Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Khác với sự yểu điệu trong tưởng tượng, người phụ nữ đó có dáng người cao gầy, không ngờ còn cao hơn đàn ông bình thường. Tay áo rộng túm lấy làn váy dài mỏng như cánh tiên, lớp màu trắng bên trong thoắt ẩn thoắt hiện. Váy áo của nàng ta không giống với những người phụ nữ bình thường, một vốc lụa lớn được cắt may che kín mít ngực, đến một chút cảnh xuân cũng không lộ ra. Đây quả thực không phải thanh lâu, khác biệt lớn nhất là vị Hoa chủ này ăn mặt khá kín, thậm chí phong cách y phục còn có chút câu nệ. Điều càng khiến Tần Phong Hi cạn lời hơn là, khi mỹ nhân bay xuống dưới luôn lấy một bên tay áo rộng che mặt, hoàn toàn không nhìn thấy dáng vẻ thế nào. Có điều, việc này cũng không ảnh hưởng tới những tiếng hoan hô đầy hưng phấn của các vị khách ở đây, còn có người lấy vàng bạc ném lên đài hoa. Mỹ nhân nhẹ nhàng dừng ở đài hoa, buông ống tay áo che mặt, mọi người thấy rõ dáng vẻ nàng ta. Đuôi lông mày hơi nhướng lên, đuôi mắt khẽ nhếch, dường như khẽ khàng quyến rũ trái tim mọi người. Đôi môi đỏ kiều diễm, khóe môi tinh tế vẽ một đóa hoa mai nhỏ hai màu vàng hồng, đặc biệt đến mức khiến người ta nhìn không rời mắt. Dưới sảnh lập tức bùng nổ. “Hoa chủ quyến rũ hơn bất cứ Hoa chủ nào trước kia, lão tử không chịu nổi nữa rồi. “Hoa chủ, có thể sửa lại quy tắc không, cho bọn ta mỗi người một cơ hội âu yếm!” Một gã đàn ông trung niên tai to mặt lớn lóe lên vẻ tham lam trong mắt, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ của Hoa chủ. Ở bên cạnh gã cũng có một người đàn ông vuốt ve miệng, kêu lên: “Chỉ âu yếm thôi là ngươi đã thấy đủ rồi à? Khuông muốn có một đêm xuân há?" “Ha ha ha, lão đệ quả là hiểu ta, nếu có thể, hai huynh đệ ta cùng chơi. Hai kẻ đó lớn tiếng cười ha hả. Tiếng cười của bọn họ còn chưa dứt thì bốn bóng người bỗng chốc thoáng hiện, xuất biện bên cạnh họ, túm họ lên, không nói hai lời đã hướng ra ngoài cửa. Mỹ nhân trên đài hoa nở nụ cười xinh đẹp: “Đừng có thô lỗ quá, điểm ma huyệt rồi ném vào hồ là được rồi. “Vâng. Bốn người cung kính lên tiếng, đưa hai gã kia đi ra ngoài. Chỉ trong chốc lát đã có hai tiếng bùm rơi xuống nước. Âm thanh có thể vọng vào, chứng tỏ người bị ném mạnh vào nước, tuyệt đối không có khả năng chỉ tùy tiện ném xuống ở khoảng cách gần. Thế mà còn không gọi là thô lỗ? Điểm ma huyệt, dù biết bơi thì cũng vô dụng. Mỹ nhân này rõ ràng muốn lấy mạng hai người kia. Cứ như vậy, trong đại sảnh lập tức an tĩnh hơn nhiều. Ánh mắt mỹ nhân di chuyển, khẽ cười nói: “Dọa đến các vị rồi ư?” Bên dưới lập tức có tiếng đáp lại. “Sao có thể, bọn ta không dễ bị dọa thế đâu.” “Đúng vậy đúng vậy, Hội Hoa Lâu đã có quy tắc rồi, không được nói năng lỗ mãng với Hoa chủ hoặc là các vị cô nương trong lâu, hai người kia chắc chắn là lần đầu tới!” “Hoa chủ dạy đúng lắm. Mỹ nhân che miệng cười: “Đa tạ các vị khách quý hiểu cho. Vậy ta không nhiều lời nữa, bắt đầu đi. Đề mục đầu tiên là chuẩn bị cho một vị khách nữ ở trong Hội Hoa Lâu hôm nay, nếu ta cảm thấy đáp án tốt thì nàng ấy sẽ là đề chủ, Hội Hoa Lâu sẽ đáp ứng một yêu cầu của nàng ấy” Vừa nghe đến đề mục đầu tiên là chuẩn bị cho khách nữ, những người đàn ông đó liền có chút thất vọng, nhưng lại nhanh chóng ghé tai mà chờ mong suy đoán. Lúc này nhóm Lệ Tử Mặc cũng đều đi tới bên cạnh Tần Phong Hi, Tố Lưu Vân vừa nhìn thấy mặt vị Hoa chủ kia liền hơi sững sờ. Tuy nàng ta đã nhanh chóng khôi phục sắc mặt như bình thường, nhưng vẫn khiến Tần Phong Hi chú ý. “Nghe nói lần này Bích Tiên Môn, Lệ Vân Sơn, Đại Công chúa Bắc Thương đều tới hoa lâu, Hội Hoa Lâu đúng là rạng rỡ hẳn lên.” Giọng Hoa chủ vừa dứt, ánh mắt bao nhiêu người đàn ông ở đây đều lóe lên tia sáng. Thật ra lúc này họ không chỉ muốn tới xem Hoa chủ Hội Hoa Lâu, mà còn có một phần hướng về những người phụ nữ nổi danh khắp thiên hạ này. Đây là những nhân vật đại diện cho phụ nữ trong thiên hạ, Bắc Hải Đường, Tố Lưu Vân, Mộng Bích tiên tử, những người mà thường ngày không phải cứ muốn là có thể gặp được. Đặc biệt là Đại Công chúa và Lưu Vân tiên tử, tuy đồn rằng Đại Công chúa sắp liên hôn cùng Ngọc Thái tử, nhưng chuyện chưa định thì ai mà biết được? Còn cả Lưu Vân tiên tử, một mỹ nhân cực kỳ nổi danh, dù có thể nhìn thấy một lần thì họ chết cũng cam tâm. Còn nữa, Mộng Bích tiên tử tuy tuổi tác hơi cao nhưng cũng là phụ nữ chưa lập gia đình, vả lại, những người này hẳn sẽ không tới một mình, những người giống như Cảnh Tinh Nghiên, Tố Vân Tâm, thân phận cũng không hề thấp. Tất cả mọi người nhìn khắp nơi xung quanh, muốn xem những người phụ nữ bất phàm đó ở đâu. Tố Vân Tâm xùy tiếng nói: “Những người này nghĩ vớ vẩn gì vậy, tỷ tỷ của ta là nhân vật như vậy, làm gì có chuyện là người mà bọn họ có thể tùy tiện nhìn thấy?” “Vân Tâm, ta nói bao nhiêu lần rồi, đừng có cứ không biết trời cao đất dày gì như vậy, sao muội mãi không nghe vậy?” Tố Lưu Vân bất đắc dĩ nói: “Còn nữa, lần này không cho muội theo tới, tự muội cố tình dẫn theo Xuân Hương tới, còn chọc phải cao thủ, hiện giờ Xuân hương nhiễm phong hàn, vậy mà muội không có chút áy náy nào. Tố Vân Tâm bĩu môi không nói nữa. Tuy Tân Phong Hi nhìn đài hoa, nhưng cũng để ý nghe những lời Tố Lưu Vân nói. Từ lúc bắt đầu xuất hiện, Tố Lưu Vân vẫn luôn rất dịu dàng hào phóng, hoàn toàn không có sự cuồng ngạo tự mãn vì sự nổi tiếng, khác hẳn với Nạp Lan Mộng Như. Trên đài hoa, Hoa chủ mỹ nhân đang nói đề mục. “Các vị khách nữ có nhìn thấy cái này không?” Theo tiếng nói của nàng ta, các thị nữ xinh đẹp đứng ở lan can bốn bên tòa nhà từ từ thả xuống một chuỗi chuông gió bằng dây thừng. Bốn chuỗi chuông gió giống hệt với chuỗi ở cửa sổ bên cạnh họ hiện giờ. Màu sứ trắng và lông vũ trắng. Hoa chủ đột nhiên bay lên xoay tròn, tay áo rộng phất chuông gió đi, âm thanh leng keng thanh thúy vang lên, nghe như tiếng lanh lảnh của phụ nữ, khiến người ta cảm thấy êm tại. Nhưng Tân Phong Hi lại hơi sững sờ. Không hiểu sao nàng đột nhiên cảm thấy tiếng chuông gió hơi quen tại. Nhưng dù nàng có nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra rốt cuộc đã từng nghe thấy ở đâu. Thính lực của nàng không kém, với nhiều người thì tiếng chuông gió không khác nhau là bao, nhưng nàng có thể khẳng định tiếng chuông gió này khác với tiếng mà trước kia nàng nghe. Tất cả mọi người đều không biết đây được coi là đề mục gì, thì Hoa chủ bỗng hạ mắt, nhẹ giọng nói: “Các vị khách nữ chỉ cần nói cho ta biết sau khi nghe tiếng chuông gió mọi người có cảm giác thế nào là được, tất cả các khách nữ đều có thể tham gia, tới lúc đó dù đề chủ có yêu cầu gì thì Hội Hoa Lâu nhất định sẽ làm được. Mọi người lại sửng sốt. Nhưng Hội Hoa Lâu trước giờ luôn rất thần bí, còn có tin đồn rằng họ lên trời xuống biển đều làm được hết, nếu có thể được họ giúp một lần... Ngay lập tức, ba khách nữ trên tầng hai đều trở nên bận rộn, có thị nữ đưa giấy đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần viết đáp án của mình lên trên rồi giao cho thị nữ đưa cho Hoa chủ là được. Trong khoảng thời gian này, Hoa chủ không chờ trên bồn hoa mà đã sớm lui xuống, vài thiếu nữ xinh đẹp bắt đầu múa trên đài hoa. “Lệ thiếu gia, nếu Lưu Vân may mắn làm đề chủ sẽ xin Hội Hoa Lâu giúp thiếu gia có được thần binh xuất thế nhà họ Tiêu được không?” Tố Lưu Vân nhanh chóng viết xong và giao cho thị nữ, quay đầu lại nhìn Lệ Tử Mặc dịu dàng hỏi: “Tuy huynh có Phá Sát nhưng luôn không thấy huynh dùng, có lẽ bảo kiếm sẽ phù hợp với huynh hơn. Lệ Tử Mặc nhàn nhạt nói: “Không cần. Tố Vân Tâm bĩu môi: “Tỷ tỷ bất công, bảo kiếm tốt như vậy không xin giúp muội mà lại muốn tặng cho Lệ thiếu gia à!” “Nha đầu nhà muội có điểm nào xứng được với thần binh, vào tay muội là phí của trời đấy” Tần Phong Hi nghe đến đó liền phá lên cười, nghiêng đầu nhìn về phía Tố Lưu Vân: “Lưu Vân tiên tử thật là hào phóng! Nhưng tiên tử chuẩn bị tặng tình nghĩa cho người đàn ông của ta trước mặt ta, có nghĩ đến cảm nhận của ta không?” Triệu Vân lặng lẽ cười. Người đàn ông của nàng... Lệ Tử Mặc nhéo tay nàng, liếc xéo nàng: “Ngoài quà nàng tặng ra, bổn Đế quân không nhận bất cứ món đồ nào người phụ nữ khác tặng, hài lòng chưa?” Lời vừa dứt, Tố Vân Tâm liền không chịu nổi, đang căm hận muốn lên tiếng thì Tố Lưu Vân lại giành trước, dịu dàng cất tiếng xin lỗi: “Là Lưu Vân suy xét không chu toàn, mong Tần cô nương thứ lỗi. Tân Phong Hi nhướng mày, nàng bất ngờ đó. Bị nàng nói như vậy mà không tức giận? Lưu Vân tiên tử này tu dưỡng tốt thật đấy, trái lại khiến nàng thành người phụ nữ nhỏ nhen. Lệ Tử Mặc liếc nhìn nàng, dịu giọng nói: “Tính của Phong Hi hay ghen lắm, Tổ cô nương đừng để bụng” “Nói cứ như chàng không ghen tuông gì ý” Tần Phong Hi cười khinh. Vốn dĩ nàng không định trả lời đề mục này, bây giờ lại đổi ý. Nàng viết lên mấy chữ rồi giao đi, sau đó hỏi Tố Lưu Vân chuyện của Tần lão thái quân. Tố Lưu Vân mang dáng vẻ nói hết những điều mình biết: “Nhà họ Tần không phải thế gia ẩn dật bình thường, người đời đa số chưa nghe nói đến Tần lão thái quân. Nhưng đến sư phụ của Lưu Vân cũng phải khom lưng hành lễ Tần lão thái quân, Tần cô nương và Lệ thiếu gia có võ công rất cao, nhưng chưa chắc có thể vượt qua ba chiêu dưới tay Tân lão thái quân đâu. Ánh mắt Tần Phong Hi hơi lóe lên. Tố Lưu Vân lại nói tiếp: “Hơn nữa, nếu Lệ thiếu gia có thể được nhà họ Tần tương trợ thì không còn gì phải lo lắng nữa, đáng tiếc tính cách Tân lão thái quân rất... Bà ấy không gặp người ngoài, có thể là thấy Lưu Vân còn nhỏ tuổi nên mới chiếu cố Lưu Vân Khóe môi Tần Phong Hi lại cong lên, vị Lưu Vân tiên tử này... Ánh mắt Lệ Tử Mặc lạnh lẽo nói: “Bổn Đế quân có một Đế phi là đủ rồi.” Bản lĩnh ái phi của hắn cũng rất lớn, hơn nữa còn hữu dụng nhất với hắn. Bản lĩnh người khác có lớn tới đâu đi nữa thì cũng có liên quan gì tới hắn? Tố Lưu Vân im lặng chốc lát rồi cười nói: “Tình cảm của Lệ thiếu gia với Tần cô nương thật khiến người ta ngưỡng mộ” Trong căn phòng đơn sơ, một bóng dáng đứng bên cạnh cửa sổ, trông có vẻ hiu quạnh cô đơn. Phía trên cửa sổ cũng treo một chuỗi chuông gió trắng, nhẹ nhàng kêu leng keng. Bốn thị nữ quỳ ngồi ở một bên, đang nhanh chóng lật những tấm giấy viết. Một thị nữ trong đó nói: “Thiếu chủ, nếu để người trong nhà biết ngài mặc đồ nữ giới tới đây làm Hoa chủ thì có thể sẽ phiền toái đấy” Bóng dáng kia thoáng động, tay áo màu tím rộng phất phất: “Hội Hoa Lâu này vốn dĩ là của ta, bọn họ biết thì có thể làm được gì trên địa bàn của ta?” “Ta tự có chừng mực. Người đàn ông nói, ánh mắt đúng lúc dừng trên một tờ giấy viết, con ngươi hắn ta bỗng mở to.