Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Trên mảnh giấy có một dòng chữ, trông như được viết tùy ý nhưng dường như lại chứa đựng sự hoang mang. Có khi nào là tiếng chuông gió mà mình đã nghe từ khi còn trong bụng mẹ chăng? Những thị nữ ở đó đang giúp hắn ta chọn lọc các câu trả lời. Tối nay, khách nữ từ già đến trẻ cũng ít nhất có hơn ba mươi người, hầu như không ai bỏ qua cơ hội này, tất cả đều gửi thư đến. Dĩ nhiên họ không thể để một mình Thiếu chủ đọc hết chúng được. Họ đều biết rõ lai lịch và thân phận của các vị khách đến Hội Hoa Lâu. Một số người mà Thiếu chủ không thích đã bị loại ngay từ đầu, những người lớn tuổi và kém sắc cũng bị loại bỏ. Còn lại chỉ khoảng mười tờ, có thể để Thiếu chủ tự mình xem qua. Người đàn ông đưa tay nhặt lấy một lá thư nằm trên cùng của đống đã bị loại, kìm nén sự bất an trong lòng, hỏi: “Vì sao lá thư này bị loại?” Một thị nữ phụ trách thấp thỏm cúi đầu, vội trả lời: “Xin Thiếu chủ thứ tội!” Hắn ta nheo mắt đầy nguy hiểm, giọng nói nghe có vẻ ôn hòa nhưng thực chất lại tràn trề lạnh lẽo: “Ồ? Ngươi có tội gì?” Thị nữ cắn môi: “Lần này Lưu Vân tiên tử đặt gian chữ hồng, Thiếu chủ đã dặn treo chuỗi chuông gió lông trắng ở cửa sổ cho nàng ấy, nô tỳ tưởng, tưởng..” “Tưởng bổn Thiếu chủ thực sự hứng thú với Lưu Vân tiên tử, muốn lấy nàng ta ư?” Giọng Thiếu chủ trầm hơn chút, ánh mắt vẫn dán vào lá thư: “Dẫu có là vậy thì liên quan gì đến chuyện này?” Thị nữ len lén ngẩng đầu, thấy nét mặt hắn ta không đổi bèn lấy hết can đảm đáp: “Lưu Vân tiên tử không thích cô nương đã viết lá thư này, cho nên nô tỳ nghĩ..” Hắn ta tiếp lời: “Ngươi muốn lấy lòng Lưu Vân tiên tử?” Thị nữ cúi đầu không dám nói thêm lời nào. Trong phòng im lặng một lúc. “Kéo xuống” Thị nữ kinh hãi ngẩng đầu, đôi mắt ngập tràn sợ hãi: “Thiếu chủ! Xin Thiếu chủ tha mạng, nô tỳ không dám nữa đâu ạ!” “Nếu ngươi thật thà nói hết, có lẽ bổn Thiếu chủ sẽ tha mạng cho ngươi.” Thiếu chủ lạnh lùng liếc nàng ta, nói tiếp: “Nếu người trong Hội Hoa Lâu có thể bị khách mua chuộc thì một ngày nào đó cũng có thể phản bội ta. Kéo xuống. “Rõ!” Hai bóng đen bất ngờ xuất hiện, kẻ trái kẻ phải tóm lấy thị nữ đã ngã quỵ trên sàn, nhanh chóng kéo đi. Ba thị nữ còn lại không dám thở mạnh, cúi rạp trên đất, trán chạm vào mu bàn tay của mình. Thiếu chủ hận nhất là sự phản bội, hắn ta đã cảnh cáo họ điều này từ rất sớm. Bốn người họ có thể đi theo hắn ta thì dĩ nhiên không ai ngu dốt, nhưng Tiểu Điệp vẫn biết rõ mà phạm lỗi, nghe lời Lưu Vân tiên tử, loại bỏ lá thư của cô nương mà Lưu Vân tiên tử không thích. Điều này đủ để cho thấy tâm kế của Lưu Vân tiên tử quả thật quá đáng sợ! Thiếu chủ nhẹ nhàng vuốt dòng chữ trên lá thư, khẽ nhếch mép: “Hừm, đúng là một kẻ ngốc, âm thanh nghe được khi còn trong bụng mẹ thì làm sao có thể còn ấn tượng đến bây giờ?” Hoa chủ không còn xuất hiện ở đài hoa nữa, một thiếu nữ xinh đẹp bước ra tuyên bố đề chủ của tối nay. “Tối nay, đề chủ là một cô nương từ gian chữ kim. Các vị đừng thất vọng, lần này Hội Hoa Lâu còn có một tin tức dành cho mười vị khách chi tiêu nhiều nhất trong ba ngày tới. Tin tức này chắc chắn xứng đáng với giá trị mà các vị bỏ ra, xin các vị cứ vui chơi thoải mái” Lúc này, Tần Phong Hi và Lệ Tử Mặc đã đến gian chữ kim. Hiệu suất làm việc của Hội Hoa Lâu thật sự khiến người ta kinh ngạc. Chưa đầy nửa canh giờ, gian chữ kim đã được trang hoàng lộng lẫy, không còn dấu vết nào của trận hỗn loạn và xác chết lúc trước. Trên sàn được trải lại thảm trắng, những màn trướng bị rách đều được tháo ra, thay thế hoàn toàn bằng rèm thủy tinh bảy màu, lộng lẫy tuyệt đẹp. Vừa bước vào đã có tám thị nữ xinh đẹp trong trang phục vàng nhạt, mỗi người bưng một khay vàng tiến vào, đồng thanh: “Xin quý khách rửa mặt, rửa tay. Tân Phong Hi nhìn qua, trời ạ, chỉ để rửa mặt, rửa tay thôi mà mỗi người có đến tám bước. Ngoài hai chậu nước sạch ra, nàng hoàn toàn không hiểu những thứ còn lại để làm gì. Với lòng tò mò, nàng tựa vào nhuyễn tháp để họ rửa mặt, rửa tay cho mình. Một thị nữ nhanh nhẹn ngâm tay nàng vào chậu nước đang bốc hơi, sau đó dùng đôi tay đã ngâm mềm mại và ấm áp của mình nhẹ nhàng xoa lên mặt nàng, dùng đầu ngón tay ấn nhẹ nhàng. Tần Phong Hi nhìn sang thì thấy một thị nữ xinh đẹp khác cũng đã ngâm tay tiến về phía Lệ Tử Mặc: “Gia, xin để Châu Nhi rửa mặt cho ngài... Ánh mắt Lệ Tử Mặc lạnh lùng: “Khỏi Tần Phong Hi bật cười, hỏi thị nữ Châu Nhi đang sững sờ kia: “Ngoài việc rửa mặt rửa tay, các ngươi còn phục vụ gì nữa?” Nàng cảm thấy như mình vừa bước vào tiệm mát-xa ở kiếp trước, chỉ có điều ở đây cao cấp hơn hẳn, nhân viên phục vụ đều là người đẹp tuyệt sắc. Chà, mà cô nàng Châu Nhi này cũng quá xinh đẹp đi chứ! Châu Nhi cúi đầu đáp: “Quý khách mang theo gia quyến là vị khách được Hội Hoa Lâu hoan nghênh nhất, sẽ không có các phục, phục vụ khác. Nghe vậy, Tần Phong Hi ngẩn người. Vậy là Hội Hoa Lâu vẫn khuyến khích khách dẫn theo gia quyến sao? Đáng tiếc, từ xưa đến nay, có mấy người đàn ông chịu dẫn theo thê tử hay người yêu đến nơi phóng túng xa hoa thế này chứ? Chủ của Hội Hoa Lâu quả thật là một nhân vật đặc biệt. “Gia nhà ta không thích người khác đến gần, các ngươi không cần lưu tâm, khoản này vẫn cứ ghi vào. Tâm trạng Tần Phong Hi đang vui nên rất rộng rãi. Gian chữ kim không phải nơi rẻ tiền, đương nhiên các dịch vụ ở đây đều có phí, nhưng nàng cũng chẳng bận tâm. Bấy giờ Châu Nhi mới vui mừng nở nụ cười, cúi người cảm tạ nàng. Đợi nhóm thị nữ lui ra hết, Tần Phong Hi quay lại nhìn, thấy Đế quân đã dựa vào nhuyễn tháp ngủ thiếp đi. Nàng ngẩn ra một chút, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ. Trước nay chưa từng thấy hắn an tâm ngủ ở những nơi như thế này, hắn lúc nào cũng rất cảnh giác. Nàng đang định bước đến thì ngoài cửa vang lên tiếng gọi cung kính của Châu Nhi và các thị nữ: “Bái kiến Lâu chủ Sau đó có người nhẹ nhàng hỏi: “Thưa phu nhân, Lâu chủ của bọn nô tỳ cầu kiến. Cặp mắt Tần Phong Hi sáng lên, nàng ngồi xuống cạnh Lệ Tử Mặc: “Mời vào. Mành châu khẽ rung, một bóng dáng cao lớn hiện ra trước mắt Tần Phong Hi. Khi nhìn rõ mặt người ấy, tim nàng chợt hẫng một nhịp. Tất nhiên nàng nhận ra người đàn ông phong tuyệt đại này chính là Hoa chủ vừa rồi. Nhưng không biết vì sao, khi hắn ta mặc nữ phục nàng không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng lúc này nhìn thấy hắn ta trong trang phục dành cho nam, nàng lại thấy có gì đó lạ, như thế.... Nàng cảm thấy hắn ta rất gần gũi vậy. Cảm giác này khiến Tần Phong Hi thấy có chút không thoải mái. Nàng không phải là người dễ dàng tin tưởng người khác, đặc biệt là loại cảm giác thân thiết, muốn gần gũi thế này. “Ngươi là Tần Phong Hi?” Tần Phong Hi cố gắng đè nén cảm giác có thể làm nàng mất phán đoán, hơi cụp mắt xuống, không nhìn hắn ta. “Ngươi là Lâu chủ của Hội Hoa Lâu? Không ngờ ngươi lại trẻ đến vậy” “Ta họ Tần” Tần Phong Hi kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên nhìn hắn ta. Họ Tần? Họ Tần! Nghe danh Tần gia đã lâu, cuối cùng cũng có một người Tần gia thực sự xuất hiện trước mặt nàng. Hơn nữa, tại sao ánh mắt người này lại sáng rực lên như thế khi hướng về nàng? “Ta họ Tần, Tần Huyễn Thiên. Tim Tần Huyễn Thiên đập thình thịch, đã bao lâu rồi hắn ta không có cảm giác này? Khi đến đây, hắn ta còn tự nhủ phải chuẩn bị tâm lý, dù người này thực sự là người mà hắn ta tìm kiếm thì cũng phải bình tĩnh, có bình tĩnh mới không bị rối loạn, ảnh hưởng đến sự phán đoán. Nhưng vừa thấy nàng, đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh ấy, sợi dây trong đầu hắn ta bỗng nhiên đứt phựt, không thể kiềm chế sự xúc động và nôn nóng trong lòng. Hắn ta chỉ muốn lập tức nói tên của mình, xem nàng có phản ứng gì không. Nhưng sau khi nói ra tên mình, hắn ta mới chợt tỉnh ngộ. Không ngờ hắn ta vẫn bị rối loạn, nếu nàng thật sự là muội ấy, năm xưa nàng chỉ là một đứa trẻ bé tí, làm sao có thể nhớ được tên hắn ta? “Người của Tần gia. Tần Phong Hi điềm nhiên đánh giá hắn ta: “Không ngờ Hội Hoa Lâu lại là sản nghiệp của Tần gia” Có lẽ bị sự điềm tĩnh của nàng ảnh hưởng, Tần Huyễn Thiên cũng dần bình tĩnh lại, lắc đầu đính chính: “Không, Hội Hoa Lâu là của riêng ta thôi, không liên quan đến Tần gia “Chẳng lẽ ngươi đã cắt đứt quan hệ với Tần gia?” Tân Huyễn Thiên ngẩn ra, sau đó bật cười: “Không phải, thực ra ta vẫn là Thiếu chủ của Tần gia. “Thiếu chủ của Tần gia?” Tần Phong Hi khá ngạc nhiên: “Nói vậy thì ta quả thật quá may mắn. Vừa rồi mới nghe nói Lưu Vân tiên tử từng được lão thái quân của Tần gia yêu mến, còn có duyên gặp mặt Lâu chủ Hội Hoa Lâu, gian chữ hồng cũng được Lâu chủ sai người tinh tế sắp đặt cho nàng ta.” Tân Huyễn Thiên càng nghe càng cau mày, cuối cùng trả lời với vẻ ghét bỏ khá rõ: “Làm gì có chuyện lão thái quân yêu mến nàng ta? Chẳng qua là nàng ta theo sư phụ gặp lão thái quân một lần, lão thái quân khen một câu, cô nương này cũng khá xinh đẹp thôi! Trong bảy căn phòng có chữ trên tầng ba, dù là ai vào, vào phòng nào, ta đều sẽ sai người trong lâu tinh tế sắp đặt theo sở thích của vị khách đó, với ai cũng giống nhau cả. Người đàn bà Tô Lưu Vân ghê tởm kia, rõ ràng là một con ả trơ trẽn lại muốn giả làm tiên tử, quá khiến người ta buồn nôn” “Phụt! Ha ha ha. Tần Phong Hi không nhịn được mà phá lên cười: “Bổn cô nương thật sự quá tán thưởng ngươi! Huynh đài, có muốn kết nghĩa vườn đào không?” Nàng cứ tưởng mọi người đều thấy Lưu Vân tiên tử còn thanh khiết hơn cả Tiểu Bạch Hoa trong tiểu thuyết của bà Quỳnh Dao, không ngờ lại có người mắt sáng thế này. Tốt, tốt lắm, nàng đánh giá cao người này đấy! Tần Huyễn Thiên thoáng sững sờ: “Kết nghĩa vườn đào?” Sau một hồi ngẩn ra, hắn ta lập tức nói: “Không có vườn đào thì phải làm sao? Thôi được, không sao, bổn Thiếu chủ sẽ sai người đào vài cây đào về sắp đặt lại!” Tần Phong Hi phá lên cười.. Thấy nàng cười sảng khoái, khóe mắt Tần Huyễn Thiên bất giác ươn ướt. Để che giấu điều đó, hắn ta quay sang nhìn Lệ Tử Mặc đang nhắm mắt, hỏi: “Ngươi nói đi, có phải ngươi bị Đế quân Phá Vực ép buộc nên mới ở bên hắn không? Nếu phải, đêm nay ta sẽ giúp ngươi rời khỏi hắn! Đảm bảo hắn cả đời cũng không tìm được ngươi!” Tần Phong Hi lập tức sững sờ: “Ngươi đã động tay động chân với hắn à?” “Chứ sao? Ta không chắc quan hệ giữa hai ngươi nên phải hỏi ý của ngươi trước chứ. Đừng lo, là thuốc Ngủ Nửa Ngày của Tần gia, ngủ nửa ngày sẽ tỉnh, sau khi tỉnh sẽ không nhớ gì hết. “Thế cơ à?” Một giọng nói trầm thấp vang lên, áp suất trong phòng lập tức hạ xuống vài nấc. Hết kẻ này đến kẻ khác đòi cướp ái phi của hắn!