vì vậy nàng ra hiệu cho xa phu lùi lại, nhường đường cho đối phương đi trước. Tần Phong Hi tự cho rằng mình rất thiện lương, ngươi xem ta nhường nhịn ngươi cỡ nào. Nhưng xem ra một số người đã quen với việc không muốn sống nữa. Khi chiếc xe ngựa tiến vào ngõ nhỏ, thị nữ kia hừ lạnh rồi nói: “Đôi khi có chút bạc mà cũng thuê xe ngựa đẹp, học đòi làm sang. Cũng may các ngươi còn biết nhường đường, nếu không ta sẽ chặt đôi cỗ xe ngựa chướng mắt này và ném các ngươi xuống cho ngựa nhà ta đá chơi” Câu nói này thật sự rất kỳ lạ. Ban đầu Tần Phong Hi còn tưởng nàng ta khinh thường người nghèo, không ngờ bây giờ nàng đã ăn mặc sang trọng, đi xe ngựa thượng hạng nhưng vẫn bị người ta chửi bới, nhục mạ như thế. Tần Phong Hi sờ cằm, hỏi Tiểu Trù ngồi trong xe: “Ngươi thấy tiểu chủ tử của ngươi trông dễ bắt nạt lắm không?” Tiểu Trù che miệng cười khúc khích: “Nếu không quen biết, trông tiểu chủ tử quả thật rất dễ bị bắt nạt” Vì bình thường Tần Phong Hi luôn cười tủm tỉm, đôi khi còn có vẻ ngây thơ, nhưng ít ai biết được bên dưới vẻ ngoài ngây thơ và vui vẻ như vậy là một tâm hồn mạnh mẽ đến nhường nào. Kể từ lúc lên xe đến giờ, Lệ Tử Mặc nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy cũng không mở mắt ra, chỉ lười nhác nói: “Diễn giỏi lắm. Trong khoảng thời gian nàng rời đi, hắn đã từng bước hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra giữa hai người. Hắn chợt nhận ra ngay từ lần đầu gặp nhau trong đêm tối rừng sâu núi thẳm, khi nàng ngã vào lòng hắn, nàng đã bắt đầu diễn. Có lẽ Tần Phong Hi thực sự sợ những con cương thi được tạo ra từ dược liệu, cũng có lẽ nàng chưa từng trải qua những cuộc chiến đẫm máu, nhưng nỗi sợ hãi và tiếng kêu thét của nàng lúc đó chắc chắn đã được phóng đại. Bởi vì sau này Lệ Tử Mặc phát hiện ra nàng rất dũng cảm, khi bị đe dọa tính mạng, nàng sẽ không ngần ngại ra tay. Sau đó nàng lại giả vờ như không biết gì, tỏ ra nhát gan, dường như cực lực chống cự không muốn bước vào cuộc đời của hắn, ước gì cách hắn càng xa càng tốt. Chính vì những điều đó mà hắn càng bị nàng thu hút, nghĩ trước giờ chưa từng gặp người phụ nữ nào đặc biệt như nàng. Tân Phong Hi im lặng, liếc xéo Lệ Tử Mặc. Ngay từ đầu nàng đã biết nếu để hắn biết nàng giỏi giang đến mức nào, chắc chắn nàng sẽ phải làm việc nhiều hơn. Nếu nàng không giả vờ, chẳng lẽ còn phải tự nguyện đi bán mạng cho hắn à. Chiếc xe ngựa phía trước không vội vàng, chậm rãi đi vào con hẻm, có vẻ như cố tình đi chậm lại. “Ta nhịn.” Tần Phong Hi kéo một góc rèm xe lên, vừa dứt lời, nàng bắn một ngân chân cực nhỏ vào bánh xe phía trước. “Đế phi, sao không bắn vào chân ngựa của họ?” Đỗ Văn Hội thắc mắc, bắn ngân châm vào bánh xe thì có thể giúp ích được gì ư? “Bắn ngựa làm gì? Ngựa đâu có đắc tội với ta.” Tần Phong Hi tròn mắt nhìn hắn: “Còn nữa, đã nói ra ngoài phải gọi ta là phu nhân, nhớ chưa?" “Vâng, phu nhân Họ nhanh chóng thấy được hiệu quả của những ngân châm đó. Vừa ra khỏi con hẻm, trước mắt họ là một khoảng không rộng lớn và sáng sủa. Bên cạnh khoảng đất trống bằng phẳng được lát đá xanh là một hồ nước nhân tạo rộng lớn. Quanh hồ chiếc cầu có hành lang cong cong dài và rộng, nhưng có người canh gác không cho xe ngựa đi qua. Ở giữa bờ bên kia cầu có một cánh cổng, trên cổng vào hồ có ba chữ “Hội Hoa Lâu” lấp lánh. Hàng trăm chiếc đèn lồng đủ màu sắc treo trên cầu, tạo nên một khung cảnh xa hoa, tráng lệ. Ánh đèn phản chiếu trên mặt nước, gió nhẹ thổi mơn man gợn sóng khiến ánh đèn loang lổ, tạo nên những hình ảnh lung linh đầy huyền ảo. Nếu ở thời hiện đại, những cảnh quan nhân tạo như vậy rất phổ biến, Tần Phong Hi sẽ không quá ngạc nhiên. Nhưng đây là thế giới cổ đại, lại không phải là Giang Nam tươi đẹp, nên một cảnh đẹp như vậy xuất hiện khiến Tần Phong Hi ngơ ngác ngắm nhìn. Bên bờ hồ đã có rất nhiều xe ngựa đỗ lại, toàn là những chiếc xe sang trọng và rộng rãi. Chiếc xe trước mặt họ vừa tìm được một chỗ đỗ thì thị nữ kia hét lên: “Mau nhanh qua đó, đừng để người khác chiếm mất chỗ. Vừa dứt lời, ba tiếng nổ bùm bùm bùm vang lên, bánh xe của chiếc xe ngựa đó lập tức tan nát. Bánh xe vỡ vụn, thùng xe không thể bình an không bị ảnh hưởng, đổ sập xuống đất tạo thành tiếng nổ cực lớn. Bỗng chốc mất đi trọng tải, con ngựa kéo xe phóng đi như tên bắn, một cước đá bay xa phu ra xa. Trong xe ngựa vang lên một tiếng kêu thét thất thanh, ngay sau đó hai bóng người lao ra khỏi xe. Tần Phong Hi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Nàng không để ý đến người kia, mà tập trung toàn bộ sự chú ý vào thị nữ. Vừa thấy nàng ta nhảy ra khỏi xe, Tần Phong Hi lập tức bắn thêm một đống ngân châm nữa. Thật ra thị nữ có võ công khá tốt, dù đang trong hoàn cảnh lúng túng nhưng nàng ta lập tức nhận ra nguy hiểm. Góc độ tấn công rất xảo quyệt, cả đống ngân châm bay từ đủ hướng, muốn tránh hết những ngân châm li ti đang bay là điều không thể, vì vậy nàng ta quyết định lao về phía trước. Bởi vì ngân châm rất yếu nên chúng sẽ rớt xuống. Suy nghĩ này chỉ vừa lóe lên, song thực tế con người đang lơ lửng trên không nào có nhiều thời gian suy nghĩ chu toàn? Thị nữ gồng hết sức nhảy về phía trước, nhưng nàng ta không ngờ rằng phía trước chính là mặt hồ. “Bộp” một tiếng, thị nữ rơi tõm xuống nước. Nước bắn tung tóe, mọi người xung quanh kinh ngạc kêu lên: “Có người rơi xuống nước rồi!” “Cô nương kia thật kỳ lạ, đã nhảy khỏi xe để tránh va chạm mà tại sao lại tự nhảy xuống hồ?” “Ta cũng không nhìn rõ chuyện gì xảy ra. Chậc chậc, ngày xuân lạnh thế này, rơi xuống nước thì khổ lắm” Một loạt biến cố bất ngờ này đã khiến Tiểu Trù và Đỗ Văn Hội trong xe ngựa há hốc mồm kinh ngạc, một lúc sau mới hoàn hồn. Tần Phong Hi ra tay nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, hơn nữa không làm gì quá đặc biệt, chỉ bằng một cây ngân châm nhỏ xíu, mảnh mai như lông trâu, dù rơi xuống đất cũng không ai thấy, đã khiến cỗ xe tan nát, ép thị nữ phải nhảy xuống hồ. “Tiểu chủ tử, đây là cách mà người nói là dễ bắt nạt ư?” Tiểu Trù há hốc mồm kinh ngạc. Tần Phong Hi vỗ tay, tựa vào người Lệ Tử Mặc: “Ta chỉ trả thù giúp gia nhà bọn ta thôi. “Ồ?” Lệ Tử Mặc rất hài lòng với tính có thù tất báo của nàng. Hắn thích nhìn nàng bắt nạt người khác, chứ không muốn thấy nàng bị người khác bắt nạt. Nếu lúc nãy không phải Tân Phong Hi ngăn cản, đè tay hắn xuống, hắn đã một chưởng đánh nát cả xe ngựa và kết liễu những kẻ bên trong rồi. Nhưng nàng muốn chơi thì cứ để nàng chơi thỏa thích. “Lúc nãy gia cũng ở trên xe, mà nàng ta chửi cả những người trong xe ngựa. Gia cũng biết mà, người ta chửi ta thì ta còn có thể nhịn, nhưng nếu chửi gia thì ta không nhịn được.” Tần Phong Hi ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, mắt sáng lấp lánh như sao: “Gia có cảm thấy cảm động không ạ?” Lệ Tử Mặc bình tĩnh nhìn nàng một lúc rồi mới gật đầu: “Quả thật rất cảm động, nhưng chuyện này và bức thư ước hẹn kia là hai chuyện khác nhau. Tần Phong Hi lập tức xụ mặt. Từ khi hắn đọc bức thư, sắc mặt đã tối sầm cả nửa ngày. Sau đó, chính nàng đã chủ động đề nghị sẽ dẫn hắn đến Hội Hoa Lâu, nể mặt nàng biểu hiện ngoan ngoan như vậy nên mới không so đo. Tần Phong Hi cảm thấy hôm nay mình nịnh nọt hắn đủ nhiều, vậy mà hắn vẫn không chịu tha thứ. Người còn lại nhếch nhác đứng bên cạnh hồ, hét lớn với thị nữ đang chới với trong nước: “Mau lên đây!” Giọng điệu nàng ta hổn hển đầy tức giận, có lẽ tức tối vì thị nữ đã làm mất mặt mình. Lúc này, nàng ta chỉ ước nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Đó là một thiếu nữ mặc váy xanh lục vô cùng lộng lẫy, mắt ngọc mày ngài, xinh đẹp động lòng người. Nhưng vì vẻ kiêu ngạo, không kiên nhẫn trên khuôn mặt đã làm giảm đi phần nào vẻ đẹp của nàng ta. Dường như cả chủ nhân lẫn thị nữ đều được đại gia tộc nuông chiều, lại thiếu hiểu biết, không biết trời cao đất dày, chỉ hếch mũi lên trời. Thật không hiểu sao bọn họ có thể an toàn đến được thành Nặc Lạp mà không gặp bất kỳ rắc rối nào. Thị nữ leo lên bờ, lạnh đến mức run rẩy, đôi môi tím tái. Lúc này, một chàng trai tuấn tú đi tới, cởi áo khoác ngoài đưa cho nàng ta: “Cô nương mau khoác vào đi, vào Hội Hoa Lâu rồi hãy uống một bát gừng nóng để tránh bị cảm lạnh” Trong mắt thị nữ lộ rõ vẻ khinh bỉ nhưng lại cố gắng kìm nén, gật đầu và vô thức khoác áo khoác lên người. Sau khi rơi xuống hồ, nàng ta không chỉ lạnh mà toàn thân còn ướt sũng, quần áo dán chặt vào người khiến đường cong hiện rõ, làm nàng ta tức phát điên. “Tiểu thư, chắc chắn vừa rồi có người cố ý hãm hại chúng ta!” Thiếu nữ mặc váy xanh lườm thị nữ: “Ngươi tưởng ta ngốc sao? Làm sao ta không biết có người muốn hãm hại ta, nhưng trước khi gặp được tỷ tỷ, chúng ta phải nhẫn nhịn. Ngươi có hiểu không?” Những lời này vừa hay bị Lệ Tử Mặc, Tân Phong Hi và những người đang ngồi trong xe ngựa nghe thấy. Tần Phong Hi bật cười thành tiếng. Thị nữ kia vênh váo như vậy, trông giống nhẫn nhịn chỗ nào? Nàng ta chắc mình không nói đùa chứ? “Xin hỏi đây có phải là quý nhân đã đặt phòng chữ Kim phải không?” Một người đàn ông tuấn tú khác tiến đến, dịu dàng hỏi thiếu nữ mặc váy xanh. Cô gái vừa mới nói phải khiêm tốn lập tức ngẩng cao đầu, tỏ vẻ kiêu hãnh: “Tỷ tỷ của ta thấy ta đến rồi nên mới đã sai ngươi tới đón ta ư?” Người đàn ông gật đầu: “Mời quý khách đi bên này. Cô gái và thị nữ lại càng kiêu ngạo hơn, theo sau người đàn ông đi vào cổng và bước lên cầu gỗ treo đầy đèn lồng. “Xem ra tỷ tỷ của tiểu mỹ nhân kia là nhân vật có tiếng tăm.” Tần Phong Hi mỉm cười. Bọn họ xuống xe ngựa, mọi người xung quanh còn chưa lên cầu, những người nhìn cổng hoặc vừa xuống xe ngựa, đều ngạc nhiên nhìn cặp đôi trai tài gái sắc này. “Đây là ai vậy? Trời ơi, ta chưa từng thấy ai có phong thái như vậy” “Có phải là con cháu của đại gia tộc nào ra ngoài trải nghiệm không?” “Hắn nhìn ta kìa, hắn nhìn ta kìa. Có cô gái thì thào, kích động đến mức suýt ngất xỉu. Tần Phong Hi rất hài lòng với hiệu ứng mà nàng tạo ra. Lệ Tử Mặc trong bộ đồ đỏ rực rỡ, vừa nóng bỏng vừa lạnh lùng, khí chất của hắn khiến người ta khó diễn tả bằng lời. Ngay cả chiếc mặt nạ vàng mà hắn đang đeo cũng khiến người ta mê mẩn. Họ chậm rãi đi đến trước cổng, chuẩn bị bước vào thì bị người canh cổng ngăn lại: “Mỗi người phải nộp một trăm lượng vàng mới được vào. Đi qua chiếc cầu treo đầy đèn lồng, trước mắt họ là một khung cảnh xa hoa, tráng lệ của Hội Hoa Lâu.