“Bổn tôn là ai, ngươi không có tư cách biết. Phía sau bình phong truyền tới giọng nói của người nọ. Giọng kẻ đó hơi mềm dịu, nhưng không nữ tính, nghe không ra tuổi tác. Nhưng Tần Phong Hi vừa nghe kẻ đó nói câu này là đã thấy khó chịu ngay, đang định vặc lại thì Lệ Tử Mặc nắm tay nàng. Nàng nhíu mày nuốt lại lời định nói.
Lệ Tử Mặc tiếp tục nói: “Mười năm trước, có phải ngươi đã đào mộ của vợ chồng nhà họ Lệ trên núi Cửu Tiêu hoang nguyên Phá Vực không?”
Đào mộ?
Tân Phong Hi ngẩn ra. Vợ chồng nhà họ Lệ, đang nói tới cha mẹ hắn ư. Nàng không hề biết cha mẹ Lệ Tử Mặc an táng ở trên núi. Lúc ở điện Cửu Tiêu nàng rất ít khi ra ngoài, vùng sau núi lại càng chưa từng đi qua.
Nàng cũng không biết mộ của cha mẹ nhà họ Lệ từng bị đào mười năm trước.
Phía sau bình phong im lặng chốc lát.
Nhưng Lệ Tử Mặc lại chứng thực suy đoán của mình trong sự im lặng ấy. Hắn khẽ thở hắt ra, sát ý hoàn toàn không chút kiểm soát bộc lộ ra, năm người đàn ông mặc đồ hồng đều biến sắc.
Tân Phong Hi chưa từng thấy dáng vẻ này của Lệ Tử Mặc. Lệ Tử Mặc buông tay nàng ra, thân hình lao vút tới bình phong, đồng thời trầm giọng phẫn nộ quát: “Bổn Đế quân không cần biết ngươi là ai, chỉ cần giết ngươi!”
“Bổn tôn còn tưởng ai mà có thể hoàn toàn không phản ứng với Vu hương, hóa ra ngươi là nghiệt chủng của chúng!”
Vu hương?
Tần Phong Hi âm thầm cả kinh, chẳng lẽ là Vu tộc trong truyền thuyết?
Lệ Tử Mặc đột nhiên vung tay, nội lực mãnh liệt điên cuồng phóng ra, tấm bình phong trước mắt ngay lập tức chia năm xẻ bảy, bay vút ra khắp nơi bên ngoài, quét rơi mấy bức màn lụa.
Một bóng dáng sắc đỏ mận bay vút qua.
“Hóa ra chỉ là con thỏ già!” Tần Phong Hi xùy một tiếng.
“Hộ giá!” Năm gã đàn ông mặc đồ hồng thấy Lệ Tử Mặc hướng về phía người nọ với tốc độ cực nhanh thì lập tức cầm kiếm trúc cùng lao về phía Lệ Tử Mặc.
Tân Phong Hi hừ một tiếng, tiến lên hai bước chắn trước mặt bọn họ: “Hộ giá? Các ngươi xem con thỏ già ấy là hoàng đế à? Người đàn ông của bổn cô nương muốn giết con thỏ già kia, các ngươi dám tới gây rối thử xem.
Nàng liên tục nói tới con thỏ già khiến người nọ muốn phớt lờ cũng không được, khuôn mặt vốn luôn tươi cười thoắt chốc sầm xuống, nhưng lúc này ông ta không còn tay để đối phó với Tần Phong Hi, nắm đấm của Lệ Tử Mặc đã tới trước mắt, khiến ông ta đột nhiên ngỡ ngàng.
“Không ngờ nghiệt chủng ngươi lại có võ công cao vậy! Xem ra không thể giữ ngươi lại được rồi!”
“Bổn Đế quân cũng không muốn giữ ngươi lại! Chết đi!” Lệ Tử Mặc lạnh lùng quát lên một tiếng, cú đấm mang theo sát khí vô tận vung tới huyệt thái dương của hắn.
Từ trước tới nay Lệ Tử Mặc trọng chưởng trọng quyền, chiến thắng nhờ trọng lượng và nội lực, cũng cường hãn bá đạo như tính cách của hắn, cộng với hận thù sâu đậm của hắn đối với người này, thế nên vừa tung quyền đã dùng đến toàn bộ công lực! Một quyền này mà đánh trúng thì có lẽ chết vẫn là nhẹ, cái đầu đó đừng có mơ được bình an vô
sự.
Trong lòng người nọ kinh hãi, cũng nổi lên sát khí yếu ớt với Lệ Tử Mặc.
Người như vậy không giữ được, không giữ được.
Suy nghĩ này lại lần nữa hiện lên, ông ta lấy một cây bút từ trong ngực ra, cây bút lông thoạt nhìn có chút quái dị, cán bút lông màu đen, bên trên có khắc đầy văn tự, tơ bút nhìn không mềm mại như bút lông bình thường, mà đầu bút còn điêu khắc hình một bộ xương khô.
Tần Phong Hi vừa nhìn thấy cây bút này trong lòng liền chấn động, lập tức kêu lên: “Ông ta là Vu Tôn! Cẩn thận bút Tử Linh của ông ta!” Vu Tôn, trong bức họa của lão đạo sĩ có một tấm không vẽ chân dung, chỉ có một cây bút, cây bút có tên là bút Tử Linh.
Ông ấy nói người sở hữu cây bút này là Vu Tôn, ông ấy chưa từng gặp, nhưng, “nếu con gặp người này, nhớ là phải chạy thật nhanh. Lúc ấy lão đạo sĩ đã nói như vậy.
Thật ra khi lão đạo sĩ nói với nàng về những nhân vật này, tuy nàng cũng nghe nhưng trong lòng vẫn luôn kháng cự, lúc đó nàng luôn cho rằng đây là những cảnh và nhân vật mà lão đạo sĩ nhìn thấy trong cổ đại gì đó, sau đó kể lại với nàng như một câu chuyện.
“Không ngờ đến cả bút Tử Linh của bổn tôn mà ngươi cũng biết! Xem ra, sau khi nghiệt chủng này chết thì ngươi cũng không thể sống!” Sắc mặt Vu Tôn âm trầm, sau khi ông ta hằn học nói xong, cây bút trong tay cũng hướng về phía Lệ Tử Mặc.
Oành một tiếng.
Một quyền một bút thực chất không thực sự đối đầu. Giống như quả bóng khổng lồ bị đâm thủng, tức thì tạo nên một luồng khí cực đại.
Sức mạnh của cú va chạm mạnh mẽ thoắt chốc khiến hai người Lệ Tử Mặc và Vu Tôn cùng những đồ vật xung quanh bắn ra ngoài. Những mảnh bình phong còn dư lại điên cuồng bay tới bay lui, Tần Phong Hi cũng không khỏi biến sắc, thân mình lập tức nhảy lên né tránh.
Đây là thực lực thật sự của Lệ Tử Mặc! Khi hắn dùng toàn lực ứng phó! Nếu là người khác thì có lẽ đã sớm bị nổ thành quả hồng nát rồi, nhưng Vu Tôn lại có thể dựa vào cây bút đó để phá uy lực của cú đấm nặng nề từ hắn.
Vu Tôn, quả nhiên thâm sâu khó lương.
“Khá đấy, tốt lắm, cho ngươi thêm thời gian hai năm, nói không chừng ngươi quả thực có thể giết được bổn tôn.”
Những lời này của Vu Tôn khiến thuộc hạ của ông ta cả kinh trong lòng. Đây có lẽ là lời đánh giá lợi hại nhất mà Vu Tôn từng nói! Nhưng một người đàn ông trông trẻ như vậy, có khả năng sao?
“Ngươi nói nhiều quá. Giọng Lệ Tử Mặc lạnh như băng. Một quyền bị phá, vẻ mặt hắn vẫn không thay đổi chút nào, ý hận và sát ý trong mắt cũng không hề giảm bớt.
Vu Tôn tức đến bật cười, vung tay lên: “Giết hắn.
Dứt lời, không ngờ ông ta lại lui về sau. Mà ngay khi giọng ông ta vừa dứt, mấy ngọn khói đen đột nhiên bốc lên, trong làn khói đen, năm gã đàn ông mặc đồ hồng cầm kiếm trúc xuất hiện ở bốn góc phòng, hợp lại với năm người lúc trước, bao vây Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi bên trong.
Tần Phong Hi nhướng này: “Con thỏ già, không phải ông lợi hại lắm sao? Định chạy à?”
Ánh mắt Vu Tôn lạnh lùng như rắn quét qua: “Bổn tôn giết nha đầu không biết trời cao đất dày gì như ngươi trước!” Nói xong, ông ta liền động người, muốn lao về phía Tân Phong Hi.
Sau lưng lại truyền tới tiếng xé gió, rất khẽ, người khác hẳn là không nghe được, nhưng ông ta lại nghe thấy rất rõ ràng.
Sao Lệ Tử Mặc có thể để ông ta tới phía Tần Phong Hi, ngón tay hắn bắn ra, khí công như mũi tên nhắm vào giữa lưng ông ta.
Vu Tôn bị ép đến mức chỉ có thể từ bỏ Tần Phong Hi, vừa quay người lại thì một quyền nặng nề của Lệ Tử Mặc lại giáng tới ngay sau.
Đáng chết, đáng chết, tên nhãi này đánh như vậy, chẳng lẽ thật sự không sợ chết sao? Dùng tay không mà còn bất chấp bay tới, tưởng có thể giết ông ta thật đấy à?
“Bổn tôn giết ngươi” Trong mắt ông ta hiện lên một tia máu, ngón trỏ và ngón giữa trái phải lướt qua thân cây bút, cây bút thoáng tản ra luồng khí lạnh khiến lòng người phát
run.
Lệ Tử Mặc nhướng mày, cây bút này không toát lên cảm giác của một thứ vũ khí sắc bén, mà là một loại cảm giác khiến người ta cảm thấy rất tà ác.
“Tôn giả!”
Mười gã đàn ông cầm kiếm gỗ khẽ biến sắc, cánh tay cùng cong lại, kiếm gỗ trong tay xoẹt một tiếng, mảnh trúc bên ngoài lập tức vỡ ra, rơi xuống đất, lộ ra thân kiếm mỏng manh mang theo khí lạnh bên trong.
Mười thanh kiếm nhẹ nhàng lóe lên, nhất loạt hướng về phía Lệ Tử Mặc.
Tần Phong Hi thoắc chốc hiểu ra: “Con thỏ già kia bị thương nên không thể dùng vu thuật! Chàng cứ chắn được một chiêu của ông ta thôi!” Thế nên ông ta mới kiêng kị, rõ ràng võ công của ông ta không yếu, nhưng lại lui về để thuộc hạ cùng lên. Ha ha, hóa ra là trong người có thương tích! Ông ta muốn liều mạng dùng vu thuật, một chiêu này có uy lực không nhỏ, nhưng sau một chiêu này, chắc chắn nguyên khí của ông ta sẽ bị thương nặng, thành một con thỏ già sống dở chết dở! “Đón lấy!”
Nàng ném Phá Sát về phía hắn, Lệ Tử Mặc vung một tay lên đón lấy Phá Sát.
“Đỡ đi, đỡ một chiêu của ông ta, tiếp đó chỉ cần hành hạ ông ta đến chết!” Ánh mắt Tần Phong Hi toát lên vẻ hưng phấn.
Bị Tần Phong Hi vạch trần sự thật bị thương, Vu Tôn tức giận không thôi, chỉ ước gì có thể lập tức băm vằm nàng thành trăm mảnh. Ông ta sầm sì nói: “Đúng là bổn tôn bị thương, nhưng một chiêu cũng đủ để tiêu diệt hai người các ngươi!” Dứt lời, động tác trong tay ông ta nhanh hơn, cây bút vẽ trên không trung, mỗi nét đều mang theo sức
mạnh.
“Vậy thì thử xem!” Lệ Tử Mặc hừ lạnh một tiếng, không thấy hắn dùng chiêu hoa mỹ gì, Phá Sát đâm thẳng về phía trước, nhìn có vẻ bình đạm không gợn sóng, nhưng chỉ có mục tiêu của sự tấn công là Vu Tôn mới có thể cảm nhận được thứ này mang theo sự sắc bén vô hạn.
Sự sắc bén và sát ý đấy không ngờ lại ảnh hướng tới tốc độ vẽ hồn chú của ông ta. Tay phải cầm bút của ông ta nổi lên gân xanh mạch máu, tay trái chậm rãi đẩy ra ngoài, nội lực hình thành một bức chướng vô hình dưới quyền chưởng, chặn Phá Sát lại.
Đầu Phá Sát đã sắp đâm đến bàn tay ông ta, nhưng rốt cuộc lại không thể tới được nửa phần.
Hai người đều túa ra mồ hôi khắp trán.
Đồng thời Tần Phong Hi cũng rút roi Thí Hồn ra, đột nhiên vung tới sau lưng mười kẻ kia: “Đã nói là không được quấy rầy người đàn ông của bổn cô nương rồi, các ngươi điếc hết rồi à!”
Đầu tiên là một thanh âm vút qua, ngay sau đó là một tiếng quật nóng rát vang lên, chiếc roi hung hăng quất trúng lưng hai người, lập tức phá rách quần áo họ, trên lưng hằn lên một vết roi sâu hoắm.
Tuy Vu Tôn bị thương nhưng thực lực vẫn mạnh như thường, có thể dùng sức lực của một chưởng để đối đầu với Lệ Tử Mặc, điều này khiến Tân Phong Hi thầm ngỡ ngàng. Lúc này nàng tuyệt đối không thể để những người này đi qua đó, không thể để họ làm ảnh hưởng tới Lệ Tử Mặc.
“Cút về cho bổn cô nương!” Nàng mắng một tiếng, roi Thí Hồn liền hướng tới người đang tiếp cận gần với Lệ Tử Mặc nhất, roi cuốn lấy cổ đối phương, đột ngột túm hắn ta ra, bị nàng quăng giữa không trung tới chỗ hai người khác.
Oạch.
Ba người ngã uỵch ra ngoài, phá hỏng một bàn trà, chén trà vỡ đầy đất.
Động tĩnh lớn như vậy mà người bên ngoài cũng chưa tiến vào. Hiệu quả cách âm thật sự mạnh vậy sao? Hay là Hội Hoa Lâu tin tưởng khách của gian chữ kim chắc chắn có thể hạ gục gian chữ tử trong nháy mắt, thế nên không lo lắng chút nào?
Chủ nhân của Hội Hoa Lâu này quả thực là một người hiếm hoi khiến Tần Phong Hi cảm thấy thú vị!
“Vốn dĩ bổn tôn nghe nói có người có thể gần gũi với Tử Vân hồ, chỉ muốn bảo nàng ta làm cho bổn tôn chút việc thôi, thế mà nghiệt chủng nhà ngươi lại đi theo tới, đúng là bớt chuyện. Vu Tôn nặng nề nói, ra sức chống đỡ Phá Sát, tuy tay phải cố hết sức, nhưng vẫn phải từng chút một họa nên lá bùa quỷ dị.
“Lắm mồm. Trán Lệ Tử Mặc rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, hai tay đều nắm Phá Sát, mạnh mẽ vận chút sức, Phá Sát tiến lên phía trước một phân.
Nàng vô thức cảm thấy đồ vật bên trong chiếc túi đen đó chắc chắn không đơn giản, vốn dĩ muốn quất một roi qua, nhưng cuối cùng lại thu roi về, thân mình nhún xuống, hai chiếc túi đen quay qua đầu nàng, đập vào cây cột phía sau nàng.