Nghe lời của Tần Phong Hi, Triệu Vân ngẩn người.
“Tử Vân hồ gây họa sao?"
Đúng là Tử Vân hồ có linh tính phi thường, vậy nên khi nó muốn ra ngoài, Triệu Vân cũng không hề lo lắng, vì với tốc độ của nó, không mấy ai trên thiên hạ có thể bắt được nó cả. Lần này hắn ta mang nó theo vì chính nó nhảy lên xe ngựa của hắn ta, còn chỉ đường cho ngựa. Hắn ta phát hiện hướng đi của nó là tới thành Nặc Lạp.
Lúc đó Triệu Vân rất ngạc nhiên, hắn ta đoán chắc là nàng đang ở thành Nặc Lạp, chỉ là không biết tại sao khi đi dạo cùng Tử Vân, chỉ cần hắn ta mang theo Tử Vân hồ thì mấy ngày sau hắn ta có thể gặp được nàng.
Không ngờ, hắn ta lại ở đây thật.
Không ngờ Tử Vân hồ lại gây ra chuyện.
Triệu Vân có dự cảm không lành, có khả năng kế hoạch đẹp để cùng bao chuyện tốt đẹp của hắn ta sẽ bị hàng loạt biến cố liên tiếp làm cho đảo lộn mất.
“Có lẽ gây họa không nhỏ đâu. Tần Phong Hi thầm chửi rủa vài câu rồi hỏi thị nữ áo xanh: “Thư từ phòng nào gửi đến?”
Cung nữ đáp: “Thưa phu nhân, là từ phòng chữ kim.
Phòng chữ kim
Xích thấp nhất, kim là cao cấp nhất.
Người ở gian này thân phận cũng không đơn giản!
Điều Tần Phong Hi không hiểu là, phòng chữ tử này là Triệu Vân đặt, Tử Vân hồ đi theo hắn, nếu Tử Vân hồ gây hoạ, không phải nên tìm Triệu Vân sao?
Nàng chỉ là khách của Triệu Vân, hiện tại cũng không dùng thân phận Hi công tử, dù có người biết Tử Vân hồ là thú cưng của Hi công tử thì cũng phải tìm Hi công tử mới đúng.
Hiện giờ nàng mặc đồ nữ, lại là người đi cùng phu quân, ai có thể nghĩ nàng là Hi công tử?
Tử Vân hồ gây ra chuyện, sao lại có thể tìm đích danh nàng được chứ!
Quá mờ ám, quá nhiều điểm đáng nghi! Đáng nghi đến mức nàng rất muốn gặp mặt đối phương!
Triệu Vân cũng kinh ngạc, bởi dù Tử Vân hồ gây họa trong phòng chữ kim thì các cung nữ tại đây đều là cao thủ võ công. Người trong gian đó cũng không phải tầm thường, mang theo hộ vệ lợi hại, sao có thể để một con hồ ly gây rối?
Như mấy thị nữ trong phòng họ hiện giờ võ công cũng không kém. Nếu có người mạo phạm hoặc cưỡng chế xông vào thì cũng phải xem có đánh được lại mấy thị nữ này không.
Thị nữ trong phòng chữ kim có võ công rất lợi hại. Hơn nữa người có thể bước vào căn phòng đó cũng không phải người bình thường, thị vệ ám vệ của họ cũng không hề yếu mà?
Nhiều người như vậy, sao có thể để Tử Vân hồ gây chuyện lớn được?
Triệu Vân đứng dậy: “Nàng ở lại đi, ta đi xem rồi tiện thể mang Tử Vân hồ về luôn”
Chưa dứt lời, Lệ Tử Mặc đã đứng tại cửa, ánh mắt nghiêm nghị: “Chuyện của phu nhân ta không cần người ngoài nhúng tay” Hắn đưa tay về phía Tần Phong Hi, ánh mắt ấm áp: “Phu nhân, để vi phu đi cùng nàng”
Tần Phong Hi đặt tay vào lòng bàn tay hắn, Lệ Tử Mặc nắm chặt, dẫn nàng ra cửa. Tân Phong Hi quay lại nói với Đỗ Văn Hội và Tiểu Trù: “Hai ngươi cứ ở đây ăn uống tự nhiên. Triệu công tử chẳng thiếu gì bạc, cứ tận hưởng đi”
“Vâng, thưa phu nhân.
Triệu Vân: “...”
Nàng đang trả thù hắn ta vì đã không trông Tử Vân hồ cẩn thận sao?
Ra đến ngoài, có hai thị vệ áo trắng chờ sẵn: “Chúng tiểu nhân là thị vệ phòng chữ kim đến đón phu nhân
Phô trương quá thể! Đâu đâu cũng quá phô trương!
Phòng chữ tử và phòng chữ kim có một vách ngăn. Hoa lâu này có cấu trúc hình vuông, ba tầng với bảy gian phòng, mỗi phòng có kích thước khác nhau. Mỗi cạnh của lâu là một dãy ba gian phòng theo thứ tự từ thấp đến cao là xích, tranh, thanh; một cạnh khác là hai gian lam và tử, và hai cạnh còn lại mỗi bên chỉ có một gian là hồng và kim, trong đó phòng chữ kim là tôn quý nhất.
Tần Phong Hi bước theo Lệ Tử Mặc, cúi đầu suy nghĩ về mùi hương kỳ lạ trên bức thư mời. Trước nay nàng chưa từng ngửi thấy loại hương nào có thể khiến nàng choáng váng tức thì như vậy!
Dù chỉ trong chốc lát nhưng đã khiến đầu óc nàng choáng váng, nàng đã lập tức cắn nhẹ đầu lưỡi để lấy lại sự tỉnh táo, nhưng điều đó cũng đủ làm nàng kinh ngạc. Đặc biệt là nàng không thể phân biệt được mùi hương này có thành phần gì, công hiệu ra sao, nhưng chắc chắn nó không đơn giản chỉ gây choáng nhẹ.
Họ đều không ngờ được rằng, lần gặp gỡ này sẽ đưa nàng và cả Lệ Tử Mặc gặp được một người khiến họ kinh ngạc tột độ.
Đến trước cửa gian chữ kim, Tần Phong Hi nghe tiếng truyền âm của Lệ Tử Mặc: “Ở đây có không dưới mười cao thủ đang ẩn mình. Giọng hắn lạnh lùng, trầm ổn: “Nếu có chuyện gì xảy ra, khi ta bảo nàng rời đi thì phải nghe lời, hiểu không?”
Tân Phong Hi giật mình, ngay cả hắn cũng nghiêm túc đến vậy? Chuyện này chưa từng có từ trước tới giờ.
Nàng cũng cảm nhận được khí tức của cao thủ xung quanh, dẫu rằng họ có thể không thua, nhưng loại nguy hiểm nàng cảm nhận được lại là loại rất khó tả. Đó là một linh cảm, và từ trước đến giờ nàng luôn tin vào trực giác của mình.
“Xin hai vị khách chờ một chút.” Người hầu áo xanh dừng lại trước cửa.
Lệ Tử Mặc lạnh lùng nói: “Ta không có thói quen đứng ngoài cửa chờ.
Tần Phong Hi lập tức cho hắn một ngón cái, ngầu lắm!
Một trong những lý do Tần Phong Hi thích Lệ Tử Mặc là bởi dù trong tình thế nguy hiểm hay bất trắc, hắn vẫn giữ nguyên phong thái và cách hành xử vốn có của mình.
Người như vậy nói hay thì là ý chí kiên định, mà nói không hay thì cứ như một con lừa bướng bỉnh!
Gã thị vệ áo xanh khựng lại, có vẻ chưa bao giờ gặp cảnh người ta đứng trước cửa gian chữ kim mà chẳng xem trọng những người bên trong. Ở Hội Hoa Lâu, các điều kiện kiểm tra và đặt chỗ vô cùng nghiêm ngặt, đặc biệt là gian chữ hồng và gian chữ kim.
Ba điều kiện xét duyệt bao gồm: thứ nhất là tài lực - nhiều người có thể trả được mức phí cơ bản, không chỉ đơn thuần là năm nghìn lượng vàng, nhưng đồ phục vụ bên trong mới thực sự tốn kém; điều kiện thứ hai là võ lực - khách hàng phải sở hữu võ công cao cường, hoặc mang theo vệ sĩ võ nghệ cao cường. Điều kiện thứ ba là phải nộp một món bảo vật cổ, và khi rời khỏi Hội Hoa Lâu, món đồ này sẽ được trả lại.
Không phải gia tộc danh giá thì khó mà đưa ra được bảo vật cổ.
Thế nên, những người đến đây thường biết rõ vị khách ở gian chữ Kim là người có tiền, có quyền, có nền tảng sâu dày, phần lớn đều muốn kết giao chân thành hoặc nịnh bợ.
Nhưng Lệ Tử Mặc lại hoàn toàn ngược lại, thậm chí còn không muốn đợi.
“Xin hai vị chờ chút..”
Lệ Tử Mặc lập tức vung một chưởng vào cánh cửa gian chữ kim.
Tất cả thị nữ và thị vệ đều hoảng hốt, bảo vệ khách là trách nhiệm của họ. Hai thị nữ bên cạnh lập tức ra tay cản lại. Nhưng khi luồng chưởng phong vô hình đánh tới họ mới biết công lực hắn thâm hậu đáng sợ thế nào!
Mặt họ biết sắc, lập tức rút ra lùi lại, khóe miệng rỉ ra một dòng máu nhỏ.
“Rầm!”
Cửa bị Lệ Tử Mặc đánh bật ra, nhưng ngay khoảnh khắc cửa mở, một luồng gió nhẹ như cố ý tránh chưởng lực của hắn, thoang thoảng thổi về phía hai người.
Tần Phong Hi ngay lập tức ngửi thấy mùi hương kỳ lạ ấy, sắc mặt nàng tái đi, chưa rõ đó là gì, dù Lệ Tử Mặc không sợ độc, nàng cũng không dễ bị ảnh hưởng, nhưng cũng không khỏi choáng váng!
Nàng muốn tiến lên trước hắn để chắn, nhưng Lệ Tử Mặc đã kéo nàng lại phía sau. Trong khoảnh khắc ấy, nàng thấy nét mặt hắn thay đổi khiến nàng hoảng hốt.
Lệ Tử Mặc không lùi không tránh, để mặc luồng gió táp vào mặt. Tần Phong Hi đứng sau lưng hắn, cảm nhận cơ thể hắn căng thẳng ngay tức khắc, và cả sát khí ngập trời lan
tỏa.
"Lê..."
Vừa đặt tay lên vai hắn, thì từ trong phòng bỗng vang lên tiếng cười nhẹ. “Thật không ngờ, không biết đây sẽ là tin vui bất ngờ hay nỗi kinh hoảng đây? Để họ vào đi”
Các thị nữ lập tức lui xuống.
Tần Phong Hi khẽ vỗ lên cánh tay Lệ Tử Mặc, nàng thừa biết hắn có chút bất thường và chính mùi hương kia là nguyên nhân.
Lệ Tử Mặc nắm lại tay nàng, lòng bàn tay hắn hơi ẩm ướt, nhưng hắn không chút do dự, bước thẳng vào trong.
Râm.
Cánh cửa đóng sập sau lưng hai người khi họ vừa bước vào.
Gian chữ kim rộng đến mức mới liếc mắt cũng không thấy tường đâu.
Màn lụa màu vàng nhạt xếp chồng lên nhau, phía xa là một nhóm người đang múa kiếm, sử dụng kiếm tre, không phải loại sắc bén nhưng vẫn toát ra sát khí rợn người.
Năm người đàn ông trẻ mặc đồ màu hồng nhạt đang múa kiếm, tiếng đàn truyền đến từ phía sau bức bình phong, không thấy được người đánh đàn.
Cảnh tượng này rõ ràng là muốn khiến họ cảm thấy bất an, kì lạ.
Tần Phong Hi nhướng mày, khinh thường nói: “Một lũ đàn ông cao to lực lưỡng mà mặc đồ hồng! Có phải các ngươi có trái tim thiếu nữ hồng phần không thế? Hay các ngươi đều là bé thỏ đực?”
Lời nàng chưa dứt, động tác của nhóm múa kiếm đang tiến về phía họ bỗng rối loạn.
“Chậc chậc, thật chẳng chuyên nghiệp gì cả, mới chỉ nói các ngươi là bé thỏ đực thôi mà các ngươi đã loạn cào cào cả lên! May là bọn ta không tốn tiền mua vé, không thì ta đã ném chai nước khoáng vào đầu các ngươi rồi đòi trả vé rồi.
Chai nước khoáng là gì?
Rồi còn trả vé nữa?
Họ không hiểu hai điều đó, nhưng họ vẫn hiểu được ý nàng.
Âm thanh của cây đàn bên kia bình phong im bặt. Giọng nói trước đó lại vang lên: “Thú vị thật. Bổn tôn nghe nói thiên hạ xuất hiện một cô gái rất thú vị, quả không làm ta thất vọng.”
“Bổn tôn?”
Tân Phong Hi nghĩ thầm, chẳng lẽ là lão quái vật ở phương nào xuất hiện?
Người đó dường như đang chờ đợi nàng đáp lời, nhưng nàng lại cứ như không nghe thấy tiếng của người đó, mà thản nhiên đi tìm Tử Vân hồ.
“Ô Ô, con hồ ly chết tiệt nhà ngươi, mau ra đây, về nhà nào! Nghe nói ngươi còn cào nát mặt thú cưng người ta, có phải đang trốn tội không rồi không?”
“Hỗn xược!” Một người đàn ông áo hồng trong nhóm múa kiếm hét lớn: “Dám vô lễ trước mặt tôn chủ.
Tần Phong Hi nhún vai nhìn hắn ta khó chịu: “Này, ta không nói chuyện với thỏ đực các ngươi đâu, đừng ép ta”
Người đó suýt thì phun máu: “Ai là thỏ đực?!”
“Ngươi là ai?” Lệ Tử Mặc trầm giọng hỏi. Tần Phong Hi liếc hắn một cái, nắm chặt tay hắn.