Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Tân Huyễn Thiên thôi không cười nữa, đối diện với ánh mắt u ám của Lệ Tử Mặc. “Đế quân Phá Vực đã trúng tuyệt cổ và kỳ độc đúng không? Nếu không, Ngủ Nửa Ngày của Tần gia không bao giờ mất tác dụng” “Phải thì sao?” Lệ Tử Mặc lạnh lùng nói. “Không sao cả, chỉ là, nếu Tần Phong Hi thật sự bị ngươi ép buộc, bổn Thiếu chủ nhất định sẽ giúp nàng rời đi. “Chỉ bằng ngươi?" “Cứ thử xem?” “Ta sẵn sàng” Lệ Tử Mặc chậm rãi đứng dậy, đối diện với Tần Huyễn Thiên. Hai người có chiều cao không chênh lệch mấy, đều cao hơn người thường, chỉ là Lệ Tử Mặc vai rộng lưng dày, trông vạm vỡ hơn, còn Tần Huyễn Thiên thì thiên về nét tuấn tú, nhưng khí thế lại không thua kém Lệ Tử Mặc. Không khí dường như bị hai người đồng thời hút đi, trong phòng bắt đầu có cảm giác ngột ngạt. Trên người Lệ Tử Mặc là một tầng sát khí dày đặc, còn trên người Tân Huyễn Thiên lại là chiến ý bừng bừng. Ngay cả mấy thị nữ đứng chờ ngoài cửa cũng cảm thấy không ổn, muốn vào xem lại không dám, ai nấy đều vô cùng khó xử. Ban đầu, Tần Phong Hi không phản ứng kịp là vì nàng thực sự không ngờ vị Thiếu chủ Tần gia này lại vì nàng mà bất chấp tất cả đối đầu với Lệ Tử Mặc, đến khi nàng phản ứng lại thì hai người kia đã sắp động thủ. “Đợi đã đợi đã.” Nàng lập tức nhảy lên, đứng giữa hai người, dang hai tay ra và nói với vẻ bất lực: “Hai người định phá hủy căn phòng này một lần nữa sao?” Gian chữ kim đúng là xui hết chỗ nói mà! “Tần Phong Hi, ngươi không cần sợ.” Tần Huyễn Thiên nhìn nàng, càng nhìn càng thấy đôi mắt ấy gần gũi, quen thuộc đến lạ, khiến hắn ta không thể kìm lòng được mà muốn bảo vệ nàng. Cảm giác này giống như năm xưa, khi hắn ta muốn chọc vào gương mặt mũm mĩm của đứa trẻ kia vậy. Lệ Tử Mặc đanh giọng: “Phong Hi, đợi bổn Đế quân xử lý người này xong, nàng hãy giải thích rõ cho ta thế nào là kết nghĩa vườn đào” Tần Phong Hi lập tức đen mặt: “Dừng, dừng! Ta không có hứng thú với những trận đấu vô lý này đâu! Thiếu chủ Tần gia, trên đời này kẻ có thể ép ta lấy làm chồng vẫn chưa sinh ra đâu. Nếu ta không muốn, dù có bị trói vào phòng tân hôn thì bổn cô nương vẫn có thể thiến hắn!” Chỗ nào đó của Lệ Tử Mặc bỗng dưng giật thót. Tần Huyễn Thiên ngẩn người, sau đó cười nắc nẻ. Thú vị, đây là lời giải thích của nàng sao? Nàng giải thích rằng mình không bị ép buộc ở bên cạnh hắn, nhưng phong cách giải thích này thực sự quá cương quyết, cương quyết đến nỗi hắn ta... Thực sự rất thích! Phụ nữ trong thiên hạ phải can đảm yêu ghét rõ ràng như vậy, phải mạnh mẽ như thế, thì mới không gặp phải kết cục giống như mẫu thân hắn ta. Đột nhiên, lòng Tần Phong Hi như nghẹn lại, nàng ngẩng đầu lên nhìn, không bỏ sót vẻ đau xót thoáng qua trong mắt Tần Huyễn Thiên. Nàng chau mày, không hiểu vì sao cảm xúc của vị Thiếu chủ Tần gia này lại ảnh hưởng đến nàng, khiến nàng cũng cảm thấy nặng nề và khó chịu trong lòng. “Ngồi xuống rồi hẵng nói chuyện. Nàng quay lại, khoác tay Lệ Tử Mặc, đưa mắt nhìn hắn. Đương nhiên vừa nãy Lệ Tử Mặc đã nghe hết cuộc đối thoại của họ. Liệu Thiếu chủ Tần gia này có liên quan đến thân thế của nàng không? Nếu không nghĩ đến điều này thì hắn đã sớm ra tay rồi, nào có để hắn ta có cơ hội nói chuyện. “Tần Thiếu chủ, chuyện tiếng chuông gió ấy là sao?” Tần Phong Hi không phải người tránh né vấn đề. Dù nàng không tích cực tìm kiếm bí ẩn về thân thế mình, thỉnh thoảng còn bỏ qua một số manh mối, nhưng khi thật sự gặp người nắm chìa khóa giải mã, nàng tuyệt đối không né tránh. “Đó là chuông gió lông trắng” Tần Huyễn Thiên nhìn sâu vào mắt nàng, tâm trí lạc về nơi xa xôi: “Chuông gió lông trắng do mẫu thân ta đích thân làm cho muội muội của ta. “Đây không phải một chuông gió bình thường sao?” Tần Phong Hi sửng sốt. Tần Huyễn Thiên đáp: “Dĩ nhiên là không.” Hắn ta nhìn nàng, nói: “Mẫu thân ta là người Vu tộc. Lời này vừa được thốt ra, không chỉ Tần Phong Hi, ngay cả Lệ Tử Mặc cũng lập tức căng thẳng, ánh mắt như mũi tên, lạnh lẽo phóng tới hắn ta. Trong lòng Tần Phong Hi như có hàng vạn thần thú gào thét lướt qua. Nàng đã dự cảm rằng Tân Huyễn Thiên có lẽ có quan hệ huyết thống với nàng. Dù sao vào cái lần ở Thần Ma cốc, khi nàng thi triển huyết chú bản mệnh, Kim Lão đã từng nói rằng ai có thể luyện thành huyết chú bản mệnh thì chắc chắn là người Tần gia. Nàng từng nghĩ Tần gia ở đâu đó rất xa xôi, bởi đó là một thế gia ẩn dật không mấy liên quan đến nàng. Nhưng ai ngờ, Thiếu chủ Tần gia lại xuất hiện ngay trước mặt nàng. Nhưng nếu nhận thân thì lại phải đứng về phía đối lập với Lệ Tử Mặc vì mối thù gia tộc, đây là điều nàng tuyệt đối không mong muốn. Nàng ghét nhất là những tình tiết trở trêu như vậy. Nàng không quên trước đó, ngay tại chỗ này, Vu Tôn mà hắn muốn giết chính là người của Vu tộc. Tần Phong Hi quay đầu nhìn Lệ Tử Mặc, vừa khéo bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của hắn. “Bổn Đế quân từng nói không cho nàng suy nghĩ lung tung chưa?” Hắn truyền âm cho nàng, giọng điệu toát lên chút giận dữ: “Dù nàng có là con gái ruột của Vu Tôn thì người đào mộ phụ mẫu ta cũng đâu phải nàng! Nàng nhớ cho kỹ, nếu phụ mẫu ta thật sự là kẻ thù của phụ mẫu ruột nàng, mà nàng lại dám chọn họ mà từ bỏ ta thì, hừ!” Trời đất, bá đạo đến mức đó luôn đó. Nhưng sao nàng lại thấy thích thế nhỉ? Đừng nói đến ân oán của thế hệ trước chẳng liên quan gì đến họ, chỉ xét riêng việc cả hai đều không lớn lên trong gia tộc, là họ đã không đáng phải tự dưng bị nhét vào những tình cảm hay thù hận nào cả. Thấy nàng có vẻ hơi thất thần, Tần Huyễn Thiên chợt nhận ra, bổ sung: “Nhưng mẫu thân ta đã sớm rơi khỏi Vu tộc rồi. Tần Phong Hi lập tức lườm hắn ta: “Thiếu chủ, nói chuyện đừng ngắt quãng giữa chừng như thế chứ?” Tần Huyễn Thiên cứng họng. “Nói tiếp đi.” Lệ Tử Mặc bảo. “Chuông gió lông trắng đã được mẫu thân ta cho thêm một chút thuật Bạch Vu trong quá trình chế tác. Tân Huyễn Thiên nhìn Tân Phong Hi, dường như lo lắng nàng hiểu lầm người Vu tộc đều tà ác nên bèn giải thích: “Vu tộc từ trăm năm trước đã chia thành hai phe, Bạch Vu và Hắc Vu. Hắc Vu chính là Vu Tôn mà các ngươi đã gặp ở đây, ông ta là tôn giả của Hắc Vu. Nhắc tới đây, hắn ta có vẻ hối hận, nếu biết sớm, làm sao hắn ta có thể trơ mắt nhìn nàng đối đầu với lão già Vu Tôn kia? Nghĩ đến việc lúc đó mình còn kéo mấy ám vệ ra, cá cược xem ai sẽ thắng thua ở gian chữ kim này, đã vậy hắn ta còn thắng được mười mấy lượng vàng, Tần Huyễn Thiên bỗng đỏ mặt. Tần Phong Hi nheo mắt: “Sao Tần Thiếu chủ trông giống như vừa làm chuyện mờ ám vậy?” “Không có gì hết!” Tân Huyễn Thiên đột nhiên toát mồ hôi lạnh, nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó đi, tiếp tục: “Mẫu thân ta là người Bạch Vu tộc. Phép thuật của Bạch Vu phần lớn là an ủi tinh thần, trị thương, an thần, nên so với Hắc Vu thì yếu hơn nhiều. Khi xảy ra một cuộc xung đột với Hắc Vu, tôn giả Bạch Vu yếu hèn đã nghĩ đến việc dùng các thiếu nữ xinh đẹp nhất của tộc làm vật tế cho tôn giả Hắc Vu, nhằm đổi lấy sự yên bình tạm thời. Mẫu thân ta là một trong những thiếu nữ Bạch Vu được chọn. Tần Phong Hi rõ ràng cảm nhận được cơ thể căng thẳng của Lệ Tử Mặc đã thả lỏng đi đôi chút, nàng cười thầm trong bụng. Dù nói là không để tâm, nhưng nếu thật sự có thù oán không thể hòa giải giữa hai bên phụ mẫu họ thì ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tâm trạng. Tuy nàng thấy Tần Huyễn Thiên kể quá nhiều về chuyện mẫu thân hắn ta, nhưng không hiểu vì sao nàng lại rất muốn nghe câu chuyện về thiếu nữ Bạch Vu tộc ấy. Phần sau của câu chuyện thực ra cũng rất bình thường. Thiếu nữ được chọn ra từ một trăm thiếu nữ Bạch Vu tộc dĩ nhiên phải xinh đẹp tuyệt trần. Nàng ấy không cam lòng bị coi là vật tế dâng lên cho tôn giả Hắc Vu nên đã bỏ trốn. Sau khi trốn thoát, nàng ấy gặp Thiếu chủ đương thời của Tần gia, hai người yêu nhau, nàng ấy theo hắn ta về Tần gia, trở thành Lâu Thiếu phu nhân. Tất nhiên, một thiếu nữ Bạch Vu muốn trở thành Thiếu phu nhân Tần gia không phải chuyện dễ dàng, tuy nàng ấy thành công, nhưng không phải đã hết khó khăn. Trong Tần gia có kẻ muốn chia rẽ họ, còn nữ nhân thì muốn leo lên giường của phu quân nàng ấy. “Khi mẫu thân sinh muội muội ta, trời hiện điềm lành, lão thái quân dự đoán muội muội ta khi trưởng thành sẽ là một cô gái phi thường, thậm chí có thể làm rạng rỡ Tần gia” Nói đến đây, Tần Huyễn Thiên đột nhiên khẽ mỉm cười. Nhìn thấy nụ cười ấy, không hiểu sao Tần Phong Hi lại thấy cay cay nơi sống mũi, đâm ra lời lẽ có chút sắc bén: “Chẳng phải từ lâu Tần gia đã danh tiếng lẫy lừng rồi sao? Cần gì một tiểu cô nương đi làm rạng rỡ?" Tân Huyễn Thiên lắc đầu: “Không, thật ra Tần gia đã bắt đầu lụi bại rồi. Đối với người đời nơi đây thì dĩ nhiên là một thế gia ẩn dật hùng mạnh. Nhưng ngươi biết không, trên đời này, chỉ cần có người thì không gì có thể thật sự ẩn thế. Ở nơi khác, cũng là một thiên hạ khác, Tần gia phải gồng mình giữ gìn một hình ảnh hùng mạnh và phồn thịnh, điều ấy vô cùng khó khăn” “Nhưng dù thế nào đi nữa, mẫu thân vẫn rất vui khi muội muội được gia tộc coi trọng. Bà không nghĩ đến việc dựa vào muội muội để có cuộc sống tốt ở Tần gia, mà chỉ cảm thấy rằng, gia tộc coi trọng muội muội thì sau này muội ấy có thể học được công phu nội bộ của gia tộc, được nhận những điều tốt đẹp nhất. Khi lớn lên và lập gia đình, gia tộc cũng sẽ chọn cho muội ấy một người môn đăng hộ đối, sẽ không để muội ấy phải chịu khổ” “Ta cũng rất yêu quý muội muội, cảm thấy muội ấy rất xinh xắn, khuôn mặt hồng hào, mĩm mĩm, ngày nào ta cũng đi nhéo má muội ấy, chờ đến khi muội ấy biết đi rồi sẽ ngày ngày dẫn muội ấy đi chơi” Khóe miệng nàng run rẩy. Thiếu chủ à, ngài bày tỏ tình yêu với muội muội bằng cách nhéo má nàng ấy á? “Nhưng không hiểu sao muội muội ta cứ ngủ không ngon, nên mẫu thân đã tự tay làm cho muội ấy một chiếc chuông gió lông trắng, treo trong phòng muội ấy. Chiếc chuông gió này được thêm vào một chút Vu lực, có tác dụng cố định hồn phách và an thần, hiệu quả rất tốt. Không ngờ khi muội muội vừa tròn một tuổi rưỡi, trong nhà đột nhiên xảy ra biến cố, tộc ta có nhiều người bị giết, mẫu thân bị giam cầm, còn muội muội thì mất tích, không bao giờ tìm thấy nữa. Cuối cùng Tần Huyễn Thiên cũng kể đến đoạn quan trọng, ánh mắt mông lung quay sang nhìn nàng: “Ta đã thề nhất định phải tìm lại muội muội, dù mất bao nhiêu năm, dù phải trả bất kỳ giá nào. Chiếc chuông gió lông trắng này rất đặc biệt, muội muội đã nghe nó suốt một năm rưỡi, dù lúc ấy còn nhỏ thì trong tiềm thức cũng sẽ cảm thấy quen thuộc” Hắn ta đột nhiên mỉm cười, đôi mắt dần dần đỏ hoe. Hắn ta nhìn nàng chăm chú, giọng nói tựa như tiếng thở dài: “Nhưng chắc chắn không phải nghe thấy từ trong bụng mẹ. Tờ giấy nàng viết có ghi rằng, có lẽ là đã nghe thấy từ trong bụng mẹ. Khi đó hắn ta cũng đọc lướt qua nên biết nàng viết gì. Nàng vô thức siết chặt tay Lệ Tử Mặc, giọng nói hơi nghẹn ngào: “Muội muội của ngươi đã mất tích khi một tuổi rưỡi, chắc hẳn đã có tên rồi chứ?”