Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Từ đầu tới cuối, người hầu dẫn đường không hề lên tiếng, cũng không ngăn cản. Tần Phong Hi liếc nhìn hắn ta một cái, từ sắc mặt của đối phương, nàng có thể nhận ra hắn ta cũng rất kinh ngạc về công phu của Lệ Tử Mặc, nhưng không hề có vẻ hoảng sợ. Trong hoa lâu này, ngay cả một người dẫn đường tiếp khách cũng không phải tầm thường. Tuy rằng Mộng Bích tiên tử đánh ngã Cảnh Tinh Nghiên xuống đất là để cứu nàng ta, nhưng tư thế ngã sấp xuống đất như vậy thật sự là một sự sỉ nhục đối với nàng ta! Nàng ta đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt như ma quỷ. Mộng Bích tiên tử là cô cô của nàng ta, làm vậy để cứu nàng ta nên tất nhiên nàng ta không thể trách móc. Nhưng người đàn ông bí ẩn trong bộ quần áo đỏ đó, ra tay lạnh lùng tàn nhẫn, suýt chút nữa đã cướp đi mạng sống của nàng ta, không, hắn đã cướp đi mạng sống của một ám vệ của nàng ta! Nhưng nàng ta lại không thể nào oán hận hay ghét bỏ hắn! Nàng ta hận người phụ nữ đó! Người phụ nữ bên hắn! Tại sao nàng có thể trở thành thê tử của một người đàn ông như vậy? Còn được hắn yêu thương nữa? “Cô cô.” Che giấu sự phẫn nộ, Cảnh Tinh Nghiên ngẩng đầu lên, trên mặt đã đầy nước mắt. Tần Phong Hi thật sự cảm thấy tò mò, có phải càng ở trong những môn phái lớn thì càng nuôi dạy ra những người phụ nữ có tâm tư lệch lạc? Nạp Lan Mộng Như tính là một, còn Lệ Tiêu Lan và Cảnh Tinh Nghiên của Bích Tiên Môn cũng vậy, người nào người nấy đều cảm thấy những gì họ thấy ưng đều phải là của họ, bất kể là người hay vật. Chuyện gì cũng phải có thứ tự trước sau chứ? Cho dù đến muộn cũng không sao, nhưng nhất định phải hiểu rõ liệu thứ đó có phải là của mình hay không, người đó có muốn mình hay không? Có vẻ như, có chỗ dựa lớn cũng dễ khiến người ta sinh ra tâm lý phụ thuộc, dễ khiến người ta kiêu ngạo quá đáng. “Cô cô, người phải làm chủ cho Nghiên Nhi đấy ạ.” Cảnh Tinh Nghiên nước mắt lưng tròng, quay lại nhìn Lệ Tử Mặc, ánh mắt nàng ta chất chứa sự tủi thân khiến người ta muốn... Phì cười. Mộng Bích tiên tử chỉ thấy tiếng chứ không thấy người. “Các hạ thật có bản lĩnh, nhưng chỉ vì một câu đùa của một tiểu cô nương mà đã ra tay giết người phải chăng là quá tàn nhẫn? Hơn nữa, đây là Hội Hoa Lâu, các hạ làm như vậy, chẳng phải đã làm tổn hại đến thanh danh của Hội Hoa Lâu sao?” Tần Phong Hi có chút bất ngờ, sao Mộng Bích tiên tử lại không xuất hiện? Nàng còn đang nghi ngờ thì Lệ Tử Mặc đã lạnh lùng nói: “Trước khi Mộng Bích tiên tử dạy dỗ người khác, tốt nhất nên xem xét lại cách giáo dục đệ tử mình đi.” Phut. Đệ tử của bà ta thường đều là những người từ nhỏ đã được thu nhận lên núi, nói bọn chúng không được giáo dục tốt chẳng phải đang chửi bà - đương kim môn chủ, đồng thời cũng là sư phụ của chúng hay sao? Tần Phong Hi cố nén cười, cảm thấy vị Đế quân của bọn họ cũng không đến nỗi khù khờ lắm. “Ngươi!” Quả nhiên Mộng Bích tiên tử bị tức đến mức nghẹn lời, sau đó lại thốt lên: “Đóng cửa lại!” Rõ ràng câu này không phải đang nói với họ, cánh cửa nhanh chóng đóng lại, Mộng Bích tiên tử chịu nuốt trôi cục tức này á? Điều này thật sự khiến Tần Phong Hi bất ngờ. “Các vị khách quý xin mời đi bên này” Người hầu mặc áo xanh vẫn luôn đứng bên chờ đợi, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, như thể họ chỉ đang trò chuyện bình thường vậy. Nếu là người khác thì chỉ ước gì đối phương sẽ giả vờ không thấy, dù sao cũng đang giết người trong lãnh địa của người ta, biết đâu lại gây rắc rối cho họ, mà nếu đánh nhau thì cũng sẽ có tổn thất. Thế nên bây giờ chủ nhà giả vờ như không thấy gì, đáng lý ra Tần Phong Hi càng nên giả vờ như không thấy gì. Nhưng nàng lại cảm thấy nghi hoặc. Tân Phong Hi là một người có nghi vấn thì nhất định phải được giải đáp ngay tại chỗ, nếu không thì chẳng khác tự làm khó bản thân. Vì vậy khi người hầu mặc áo xanh dẫn họ tới phòng có chữ tử, nàng đã hỏi: “Gia của nhà bọn ta vừa giết một ám vệ của Bích Tiên Sơn ở chỗ của các ngươi đấy, ngươi có thấy không?” Lệ Tử Mặc vạch đen đầy đầu. Nghe câu này của nàng, hắn có cảm giác nàng đang muốn nói lão gia của nhà bọn ta đã giết người trong nhà ngươi, gây ra đại họa rồi kìa, ngươi mau gọi người đến bắt hắn lại đi! Người hầu mặc áo xanh cũng không ngờ nàng sẽ hỏi như vậy, ngây người một lát rồi khổ sở cười nói: “Ta thấy rồi. “Vậy ngươi không có hành động gì sao?” Người hầu áo xanh mở miệng, cuối cùng thành thật nói: “Trong các gian phòng chữ thất ở tầng ba, bảy phòng thì cũng phân chia theo thứ tự xích, tranh, lục, lam, tử, hồng, kim*. Xích là thấp nhất, kim là cao cấp nhất. Quy tắc của Hội Hoa Lâu là không can thiệp vào ân oán của khách, nếu khách xung đột đánh nhau, thậm chí có người thương vong, thì bọn ta cũng hy vong khách tự mình giải quyết, nếu có thiệt hại thì sẽ bồi thường theo giá trị. Nhưng nếu muốn người hầu trong hoa lâu hỗ trợ, thì sẽ theo thứ tự phân chia của bảy phòng này mà xử lý” (*: “xích – tranh – lục – lam – tử – hồng – kim”: tương ứng với “đỏ nhạt – cam – xanh lục – xanh lam – tím – đỏ – vàng”) – – – Tần Phong Hi nghe xong thì liền vui vẻ: “Bọn ta là khách ở phòng có chữ tử, Bích Tiên Môn là khách ở phòng có chữ tranh. Xích, tranh, lục, lam tử, hồng, kim, bọn ta cao hơn bọn họ ba cấp, vậy thì, vừa rồi bọn ta đã chiếm ưu thế, ngươi cũng không cần phải ra mặt nữa phải không?” Người hầu áo xanh nói: “Chính xác” “Nghe thú vị đấy” Tần Phong Hi cảm thấy chủ nhân của Hội Hoa Lâu thật sự có tính cách độc đáo, thậm chí nàng còn cảm thấy quan niệm của người này rất tiên tiến. Nhưng như vậy, thì Triệu Vân có thể đặt được phòng có chữ tử cũng thật đáng nể. “Vậy ai đặt phòng có chữ hồng và phòng có chữ kim?” Tần Phong Hi lại không nhịn được mà hỏi. “Xin quý khách thông cảm, trừ khi khách ở phòng có chữ hồng và tử tự nguyện tiết lộ, bằng không bọn ta tuyệt đối không thể tiết lộ danh tính của khách hàng. Cũng có nghĩa là, ba phòng quý tộc này được bảo vệ. Lời vừa dứt, vài người hầu xinh đẹp đội mũ che mặt bước vào như một đội danh dự, đi bên cạnh họ, chiếc mũ che này ngăn ánh nhìn từ hành lang đối diện và sảnh dưới tầng. Quả thực có quá nhiều chiêu trò. Đến phòng có chữ tử, bên ngoài cửa có hai người hầu mặc áo xanh đang đứng, một người nhẹ nhàng giơ tay lên chào, dịu giọng báo cáo: “Có khách đến. Người còn lại tiến về phía họ, hành lễ. Cửa mở ra, một người đàn ông cao ráo, mặc áo trắng như mây tháng ba, rất thanh tú. Trên mặt hắn ta đeo một chiếc mặt nạ bạc, mặt nạ khắc một con hồ ly trắng như tuyết, đôi môi lộ ra ướt át quyến rũ, bên miệng còn nở một nụ cười nhẹ. Các thị nam thị nữ, kể cả Đỗ Văn Hội và Tiểu Trù đều ngây ra. Hai người đàn ông đều đeo mặt nạ, một bạc một đỏ, đều không thấy được diện mạo thật sự nhưng đều khiến người ta không thể rời mắt. Tần Phong Hi nheo mắt lại, quả nhiên là Triệu Vân. Nàng không nhận ra nụ cười bên môi Triệu Vân mang chút thất vọng trong thoáng chốc, nhưng Lệ Tử Mặc lại nhận ra. Ánh mắt hắn lóe lên, cười lạnh trong lòng. Bởi vì Phong Hi không đến một mình, nên thất vọng sao? Tưởng như vậy là đủ rồi à? “Vào trong trước đã.” Triệu Vân hơi nghiêng người cho họ bước vào. Khi cửa vừa khép lại, Tần Phong Hi nghe thấy tiếng đàn nhẹ nhàng, êm ái như nước chảy truyền đến. Thật không ngờ phòng này cách âm tốt đến vậy! Khi quan sát xung quanh, họ không khỏi trầm trồ, quả nhiên gian phòng dành cho khách quý khác biệt hoàn toàn. Phòng rộng rãi, phía trước có một đài hoa, trên đó hai thiếu nữ đang cúi đầu khẽ gảy cổ cầm, tiếng đàn vang lên nhẹ nhàng, mờ ảo, như bản nhạc nền giúp người nghe thấy lòng thư thái. Bốn góc phòng treo những viên dạ minh châu, cùng với vài ngọn đèn lưu ly, ánh sáng huyền ảo khiến người ta cảm nhận được sự tuyệt mỹ khó tả. Màn che rủ từng lớp, tạo nên một không gian tĩnh lặng và ấm áp. Đối diện đài hoa là một án trà phủ thảm dày và ghế mềm. Trên một trong những chiếc ghế có đặt quyển sách đang mở, xem ra trước khi họ đến, Triệu Vân đang nửa nằm trên đó đọc sách và nghe đàn. Bên án trà, một thiếu nữ áo trắng đang quỳ, duyên dáng pha trà. Hương trà lan tỏa khắp phòng, không lẫn với bất kỳ mùi hương nào khác. Kế bên còn có một chiếc bàn dài, trên đó bày sáu chiếc đĩa tinh xảo, đựng những món điểm tâm chỉ nhìn thôi đã khiến người ta thèm thuồng. Tần Phong Hi đang cảm thán ý đồ của gian phòng này thì sắc mặt dưới chiếc mặt nạ của Lệ Tử Mặc đã tối đen như mực. Trong một không gian tao nhã như vậy, nếu hắn không đến, Triệu Vân lại sai các thiếu nữ phục vụ thế này, chẳng phải sẽ quá mức ám muội hay sao? Mục đích của Triệu Vân rõ ràng đến thế, chẳng lẽ Phong Hi lại không nhận ra? Lệ Tử Mặc đưa tay kéo Tần Phong Hi đang định ngồi xuống bên cạnh mình, để nàng ngồi cùng một chỗ với hắn. Ghế mềm dài vốn đủ chỗ cho hai người cùng ngồi nghỉ ngơi, không quá chật chội, nhưng sự thân mật này chẳng phải chỉ nên có khi hai người riêng tư thôi sao? Trước mặt người ngoài, hành động này mang ý nghĩa gì chứ? Tân Phong Hi cảm thấy vị Đế quân này thật trẻ con. Triệu Vân ngồi đối diện, mỉm cười nói: “Ta cứ nghĩ người đến sẽ là Hi công tử” Nếu là Hi công tử, tức chỉ có một mình nàng cải trang thành nam tử, xuất hiện với tư cách cá nhân. Nhưng giờ đây nàng đã khôi phục nữ trang, lại dựa sát vào người hắn, tức là... Hắn là Đế phi của Phá Vực. Triệu Vân không khỏi cảm thấy bực bội, thực sự không ưa chút nào. “Tử Vân hồ của ta đâu rồi?” Tần Phong Hi cảm thấy khí tức bên cạnh lạnh lẽo, không dám ở lại lâu, lo rằng hai người này sẽ đánh nhau mất. “Giờ ta phải gọi nàng là gì đây?” Triệu Vân không trả lời câu hỏi của nàng. Tân Phong Hi khựng lại, tay bị bóp chặt, nàng đảo mắt đáp: “Đây là phu quân của ta, hay ngươi gọi ta là Lệ phu nhân đi?” Triệu Vân vốn đã biết thân phận của nàng, cũng biết người bên cạnh nàng là Lệ Tử Mặc, nhưng Triệu Vân khôn khéo ở chỗ không vạch trần, thế thì hắn ta vẫn có thể làm ngơ trước Lệ Tử Mặc. Triệu Vân vẫn mỉm cười lắc đầu: “Không được, không được, nàng còn trẻ thế này, gọi là phu nhân nghe cứng nhắc quá, huống hồ, nàng đã bái đường thành thân chưa?” Câu nói này rõ ràng mang ý thách thức. Lệ Tử Mặc thản nhiên nói: “Bọn ta đã chung chăn chung gối rồi, ngươi có ý kiến gì chăng?” Tần Phong Hi suýt chút nữa sặc nước bọt. Trẻ con, cả hai người đều trẻ con! Nàng mặc kệ hai người đàn ông trẻ con ấy, đứng dậy nhìn quanh tìm bóng dáng của Tử Vân hồ. Nếu như Ô Ô có ở đây, chẳng phải sớm đã lao tới rồi sao? Hay là tiểu hồ ly giận nàng, không muốn gặp nàng nữa? Tần Phong Hi định quay lại hỏi Triệu Vân, thì bên ngoài truyền đến giọng nói mềm mại của thị nữ: “Công tử, có khách xin vào gặp. Ngay sau đó, thị nữ mang vào một chiếc đĩa bạc, trên đĩa đặt bức thư vẽ đoá hoa lan mực đen nền trắng. Tuy nhiên, thị nữ lại đưa đĩa bạc đến chỗ Tần Phong Hi “Phu nhân, khách gửi thư xin gặp mặt. Nàng cầm tờ thư mở ra, lướt mắt qua dòng chữ, rồi gấp thư lại nhét vào ống tay áo. Nàng quay sang Triệu Vân hỏi: “Ngươi trông coi Tử Vân hồ kiểu gì mà nó gây chuyện ngươi cũng không hay biết!”