Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Coi người của Hội Hoa Lâu là kẻ ngốc chắc? Người ta đã ở đây nửa ngày trời rồi đấy! Tố Vân Tâm tức giận trừng to mắt: “Ngươi cho rằng chỉ cần giao năm ngàn lượng vàng thôi sao?” Tần Phong Hi chớp mắt: “Không thì sao nữa?” Thị nữ rất chuyên tâm với công việc, chỉ cần có câu hỏi là trả lời ngay: “Năm ngàn lượng vàng là mức cơ bản, sau khi vào ở giá sẽ được tính theo mức bạc mà quý khách tiêu thụ” “Phí lúc trước của con thỏ già kia thì sao? Sẽ không tính lên đầu bọn ta đấy chứ? Còn nữa, căn phòng này dù sao cũng phải bài trí lại, các ngươi đừng có đòi tiền ta đó. Bên trong trang hoàng xa hoa như vậy nhưng đều đã bị đánh hỏng cả rồi, nếu nàng muốn đặt căn phòng chữ kim này mà chỉ thu dọn sạch sẽ lại cho nàng thì nàng không muốn. Nhưng nếu làm lại thì chắc chắn sẽ tốn một khoản tiền lớn, tổn thất này quy ra không biết phải tốn bao nhiêu bạc, tuy nàng không thiếu tiền nhưng cũng không muốn coi tiền như cỏ rác mà giao số tiền đó ra. “Hội Hoa Lâu sẽ tự tìm vị khách đó để đòi nợ ạ. Thị nữ kia nói. “Nếu tìm không thấy thì sao?” Tần Phong Hi không khỏi có chút tò mò. Thị nữ kia nói rất bình tĩnh: “Không có món nợ nào mà Hội Hoa Lâu không đòi được cả. Chất! Tần Phong Hi giơ ngón tay cái. “Vậy các ngươi mau dọn thi thể bên trong đi, còn nữa, bài trí đẹp đẽ tinh xảo chút, nếu không sẽ tổn hại đến danh tiếng của các ngươi đấy. Tố Vân Tâm tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, chỉ thẳng vào mặt nàng mà mắng: “Sao con ả nhà ngươi trơ trẽ quá vậy? Chẳng phải ngươi cũng góp phần phá hoại nơi này sao? Bây giờ còn uy hiếp người ta!” Tân Phong Hi nguýt mắt: “Ta bảo này, liên quan quái gì đến ngươi thế?” “Ngươi, ngươi ngươi ngươi, tỷ phu, nàng ta thô tục như vậy, vì sao huynh lại muốn.. Lệ Tử Mặc hơi nheo mắt: “Ngươi là cái thá gì? Người phụ nữ của bổn Đế quân mà ngươi cũng có thể mắng sao? Còn nữa, bổn Đế quân đã cảnh cáo ngươi rồi, nếu ngươi không cần lưỡi của mình nữa thì bổn Đế quân có thể cắt đi giúp ngươi... Nói rồi, Phá Sát trong tay hắn liền muốn vung ra. “Xin Lệ thiếu gia hãy nương tay. Một giọng nữ dịu dàng vang lên, tấm vải ban nãy từng xuất hiện bắn tới, quấn lấy eo Tố Vân Tâm, nhanh chóng kéo nàng ta đi, tránh khỏi chiêu của Lệ Tử Mặc. Tần Phong Hi hơi nheo mắt, một dáng người tinh tế ưu nhã lọt vào tầm nhìn của nàng. Y phục trắng toát như mây, dáng vẻ thanh lãnh như trăng, tóc đen như thác nước, không có búi tóc nào mà cứ như vậy mượt mà xõa sau lưng, chỉ có một ngạch sức chạm ngọc khắc hình trăng lưỡi liềm đeo trên vầng trán nhẵn bóng. Mi mắt cong cong, chóp mũi nhỏ nhắn, đôi môi anh đào có màu phớt hồng, ánh mắt dịu dàng, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt. Đây là Tố Lưu Vân. Tố Lưu Vân, Lưu Vân tiên tử của Lệ Vân Sơn. Tần Phong Hi hoàn toàn không ngờ nàng ta khác hẳn với tưởng tượng của nàng. Nạp Lan Mộng Như rất đẹp, đẹp đến mức mang theo ánh sáng diễm lệ khiếp người, mà tính cách của nàng ta dương như cũng toát lên vẻ kiêu ngạo, cuồng vọng, không dễ thân cận từ cử chỉ nét mặt. Nhưng Tố Lưu Vân lại khác, chỉ đối mặt như vậy thôi mà Tần Phong Hi đã hoài nghi, trận mê hồn và thuật cơ quan muốn giết nàng mà nàng gặp phải lần trước liệu có phải do Tố Lưu Vân gây ra hay không. Bởi vì nhìn nàng ta thật sự không thấy được vẻ gì là một người phụ nữ chưa từng gặp mặt mà đã muốn lấy mạng người khác. Nàng ta mang tới cho người ta cảm giác quá cao nhã, quá điềm tĩnh, quá dịu dàng. Tốt đẹp đến mức dường như khiến người ta cảm thấy chỉ cần nghi ngờ nàng ta làm ra những chuyện như vậy thôi cũng là một sự sỉ nhục đối với nàng ta. Tố Lưu Vân chậm rãi đi tới, mang theo ý cười hướng về phía Tần Phong Hi: “Lưu Vân nghe danh Tần cô nương đã lâu, lần này rốt cuộc cũng may mắn gặp được, chẳng biết Tần cô nương có sẵn lòng nể mặt uống một ly với Lưu Vân không?” Tần Phong Hi không nhìn ra chút địch ý nào từ ánh mắt nàng ta. “À, đúng rồi, vừa rồi Lưu Vân đi là vì nhìn thấy Tử Vân hồ chạy ra, ta vốn muốn đuổi theo nó, ngặt nỗi tốc độ của Tử Vân hồ quả thực quá nhanh, ta không thể đuổi theo được, thật sự xin lỗi.” Một giọng nói ôn hòa cắt đứt lời nàng ta: “Phong Hi, Ô Ô ở đây nè. Triệu Vân ôm Tử Vân hồ đi tới. Tân Phong Hi cứ cảm thấy tình hình hiện tại khiến người ta không kịp phản ứng, náo nhiệt quá đấy? Nàng trừng mắt với bạn học Tử Vân hồ: “Ô Ô, ngươi chết rồi đấy à? Chưa chết thì mau qua đây!” Gây chuyện linh tinh, cũng không biết sao lại chọc tới Vu Tôn, rồi làm thế nào mà hại nàng bị Vu Tôn phát hiện là có quan hệ với Tử Vân hồ, kết quả là họ ở bên trong đánh nhau sống dở chết dở, nó thì hay rồi, còn có bản lĩnh lén chạy trốn, còn chạy về gian chữ tử để tìm Triệu Vân. Điều khiến nàng buồn bực hơn cả là tên nhãi Triệu Vân này bị sao vậy, sao tự nhiên lại gọi nàng là Phong Hi! Nàng có thể cảm giác được khối băng bên cạnh nàng bắt đầu toát ra khí lạnh run. Núi băng khổng lồ muốn giết Vu Tôn, giữa hai người chắc chắn có mối thù không đội trời chung, mà Vu Tôn vẫn luôn nói hắn là nghiệt chủng, điều này cũng khiến nàng rất nghi hoặc, cha mẹ Lệ Tử Mặc không phải vợ chồng sao? Chẳng phải vốn dĩ chỉ là một đôi vợ chồng bình thường ở Phá Vực hay sao? Có điều, người có thể khiến Vu Tôn hận đến nghiến răng nghiến lợi sao có thể chỉ là một người bình thường? Nàng bỗng nhiên cảm thấy, nàng và Lệ Tử Mặc cũng coi như đồng bệnh tương liên, thân thể đều rất quỷ dị. Ô Ô lập tức chạy ra khỏi lồng ngực Triệu Vân, đang định nhào vào lòng Tần Phong Hi thì Lệ Tử Mặc bỗng duỗi tay ra, đúng lúc túm lấy nó ném về phía trước. Đỗ Văn Hội đi theo Triệu Vân tới đây đang định đi đón, nhưng thân mình Ô Ô ở trên không trung lại rẽ hướng, rớt vào lòng Tiểu Trù. Đỗ Văn Hội trông bình thường quá, bình thường quá. Vẫn là Tiểu Trù xinh đẹp hơn. Mọi người đồng thời câm nín. Tố Lưu Vân hơi mỉm cười nói: “Không ngờ Tần cô nương và Triệu thiếu gia của Thịnh Dược Hành có quen biết” Tần Phong Hi nói: “Cũng không quen thân gì, đây mới là lần gặp thứ hai thôi” Tố Vân Tâm vừa rồi bị Lệ Tử Mặc vô tình ra tay nên phát hoảng, giờ lại nhảy ra: “Lừa trẻ con ba tuổi à? Nếu không thân nhau thì sao Triệu công tử lại gọi ngươi là Phong Hi? Ta thấy ngươi đúng là quá trêu hoa ghẹo... Chữ “nguyệt” còn chưa nói ra thì một tiếng “bang” đã vọng tới, miệng Tố Vân Tâm lập tức vừa đỏ vừa sưng. Tân Phong Hi vỗ tay, lên tiếng xin lỗi Tố Lưu Vân: “Ngại quá, con người ta chỉ thích nghe người khác khen ta đẹp khen ta tốt thôi, không thích người khác mắng ta. Ai mắng ta là ta đánh người đó” Triệu Vân bật cười: “Phải, nàng đẹp lắm. Lệ Tử Mặc lạnh lùng nhìn lướt qua: “Nếu Triệu thiếu gia muốn tới khu nhà lao Phá Vực ở vài ngày thì bổn Đế quân có thể đáp ứng yêu cầu của ngươi” Triệu Vân nói: “Tại hạ phạm phải lỗi gì sao?” “Gọi thẳng nhũ danh ái phi của bổn Đế quân” Lệ Tử Mặc chậm rãi nói, dừng một chút rồi bổ sung một câu: “Vốn dĩ nên ngũ mã phanh thây” “Phá Vực có luật pháp như vậy sao?” Triệu Vân ngạc nhiên. “Vốn dĩ không có, nhưng bây giờ bắt đầu có” Lệ Tử Mặc nói mà mặt không đỏ tim không đập dồn. Tần Phong Hi vỗ trán, người đâu, kéo hai gã đàn ông trẻ con này xuống mau... Tố Lưu Vân dường như có chút hâm mộ nói: “Tình cảm của Lệ thiếu gia với Tần cô nương tốt thật đấy. Lúc này Tần Phong Hi mới chú ý tới hai xưng hô của nàng ta, Lệ thiếu gia, Tần cô nương. Hiện giờ người khắp thiên hạ đều gọi Lệ Tử Mặc là Đế quân, Nạp Lan Mộng Như cố ý gọi thân thiết ở trước mặt nàng, nhưng nàng vừa nghe liền cảm thấy buồn cười, còn chẳng thận cận bằng một câu Lệ thiếu gia này của Tố Lưu Vân. Mà Lệ Tử Mặc đang nhấn mạnh nàng là phi của hắn, còn Tố Lưu Vân cũng thật lạ, dường như hoàn toàn không nghe lọt tai, chỉ liên tục gọi nàng là Tần cô nương. Nàng lập tức cười khinh. “Cần một khoảng thời gian mới bài trí lại được gian chữ kim, nếu mấy vị không chê thì chi bằng tới gian chữ hồng ngồi chút đi. Tố Lưu Vân đề nghị. Bọn họ cứ đứng đây mãi cũng không hay, hơn nữa Tần Phong Hi còn có chuyện muốn hỏi Tố Lưu Vân, liền gật đầu nói: “Được, vậy làm phiền Lưu Vân tiên tử. Tố Lưu Vân dịu dàng nói: “Không phiền đâu, Lưu Vân còn phải nhờ Tần cô nương ghé qua thì mới tiếp tục có cơ hội thưởng trà với Lệ thiếu gia. Nàng ta vừa nói vừa nhìn về phía Lệ Tử Mặc, khẽ cười bảo: “Chưa biết chừng Lệ thiếu gia đã sớm quên hương vị Vũ Tiền Long Tỉnh ở trên hồ trong cơn mưa lúc trước rồi nhỉ?” Tố Vân Tâm nhìn nàng ta với ánh mắt sáng rỡ: “Tỷ tỷ và Lệ thiếu gia trước kia còn ngồi thuyền trong mưa luôn á?” “Muội bớt nói lại đi, thật là trẻ con quá” Tố Lưu Vân oán trách gõ gõ vào trán nàng ta. Nàng ta đã nói như vậy rồi, nếu còn muốn so đo với Tố Vân Tâm thì quả thực quá nhỏ nhen. Tố Lưu Vân có thể đặt gian chữ hồng chỉ sau gian chữ kim, chứng tỏ địa vị của Lệ Vân Sơn cao hơn Bích Tiên Sơn, Bích Tiên Sơn đến cả gian chữ tử còn chưa đặt được, chẳng lẽ vì Mộng Bích tiên tử già rồi, không còn được xưng là mỹ nhân như Nạp Lan Mộng Như và Tố Lưu Vân? Gian chữ hồng trang hoàng tinh xảo và tinh tế hơn một chút, dường như vừa nhìn là thấy ngay phong cách của Tố Lưu Vân. “Sau khi Lưu Vân tới đã cố ý bảo người ta sửa vậy đấy.” Tố Lưu Vân tiếp đón mọi người ngồi xuống, thấy Tần Phong Hi nhìn chiếc ly sức màu trắng cùng với chuông gió có lông vũ trắng trên cửa sổ, nàng ta cười tươi nói. “Lưu Vân tiên tử quen Lâu chủ của Hội Hoa Lâu à?” Tần Phong Hi nhướng mày. Vừa rồi là Tần lão thái quân, hiện giờ là Lâu chủ của Hội Hoa Lâu? “Chỉ từng gặp mặt một lần thôi, so ra thì số lần gặp mặt của Lưu Vân và Lệ thiếu gia còn nhiều hơn cơ. Tố Lưu Vân vừa nói vừa đích thân pha trà, hương trà đó càng khiến cho tinh thần người ta tỉnh táo khi uống hơn là bên gian chữ tử. “Lệ thiếu gia uống trà này đi, Lưu Vân cố tình mang đến, chính là lá trà được hái xuống từ cây trà lần trước uống trên thuyền hoa trong mưa đó. Ngón tay thon dài của Tố Lưu Vân đưa một ly trà tới trước mặt Lệ Tử Mặc, chờ hắn duỗi tay nhận lấy. Tần Phong Hi nhướng mày. Lúc này Triệu Vân cũng bưng một ly trà, đưa đến trước mặt Tần Phong Hi, dịu dàng mỉm cười: “Nào, Hi công tử thử xem có phải trà của Lưu Vân tiên tử ngon lắm không” Lệ Tử Mặc vốn muốn nhận ly trà của Tố Lưu Vân, nhưng vừa thấy hành động này của Triệu Vân là mặt liền đen lại, hắn xoay tay nhận lấy ly trà trong tay Triệu Vân, ngửa đầu uống hết một ngụm, nào còn để ý xem hương vị thế nào. Tố Lưu Vân cũng không thay đổi sắc mặt, vẫn cười tươi rói, chuyển hướng ly trà về phía Triệu Vân: “Triệu thiếu gia càng ngày càng hài hước đấy. Triệu Vân cũng cười. Lúc này, đại sảnh dưới lầu vang lên tiếng hoan hô, có người lớn tiếng kêu lên: “Hoa chủ xuất hiện rồi!” “Hoa chủ Hoa chủ, Hoa chủ lần này là ai?” “Nhìn xem là biết, có Hoa chủ nào của Hội Hoa Lâu làm chúng ta thất vọng chưa?” “Ra rồi, ở đó ở đó kìa” “Đậu cơ đầu cơ?” Lúc này, bọn họ đều ngẩng đầu, nhìn phía trên đài hoa, một người phụ nữ mặc váy dài màu tím nhẹ nhàng bay xuống.