Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Vừa bước vào Hội Hoa Lâu, tiếng đàn như cơn gió mát sau cơn mưa truyền đến khiến lòng người dịu lại. Cứ tưởng là tiếng đàn của vị mỹ nhân nào, ai ngờ xuyên qua đại sảnh với hàng chục bàn tiệc, nhìn lên trên đài trải đầy hoa tươi lại thấy một đứa bé khoảng mười hai, mười ba tuổi, tóc búi đơn giản, chỉ cài một chiếc trâm gỗ thông. Thiếu niên mặc y phục trắng rộng, ngồi bên cây đàn, vẻ mặt tập trung gảy từng nốt nhạc. “Các ngươi nói nơi này có phần giống thanh lâu đúng là xem thường người ta quá” Tần Phong Hi liếc nhìn Đỗ Văn Hội, nghe ngóng tin tức kiểu gì vậy? Chỉ là bố cục nhìn trông hơi giống thanh lâu thôi, bên trong làm gì có gì giống nữa đâu? Đâu cần phải nói vậy chứ? Làm vậy là muốn hại nàng đó, muốn hại nàng đúng không? Đỗ Văn Hội gãi mũi, lùi lại một bước. Ai biết bên trong thế nào chứ? Nhìn từ bên ngoài đúng là có nét giống thanh lâu trên hồ mà. Đại sảnh bài trí hàng chục chiếc bàn tiệc, bàn nào cũng có người ngồi. Kinh doanh rất đắt khách. Giữa đại sảnh và cửa vào treo một màn lụa mỏng mờ ảo, chỉ kéo hờ một góc, vừa khéo cho người vào thấy thiếu niên gảy đàn, nhưng người bên trong chì nhìn thấy mờ mờ các vị khách quan bên ngoài. Lúc ấy, có một chàng trai mặc quần áo xanh, đầu buộc dải băng xanh, thoạt nhìn rất thư sinh nho nhã, tiến lại chào hỏi bọn họ. Tần Phong Hi thấy trong hoa lâu có rất nhiều người đàn ông mặc trang phục tương tự, chắc hẳn là những người có chức vụ tương tự như tiểu nhị. Người này nhìn thấy Lệ Tử Mặc mặc đồ đỏ thì thoáng ngẩn người một lúc rồi lập tức cúi đầu nhẹ nhàng. “Quý khách muốn lên lầu hay ngồi tại đại sảnh ạ?” Tần Phong Hi biết Lệ Tử Mặc kiệm lời, lúc này chắc chắn sẽ không mở miệng, mà bình thường cũng không cần hắn phải mở miệng, thế là nàng bèn hỏi: “Lên lầu và ngồi đại sảnh có gì khác nhau?” Dù nàng đã phần nào biết là sự khác biệt giữa tiêu dùng hạng phổ thông và hạng VIP, nhưng vẫn hơi tò mò. “Chỉ cần trả một trăm vàng thì ngồi tại đại sảnh sẽ được tặng một bình rượu ngon, hai đĩa đồ nhắm, còn lại tính riêng. Dùng phòng bao tầng hai thì phải trả một nghìn vàng, sẽ được tặng hai vò rượu ngon mười năm, mồi nhắm dùng thoả thích, mỗi phòng đều có hai người hầu phục vụ riêng. Phòng chữ thất ở tầng ba giá năm nghìn vàng, dùng..” Hắn ta vừa nói đến đây thì ngập ngừng nói tiếp: “Nhưng phòng chữ thất trên tầng ba đã có người đặt trước rồi” Những người không biết giá cả trong Hội Hoa Lâu cho dù có tiền cũng khó mà thuê được phòng chứ thất trên tầng ba, vì chỉ người có tiền có thế, thông tin nhanh nhạy, mới có thể đặt trước được. Những ai đặt được phòng chữ thất đều có thân phận xuất chúng, vừa ra khỏi cửa đã được nghênh đón cung phụng. Tần Phong Hi liếc nhìn Lệ Tử Mặc, âm thầm lè lưỡi, không hỏi nữa. “Dẫn bọn ta đến phòng chữ tử đi. Phòng chữ thất thực ra là bảy gian phòng bao, mỗi phòng được đại diện bởi một màu sắc: xích, tranh, lục, lam, tử, hồng, kim. Triệu Vân đã hẹn nàng ở phòng chữ tử. Vậy thì có lẽ Triệu Vân không chỉ đơn thuần là thiếu gia của Thịnh Dược Hành, gia thế của hắn ta không chỉ có một cái Thịnh Dược Hành thôi đâu. Khi nghe họ muốn đến phòng chữ tử, sắc mặt của chàng trai nho nhã thư sinh lập tức trở nên tôn kính hơn. “Mời quý khách đi lối này ạ. Tần Phong Hi thấy phía trước vào đại sảnh có một cái cầu thang nhưng người này không dẫn họ đi cầu thang đó mà đi qua một hành lang ngắn, hai bên treo tấm màn màu vàng nhạt, đến một cầu thang khác. Hai bên chân cầu thang mỗi bên có một thị nữ mặc váy màu vàng lông ngỗng, tóc dài xoã ra trên lưng, cúi đầu ngồi quỳ trên đất, khi họ đi qua, đồng thanh nhẹ nhàng nói: “Hoan nghênh quý khách.” Chà chà, chủ nhân Hội Hoa Lâu này đúng là quyết tâm thực hiện mười ba nguyên tắc đến cùng đấy nhỉ. Tân Phong Hi liếc nhìn thị nữ, kinh ngạc phát hiện họ đều có dung mạo tuyệt sắc, dáng vẻ quỳ bên cầu thang cũng xinh đẹp tuyệt vời. Hai thiếu nữ tuyệt sắc như vậy, lại chỉ có thể quỳ bên cầu thang? Vậy, chủ nhân của những đoá hoa này sẽ có dung mạo như thế nào đây? Tân Phong Hi khẽ cười, quay sang Lệ Tử Mặc nói: “Gia, buổi tối chàng phải mở cho to mắt để mà chiêm ngưỡng đấy, Hoa chủ nhất định vô cùng yêu kiều quyến rũ, quốc sắc thiên hương, tiên nữ hạ phàm, là mỹ nhân hiếm có trên đời. Nếu chàng thích, muốn đem nàng về nhà làm tỷ muội với ta, ta nhất định... “Nàng nhất định thế nào?” Người hầu dẫn đường lần đầu nghe thấy Lệ Tử Mặc lên tiếng, chỉ vỏn vẹn mấy chữ ngắn ngủi mà khiến hắn ta run rẩy trong lòng. Giọng điệu thật lạnh lẽo! Tần Phong Hi thấy chỉ một câu của hắn mà đã khiến người hầu bỗng căng thẳng, động tác đi bộ cũng trở nên cứng ngắc, không khỏi nhếch môi. “Ta nhất định sẽ không cho phép. Người hầu ngạc nhiên liếc nhanh về phía nàng. Ban đầu hắn ta tưởng Tần Phong Hi là thị nữ của vị gia này, nhưng khi nghe nàng nói mang về nhà làm tỷ muội, hắn ta mới biết nàng là phu nhân của vị gia này. Đang nghĩ nàng định nói nhất định sẽ chung sống hoà thuận với vị phu nhân mới thì nàng lại đột ngột nói lái đi như vậy. Vị phu nhân này đúng là người ghen tuông, nhìn sắc thái của vị gia này rõ ràng không phải người bình thường, với thân phận như vậy, ai mà chẳng tam thê tứ thiếp? Vậy mà phu nhân này lại thẳng thừng nói không cho phép, nàng không cho. Gan lớn thật đấy. Lệ Tử Mặc vẫn chưa lên tiếng, thì một tiếng cười nhạo đã bất ngờ vang lên. “Có một số người đúng là không biết tự lượng sức mình!” Giọng nói này nghe hơi quen tại, Tần Phong Hi ngẩng đầu nhìn lên, thấy một thiếu nữ xinh đẹp đứng bên cạnh một cánh cửa, váy áo mỏng manh như hoa mai, khiến nàng ta trở nên vô cùng kiều diễm. Nhìn thấy mặt nàng ta, Tần Phong Hi chỉ muốn cười. Cảnh Tinh Nghiên. Lần trước ở băng nguyên, Cảnh Tinh Nghiên đã lừa gạt sư tỷ của nàng ta là Lệ Tiêu Lan, từng lừa gạt Nhị hoàng tử Đông Thời Lâm và Thái tử Đông Thời Ngọc của Đông Thanh, âm thầm trộm đi thạch tủy ngàn năm trên người Lệ Tiêu Lan, còn kiếm được hộ vệ của Thái tử đưa về Bích Tiên Sơn. Nhưng giờ xem ra, có vẻ như nàng ta cũng chẳng bị trừng phạt bao nhiêu về chuyện này, cũng không biết rốt cuộc là nàng ta không giao được đồ, hay sau khi giao thì Mộng Bích tiên tử phát hiện ra là đồ giả. Chỉ là không biết hiện giờ Lệ Tiêu Lan ra sao rồi. Nàng nhận ra Cảnh Tinh Nghiên, nhưng Cảnh Tinh Nghiên thì không nhận ra nàng. Lúc này, Tần Phong Hi mặc một bộ váy màu hồng tím, búi tóc lả lơi, trên đầu chỉ cắm một chiếc trâm ngọc trắng, còn đeo thêm một chuỗi ngọc trai, thực sự là quá giản dị. Một thị nữ có thể leo lên phòng chữ thất tầng ba trông cũng quý phái hơn nàng nhiều. Nhưng nàng ta không biết rằng, đối với Tần Phong Hi thì đây đã là trang phục đẹp nhất. Đến đây nửa năm, nàng vẫn chưa từng mặc bộ trang phục cổ đại nhẹ nhàng và xinh đẹp như vậy, cũng chưa từng búi tóc kiểu như thế. Nàng vừa thay đồ xong, Lệ Tử Mặc đã nhìn nàng với đôi mắt sáng lấp lánh, nàng biết bộ trang phục này tuy đơn giản nhưng chắc chắn không xấu. Tuy nhiên, lý do khiến Cảnh Tinh Nghiên không nhận ra nàng chính là do nàng đang đeo một chiếc mạng che mặt vàng. Mặc như vậy để phù hợp với bộ đồ màu đỏ của Lệ Tử Mặc, hắn đeo một chiếc mặt nạ nửa mặt mày vàng kim, chỉ để lộ đôi môi đến nửa cằm, vẻ lạnh lùng đã bị thay thế bằng một sự bí ẩn. Còn trên mặt nàng đeo một chiếc mạng được kết bằng những hạt vàng tinh tế, che kín phần từ mũi trở xuống, chỉ để lại đôi mắt linh động. Trong mắt người bình thường, riêng tấm rèm vàng trên mặt nàng đã rất đáng giá, nhưng ở trên tầng ba này, trang sức vàng ngọc bình thường thì chẳng đáng gì. Tần Phong Hi biết lần này nhất định là một đại hội kẻ thù tụ họp, nhưng không ngờ lại gặp Cảnh Tinh Nghiên đầu tiên. Nhìn chữ vàng đang bay bay trên cánh cửa bên cạnh nàng ta, nàng khẽ cười. Với thân phận của Cảnh Tinh Nghiên, có lẽ vẫn chưa đủ để đặt phòng bao này, nên chắc chắn Mộng Bích tiên tử đang ở bên trong. Ngay từ đầu Cảnh Tinh Nghiên đã nhìn trúng Lệ Tử Mặc, bây giờ Lệ Tử Mặc đã thay trang phục và đeo mặt nạ, nàng ta vẫn bị mê hoặc đến ngẩn ngơ. Tần Phong Hi thấy ánh mắt nàng ta nhìn Lệ Tử Mặc tràn ngập sự si mê, trong lòng cười lạnh, còn dám tơ tưởng đến người đàn ông của nàng sao? Cho ngươi tức chết luôn. Nàng duỗi tay ôm lấy cánh tay của Lệ Tử Mặc, ngẩng đầu nhìn hắn: “Gia, gia không thể bị những tiểu yêu tinh chủ động đong đưa trước mặt mình lừa gạt đâu đấy” Lệ Tử Mặc khẽ nhếch khoé miệng. Cảnh Tinh Nghiên lập tức nổi giận: “Ngươi nói ai là tiểu yêu tinh chủ động đong đưa trước mắt hả?” Tần Phong Hi cứ như lúc này mới chú ý đến nàng ta, ngạc nhiên chớp chớp nói: “Ôi trời, yên tâm đi, ta không nói ngươi là tiểu yêu tinh đâu. Rồi quay đầu lại nói với Lệ Tử Mặc: “Tiểu yêu tinh còn chưa gặp, mà đã nghe thấy tiểu khuyển cứ kêu mãi” Phut. Đỗ Văn Hội và Tiểu Trù suýt không nhịn được mà cười thành tiếng. Hóa ra nàng ta còn chẳng phải là một con tiểu yêu tinh, cùng lắm chỉ là một con cún con thôi! Ngay cả tên người hầu cũng không kiềm chế được mà mỗi khẽ giật. “Bổn tiểu thư thấy ngươi không muốn sống nữa rồi! Ám vệ, giết nàng ta. Cảnh Tinh Nghiên mặt mày đen xì, lập tức ra lệnh giết người. Hai bóng đen đột ngột xuất hiện, mang theo sát ý. Hai tên ám vệ này công phu rất cao! Cơ thể Đỗ Văn Hội lập tức cứng đờ, Tiểu Trù sắc mặt trắng bệch. Hai tên ám vệ này thậm chí có thể dùng nội lực áp chế người khác! Mà Đỗ Văn Hội và Tiểu Trù chỉ là bị áp chế tạm thời, sát ý ấy thực chất hoàn toàn hướng về phía Tần Phong Hi. Nếu nàng có công phu không tốt, chắc chắn sẽ bị áp lực vô hình ép quỳ gối, phun máu. Lệ Tử Mặc lạnh lùng liếc nhìn hai bóng đen, thân hình hơi động, không thấy hắn di chuyển mà nháy mắt đã chắn trước mặt Tần Phong Hi, đồng thời hừ lạnh một tiếng. Hai người kia bèn đồng loạt lùi lại một bước, sát ý trong nháy mắt bị dao động, sự kiêu ngạo lập tức tan biến. Đỗ Văn Hội và Tiểu Trù sắc mặt liền thả lỏng. “Nghiên Nhi, ngươi đang làm gì? Còn không vào trong” Từ trong phòng truyền ra một giọng nữ lạnh lùng. Cảnh Tinh Nghiên nghiến răng, không cam lòng nhìn Lệ Tử Mặc và Tân Phong Hi, rồi quay người đi vào. Hai tên ám vệ cũng nhanh chóng định theo vào. Lúc này, Lệ Tử Mặc trầm giọng nói: “ức hiếp người phụ nữ của ta mà còn muốn chạy à?” Nói chưa dứt câu, hắn đã búng tay, một luồng khí nhanh chóng bắn về phía sau lưng một ám vệ. Sát ý vô biên. Ám vệ nhận ra, nhưng y phát hiện mình không thể tránh được! Âm thanh khí xuyên qua da thịt nhẹ nhàng vang lên, luồng khí xuyên qua lưng y, lập tức xuyên thủng ngực, luồng khí ấy dường như vẫn chưa tiêu tan, mà tốc độ không giảm tiếp tục tiến về phía trước. Vì ám vệ vừa mới vào cửa, nên luồng khí ấy chính xác bắn về phía Cảnh Tinh Nghiên đang đi trước y, nàng ta nhanh chóng quay đầu lại, thấy sắc mặt ám vệ tái nhợt ngã xuống đất, kinh hoảng đến ngẩn người. Tần Phong Hi ngưỡng mộ nhìn Lệ Tử Mặc: “Gia thật lợi hại!” Chẳng trách hắn rất ít khi dùng vũ khí, bởi vì hắn sử dụng nội lực đã vô cùng thành thục điêu luyện rồi!