Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Chiếc túi nhỏ màu đen trông rất rắn chắc, vậy mà vừa mới đập vào cây cột đã vỡ tung ra. Tựa như vốn dĩ là hai túi khói đen, túi vừa vỡ, hai luồng khói đen lập tức bay lên, dính vào cây cột. Trong ánh mắt hoảng sợ của Tần Phong Hi, những nơi trên cây cột gỗ vốn vô cùng chắc chắn bị khói đen bám vào tức thì lún xuống thành một cái hố! Mà luồng khói đen giống như thoắt cái lan rộng ra. “Vãi, cái quái gì vậy!” Tần Phong Hi mắng một tiếng, vừa quay đầu thì đúng lúc nhìn thấy Lệ Tử Mặc nâng một chân đạp vào đầu gối Vu Tôn, bút ở tay phải Vu Tôn cũng tạm thời thu về, hung hăng chĩa về giữa trán Lệ Tử Mặc! Điều khiến nàng ngay lập tức trợn tròn hai mắt nhìn chính là, phía sau hình như có gã đàn ông mặc đồ hồng bị Lệ Tử Mặc dùng nội lực trấn áp cũng đang cầm một chiếc túi đen ném về phía sau lưng hắn. Lúc này Lệ Tử Mặc đang dùng toàn lực đối phó với Vu Tôn, trông có vẻ rất mất sức, hoàn toàn không có cách nào tránh được cú tấn công này. “Tên khốn, muốn chết à!” Khóe mắt Tần Phong Hi như muốn nứt ra, vừa mới chứng kiến uy lực của “khói đen”, nàng nào dám để Lệ Tử Mặc dính phải một chút “khói đen”? Nhưng đồ vật bên trong đó tuyệt đối không thể chạm vào! Hơn nữa, nàng không dám chụp lấy quá mạnh, sợ cách Lệ Tử Mặc gần quá, khói đen bên trong sẽ bắn vào lưng Lệ Tú Mǎc. Tần Phong Hi vận một chưởng, vung về phía túi đen nhỏ đó. Nhưng nàng không biết rằng phía nghiêng đằng sau nàng cũng đang có một cái túi đen nhỏ đang ném qua. Tính tới bây giờ, nhóm này chắc chắn là đối thủ mạnh nhất, cửa ải nguy cấp nhất mà nàng từng gặp! Bút pháp cổ quái kia đã dí tới trán Lệ Tử Mặc, nhìn ở khoảng cách gần thế này, hắn thậm chí có thể cảm giác được lông tơ cứng rắn kia mang theo hàn ý nhè nhẹ, khi lông tơ chưa thực sự đâm vào hắn, hàn ý nhè nhẹ đã bắt đầu len lỏi vào giữa hàng mày hắn. Tư duy của hắn dường như nháy mắt khựng lại. Đúng lúc này, khóe mắt hắn liếc về phía Tần Phong Hi, vừa hay thấy được thứ màu đen bay về phía nàng. Lúc trước Lệ Tử Mặc cũng chưa thấy uy lực của món đồ đó, nhưng hắn suy đoán được theo bản năng rằng đó là món đồ nguy hiểm, trong lòng hắn giật thót, cơn hoảng hốt nhanh chóng ập tới, hắn đột nhiên cắn chặt răng, nghiêng đầu nhìn về phía mặt Vu Tôn, cây bút đó quét qua đầu hắn, hắn chỉ cảm thấy đầu lạnh buốt, xương đau nhói. Nhưng lúc này hắn không rảnh để nhìn xem rốt cuộc bị thương như thế nào, sau khi đụng phải Vu Tôn, hắn lập tức phi thân bay lên, một chân đá tiếp vào đầu gối Vu Tôn, thân hình nương theo sức mạnh đó bay về phía chiếc túi màu đen, chắn đằng sau lưng Tần Phong Hi và tung ra một chưởng. Vu Tôn xùy một tiếng: “Mạng mình còn chưa lo xong đã muốn anh hùng cứu mỹ nhân!” Ngòi bút trong tay ông ta xoay chuyển, hướng tới sau lưng Lệ Tử Mặc rồi chầm chậm điểm qua. “Tần Phong Hi!” Tân Phong Hi vừa tung một chưởng về một chiếc túi thì thấy Lệ Tử Mặc đột nhiên vọt tới, mà sát ngay phía sau chính là cây bút cổ quái kia, từ góc độ của nàng còn có thể thấy được ngòi bút được bao quanh bởi vài tia hắc khí nhỏ đến độ khó có thể phát hiện. Nàng nghiến chặt răng, roi Thí Hồn trong tay lập tức quất về phía cây bút! Lúc này, cửa lớn đột nhiên bị đánh bay, một dải lụa trắng như linh xà bắn tới, nhẹ nhàng cuốn lấy chiếc túi đen vốn dĩ bay về phía Tần Phong Hi nhưng hiện giờ lại đang hướng tới Lệ Tử Mặc đang chắn phía sau nàng, sau đó khẽ rung lên, chiếc túi màu đen bị hất ra ngoài, rơi xuống cánh tay gã đàn ông mặc đồ hồng. Gã đàn ông biến sắc, gần như không chút do dự, tay cầm kiếm lên, dứt khoát chặt đứt cánh tay trái của mình. Cánh tay gãy rơi xuống sàn phát ra âm thanh xì xèo rất khẽ như dầu chiên, khói đen bên trên mỗi lúc một lớn, bao lấy toàn bộ cánh tay, chỉ trong khoảng nửa khắc, đám khói đen bất động, còn bọn họ nhìn cánh tay gãy lúc này đã trở thành một bộ xương trắng. Dã man! Tốc độ này thì quả thực còn nhanh hơn cả cá cọp! Vừa rồi là ăn gỗ, ngẫm lại vẫn khá chậm, còn giờ là thịt người thì tốc độ nhanh đến hãi hùng như vậy! Có bên thứ ba tham gia, nhất thời mấy người trong phòng đều ngừng động tác. Mà lúc này, gian chữ kim vốn trang hoàng xa hoa khác thường đã trở thành một nơi hỗn loạn tạp nham. “Vu Tôn, ở trận chiến núi Ngọc Đoạn, ngươi đã đồng ý với Tần lão thái quân rằng trong vòng ba năm sẽ không sử dụng Vu pháp làm bị thương người, giờ mới qua nửa năm mà ngươi đã muốn lật lọng rồi sao? Một giọng nói nhẹ nhàng ấm áp truyền tới từ cửa. Nghe thấy câu nói đó, sắc mặt Vu Tôn lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc và hoài nghi, lại lần nữa liếc mắt nhìn Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi, âm trầm nói: “Đi.” Bảy gã mặc đồ hồng lập tức che chở ông ta bay từ cửa sổ ra ngoài, trong phòng chỉ còn ba gã đã chết dưới roi Thí Hồn của Tần Phong Hi, cùng với một bộ xương tay không còn da thịt. Những đám khói đen đã biến mất, nơi đó để lại một vũng nước đen. Tân Phong Hi nhìn về phía cửa, lại đột nhiên phát hiện cả thể xác và tinh thần đang căng thẳng của Lệ Tử Mặc đều thả lỏng. Có lẽ, người đến là bạn chứ không phải địch? Trong đầu nàng còn đang nhớ tới người vừa được nhắc tới, Tần lão thái quân. Họ Tần. Từ khi tới nơi này, nàng đã không chỉ một lần nghe người ta nhắc tới nhà họ Tần. Người nói nhiều nhất chính là Kim Lão, trong mắt Kim Lão, nhà họ Tần hẳn là một thế gia rất lợi hại, đến cả ông ấy cũng có vài phần kiêng kị với nhà họ Tần. Cháu trai của Kim Lão lúc này cũng muốn thành thân với một cô nương của dòng phụ nhà họ Tần, ông ấy còn tự mình tới Thần Ma cốc nhiều lần, trăm đắng ngàn cay muốn tìm được Tử Vân hồ, chỉ vì để làm vui lòng cháu dâu tương lai. Bởi vậy, có thể chứng tỏ địa vị của nhà họ Tần cao đến mức nào. Nhưng nàng chưa từng nghe thấy người bình thường nhắc tới nhà họ Tần trên đời, ngay cả Lệ Tử Mặc cũng không rõ lắm. Bây giờ lại đột nhiên có người nhắc tới nhà họ Tần, còn nhắc tới một nhân vật riêng biệt nhà họ Tần, Tần lão thái quân. Lẽ nào ngời này rất quen thuộc với nhà họ Tần? Nghĩ đến đây, Tần Phong Hi có chút chờ mong chạm mặt người phụ nữ này. Lúc này nàng hoàn toàn không nghĩ ra được người tới có khả năng là ai. Có điều, người tiến vào ngay sau đó lập tức khiến nàng có chút kinh ngạc. Đó là tiểu thư có thị nữ đòi chết! “Gia, chàng mau véo ta xem, xem có phải ta đang nằm mơ không?” Tần Phong Hi có chút khoa trương đưa tay lên trước mặt Lệ Tử Mặc. Đây không phải sự thật, lẽ nào họ đều hoa mắt rồi? Thiếu nữ này đúng là thâm tàng bất lộ, thân phận khiến người ta ngỡ ngàng đấy nhỉ? Vậy nàng ta thiết kế để thị nữ của nàng ta nhảy hồ, liệu có phải đã đắc tội nặng với người ta rồi không? Lệ Tử Mặc túm tay nàng, kéo đến bên miệng, hàm răng trắng muốt cắn xuống. “Ê!” Nàng trừng mắt nhìn hắn, hắn lập tức sửa cắn thành hôn, khẽ khàng hôn lên dấu răng do mình cắn ra. Vừa rồi hắn mới nhìn thấy món đồ trong chiếc túi nhỏ màu đen đáng sợ đến như thế. Nhớ lại cảnh tượng sống chết nghẹt thở vừa rồi, nàng vì hắn mà đánh bay túi đen đó, không màng tới nguy hiểm sau lưng nàng. Cứ nghĩ đến tấm lòng của nàng, rồi lại nhớ đến món đồ vừa rồi nàng suýt nữa dính phải, trong lòng hắn trước tiên dâng lên sự cảm động ấm áp, tiếp đó là cảm giác hú hồn hú vía. Cho nên vừa nhìn thấy cánh tay mảnh mai của nàng trước mắt, hắn liền cắn một miếng trước để xác nhận nàng vẫn ở đây, vẫn yên ổn ở bên cạnh hắn. Hoàn toàn không chú ý tới lời nói của nàng. Thiếu nữ vừa tiến đến liền thấy cảnh tượng này, trái tim nhỏ lập tức như sắp ngừng đập. Cả căn phòng hỗn lộn nàng ta không nhìn thấy, ba thi thể nàng ta không thấy, trong mắt chỉ có hình ảnh người đàn ông mặc đồ đỏ tuấn tú một mực hôn khẽ lên tay cô gái. Nàng ta vốn tưởng rằng bản thân mình sẽ cảm thấy làm như vậy là không biết xấu hổ, mắc cỡ cực kỳ, nhưng nhìn người đàn ông dịu dàng đến từng chi tiết ấy, nàng ta lại cảm thấy bản thân cuối cùng cũng hiểu ra người đàn ông mà mình muốn là người như thế nào. Nàng ta cũng muốn có người đối xử với mình như vậy. Ban đầu Tân Phong Hi bị Lệ Tử Mặc cắn là đã sắp sửa nổ tung hàng mày rồi, nhưng nụ hôn khế tiếp đó lại khiến trái tim nàng thoắt chốc mềm nhũn. Song nơi này còn có người ngoài, nàng không thích biểu diễn cho người ta xem. Nàng khẽ khàng tránh tay ra, nhưng nàng cũng không quên âm thanh vừa nghe được ban nãy khi Lệ Tử Mặc thả lỏng. “Chàng, chàng là Đế quân Phá Vực sao?” Thiếu nữ kia đỏ mặt hỏi. Tần Phong Hi nhướng mày. “Đúng” Điều khiến nàng bất ngờ là Lệ Tử Mặc lại trả lời câu hỏi của thiếu nữ, hơn nữa thái độ cũng tạm ổn, không có vẻ lạnh lùng vô tình thường ngày với những người khác. Đôi mắt thiếu nữ kia tức khắc sáng ngời, nở một nụ cười ngọt ngào, vẻ mặt vốn đang có chút kiêu căng lập tức biến thành dáng vẻ cừu con e thẹn. Tần Phong Hi đang ngắm nhìn đủ loại thay đổi của nàng ta thì nghe thấy giọng nói lanh lảnh của thiếu nữ đó gọi Lệ Tử Mặc: “Tỷ phu*!” (*: Anh rể) Một tia sét đánh cho Tần Phong Hi ngỡ ngàng. Tỷ tỷ phu? Tiên sư nhà nó! Đừng nói với nàng là người đàn ông này còn kết hôn trộm nhé! Chẳng lẽ khi cha mẹ còn khỏe mạnh đã kết thân cho hắn từ bé, sau đó nhà hắn xảy ra chuyện, mối hôn sự này cứ vậy mà lặng lẽ bị bỏ qua? Hay là, mối hôn sự này là do cha mẹ hắn định, bản thân hắn cũng không biết, bây giờ nhà gái tìm tới cửa, muốn nói chuyện hôn ước với hắn? Bỗng chốc Tần Phong Hi tưởng tượng ra vô số điều, càng nghĩ mặt càng đen, lập tức xoay người nhảy lên hắn, cả thân mình như gấu túi treo trên người hắn. Lệ Tử Mặc đỡ lấy nàng theo bản năng. “Tỷ phu? Ơ?” Lệ Tử Mặc nghe ra giọng nói uy hiếp của nàng, quét mắt liếc thiếu nữ kia: “Chán sống rồi đấy à?” Dám kiếm chuyện cho hắn như vậy! Thiếu nữ quýnh lên, lập tức nói: “Tỷ phu, ta là Tố Vân Tâm, tỷ tỷ ta là Lưu Vân tỷ tỷ đó!” Tần Phong Hi nghe vậy lại bình tĩnh hơn, Tố Lưu Vân à. Lưu Vân tiên tử Tố Lưu Vân của Lệ Vân Sơn, được coi là một đại mỹ nữ tuyệt sắc khác cùng với Nạp Lan Mộng Như của Vấn Thiên Sơn. Nói như vậy, người vừa rồi ra tay chính là Tố Lưu Vân. Nhưng nếu đã ra tay thì sao không vào? Vừa rồi Lệ Tử Mặc thả lỏng chắc là vì đã nghe ra giọng nói của Tố Lưu Vân. Nhưng tỷ phu là cái quái gì vậy? Nàng trừng mắt liếc hắn một cái, trượt từ trên người hắn xuống. “Bốn Đế quân và Lưu Vân tiên tử chưa từng có hôn ước, nếu Tố cô nương không biết xưng hô với bổn Đế quân thế nào thì có thể không cần mở miệng” Lệ Tử Mặc nói, ôm eo nàng đi về phía cửa. Không ngờ những thị nữ của Hội Hoa Lâu đó vẫn còn ở đây, đợi bọn họ đi ra, một thị nữ trong đó lập tức tiến lên nói: “Quý khách có muốn đặt gian chữ kim không ạ?” Tần Phong Hi sửng sốt: “Bọn ta có thể đặt gian chữ kim sao?” “Quý khách nào đánh bại khách cũ của gian chữ Kim thì sẽ có tư cách nhận gian chữ Kim, nhưng vẫn phải giao trước năm ngàn lượng vàng” Có vài người võ công cao cường nhưng chưa chắc có nhiều tiền như vậy. Tần Phong Hi liếc nhìn nàng ta: “Ngươi xem người của Hội Hoa Lâu là kẻ ngốc đấy à?”