Tần Huyễn Thiên lắc đầu nói: “Lão thái quân nói ngày tháng năm sinh của muội muội không tốt, trước năm năm tuổi không được đặt tên, cho nên ở nhà bọn ta chỉ gọi muội ấy bằng nhũ danh, ở nhà..” Hắn ta khựng lại, sau đó nói: “Muội ấy thích cười hic hic khi gió thổi nhẹ, như đang chơi với gió vậy.”
Tần Phong Hi muốn vỗ trán.
Không nói cái khác, nàng chỉ muốn khinh bỉ lão đạo sĩ sao lại lười đặt tên như vậy? Hả? Thích cười hic hic thì gọi là Tiểu Hi, lỡ như nàng thích tắm nắng thì sao? Đặt tên Quang à, tuy chữ Quang cũng hay?
Tần Phong Hi không nghi ngờ Tần Huyễn Thiên, dù ở thời hiện đại được bao phủ ánh sáng khoa học, mối quan hệ huyết thống vẫn làm người ta cảm thấy thần kỳ.
Nàng có cảm giác thân thiết với Tần Huyễn Thiên, đây là điều không thể nghi ngờ.
Hơn nữa lão đạo sĩ lấy cái tên này cho nàng, tám chín phần nàng là đứa em gái xui xẻo kia của Tân Huyễn Thiên rồi.
Nhưng nếu chỉ với mấy điểm này mà nàng đã niềm nở hoặc khóc lóc thảm thiết nhào vào lòng Tần Huyễn Thiên gọi anh trai thì cũng quá “cảm lạnh”. Vả lại, nghe hắn ta nhắc đến nhà họ Tần, phỏng chừng lại có rất nhiều chuyện và người chán sống, bảo nàng dễ dàng chấp nhận mình là người nhà họ Tần, nàng cứ cảm thấy làm vậy thật ngu ngốc.
Tân Phong Hi còn chưa nói gì, nhưng Đế quân nhìn mặt nàng đã biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, mỉm cười ung dung nói: “Tân Thiếu chủ nghĩ bây giờ Phong Hi có thân phận gì?"
Về việc Đế quân có thể đoán ra suy nghĩ trong lòng Tân Phong Hi thì hoàn toàn nhờ vào kinh nghiệm “tự tìm đường chết” trước kia của mình. Nếu không nhờ lúc đó hắn thông báo khế ước với cả thiên hạ, cộng thêm bức thư gần mười trang mà ba trăm Dịch Thừa khẩn cấp đưa đến khiến nàng cảm động trở về, tuy người ta vẫn đã rời Đông Thanh đến Bắc Thương rồi.
Lúc ấy trong lòng Đế quân chua xót, bất đắc dĩ phải bỏ xuống tất cả, ngàn dặm theo đuổi vợ.
Bây giờ hắn thấy may mà mình đích thân đi, chỉ mới một thời gian mà đã có nào là Vân Phong, Triệu Vân, rồi cả người anh vợ từ trên trời rơi xuống này nữa.
Nếu như không có hắn, lỡ như nàng bị người ta đưa đi thật thì làm sao đây?
Bây giờ hắn cũng đang suy nghĩ tà ác, mình theo đuổi vợ vất vả như vậy, nhà họ Tần để lạc mất nàng bao nhiêu năm, chỉ dựa vào mấy câu kể lể đã muốn đưa nàng về, xem ái phi nhà hắn là cái gì thế?
Tân Huyễn Thiên buồn bực, trừng Lệ Tử Mặc: “Đế quân nói vậy là có ý gì?”
“Phá Vực dù chưa lập quốc, nhưng hiện giờ năm thành một giới đang trong quá trình xây dựng gấp rút, Hoang nguyên Phá Vực này, bổn Đế quân nhất định sẽ thống nhất” Trên người Lệ Tử Mặc toát ra khí chất quân vương, bễ nghễ nhìn Tần Huyễn Thiên, nói. “Phong Hi không phải người không nơi nương tựa.
Tần Phong Hi ngẩn ngơ nhìn hắn.
Trong lòng Tân Huyễn Thiên đã khẳng định Tân Phong Hi chính là muội muội nhà mình, bởi vì gương mặt nàng thật sự quá giống mẹ của bọn họ! Hắn ta giống cha nhiều hơn, còn Tần Phong Hi giống mẹ.
Sau khi vào phòng chữ kim, Tần Phong Hi cũng đã cởi mạn che mặt bằng ngọc trai vàng xuống, hắn ta vừa nhìn thấy nàng đã cảm thấy rất quen, gương mặt này giống hệt mẹ của bọn họ khi còn trẻ. Chỉ có ánh mắt của Tần Phong Hi khác mẹ ở chỗ càng sáng hơn, chói mắt hơn!
Tần Huyễn Thiên nghe Lệ Tử Mặc nói vậy thì lập tức cảm thấy khó chịu: “Tiểu Hi nhà bọn ta chưa chắc muốn dựa vào ngươi đâu.
“Chẳng lẽ dựa vào nhà họ Tần các ngươi? Dù nàng thật sự là Tiểu Hi của nhà họ Tần, năm đó mất tích như thế nào, ai bắt nàng đi, các ngươi đã điều tra rõ chưa? Ngươi có chắc sau khi Phong Hi trở về, người nhà họ Tần sẽ hoan nghênh và yêu quý nàng không?”
"1 "1
Hắn ta không thể. Bây giờ nhà họ Tần còn loạn hơn hai mươi năm trước, lung lay sắp ngã. Những thứ dơ bẩn trong nhà, ngay cả hắn ta đã nhìn hai mươi mấy năm cũng không quen được, huống chi Tiểu Hi không biết gì?
Tần Huyễn Thiên thấy Lệ Tử Mặc đắc ý thì lập tức nổi giận.
“Không ngờ Đế quân của Phá Vực lại nham hiểm như vậy! Đừng tưởng ta không biết, ngươi nói như vậy là muốn Tiểu Hi cảm động, muốn muội ấy dựa dẫm vào ngươi chứ gì? Tưởng bở!” Hắn ta vung tay áo, nâng tay ra hiệu: “Cho dù không có nhà họ Tần, ta cũng là chỗ dựa của Tiểu Hi, Tiểu Hi có ta là đủ rồi! Long Lân, ra đây!”
Một người đàn ông mặc kính trang màu xanh thẫm nghe lệnh xuất hiện. “Lập tức truyền lệnh của bổn Lâu chủ, bắt đầu từ hôm nay, Tổng Lâu chủ của mười ba Hội Hoa Lâu thay đổi. Tổng Lâu chủ Tần Phong Hi, cầm lệnh bài Tổng Lâu chủ, mười ba lâu tổng cộng hơn năm nghìn ba trăm người phục tùng mệnh lệnh Tổng Lâu chủ mới vô điều kiện.
Người vi phạm, trảm!”
“Vâng, Thiếu chủ!”
Long Lân nhận lệnh lui xuống.
“Long Trì”
Lại một người đàn ông cải trang xuất hiện.
“Truyền lệnh Chấp Pháp đường, bắt đầu từ giây phút này, một trăm hai mươi người của Chấp Pháp đường rời khỏi nhà họ Tần, thề sống chết bảo vệ Đường chủ mới là Tân Phong Hi, Lâu chủ của mười ba nhánh Hội Hoa Lâu, nếu không phục tùng mệnh lệnh của Lâu chủ hoặc có ý đồ tạo phản, giết ngay tại chỗ.
“Tuân lệnh!”
Tần Huyễn Thiên bị Lệ Tử Mặc kích thích, liên tục ra hai mật lệnh, nhanh đến nỗi Tần Phong Hi không phản ứng kịp, cắm rớt xuống đất nửa ngày cũng chưa nhặt lên được.
Không phải chỉ có thành Nặc Lạp mới có Hội Hoa Lâu, mà trên đời có tổng cộng tận mười ba cái? Có hơn năm nghìn ba trăm thuộc hạ xuất sắc đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt, vừa đẹp mà võ công vừa cao?
Còn có cả Chấp Pháp đường?
Ông trời ơi!
“Đợi đã, ngươi đợi một lát” Tần Phong Hi khó khăn tìm về giọng nói của mình, cảm thấy trái tim nhỏ sắp nhảy ra ngoài: “Ngươi có biết mình đang nói gì không?”
“Ta tuyệt đối không nhận nhầm em gái của mình, Tiểu Hi, muội đừng lo, trước kia muội chịu khổ rồi, sau này ta sẽ bảo vệ muội. Mười ba Hội Hoa Lâu là do ta thu phục, Chấp Pháp đường đã tách khỏi nhà họ Tần từ lâu, treo danh nhà họ Tần chỉ để che mắt vài người, bây giờ đã đến thời cơ tách khỏi nhà họ Tần, sau này sẽ chỉ là thuộc hạ của muội!” Tân Huyễn Thiên lườm Lệ Tử Mặc, hừ lạnh: “Nếu ai kia đối xử với muội không tốt, muội cứ kéo hết người sang đánh hắn! Muội yên tâm, với thực lực người của nhà ta, một người có thể chọi mười binh tôm tướng cua bình thường. Ta không quan tâm năm thành một giới gì hết, dù có lật ngược điện Cửu Tiêu lên cũng không có gì khó!”
Lệ Tử Mặc: “..”
Tần Phong Hi: “...
"
Đỗ Văn Hội và Tiểu Trù ôm Tử Vân hồ làm vật trang trí trong góc: “... Tử Vân hồ: “Ô ô..”
"1
“Thế.” Tần Phong Hi cô nương từng trải qua vô số sóng to gió lớn, nhưng lúc này cũng không nhịn được mà nuốt nước bọt, dè dặt hỏi: “Huynh đưa hết thế lực cho ta, còn huynh thì sao?”
Mới hai mươi mấy tuổi, gầy dựng được thế lực mức này không phải dễ dàng, không biết hắn ta phải tốn bao nhiêu công sức để thành lập mười ba Hội Hoa Lâu, khó khăn thế nào để biến Chấp Pháp đường trở thành hình đường của riêng mình, bây giờ đưa hết cho nàng, vậy hắn ta thì sao?
Tần Huyễn Thiên xua tay nói: “Đại ca tiếp tục phấn đấu giành thiên hạ cho muội, muội còn thiếu ám vệ đúng không, bình thường ta không cần, để đại ca vơ vét cho muội hết
luôn!”
Tần Phong Hi nghẹn lời, ngơ ngẩn nhìn đối phương không nói nên lời.
“Tiểu Hi” Tân Huyễn Thiên kiên định nhìn nàng: “Đại ca chỉ có một yêu cầu thôi. Năm đó muội mất tích, mẹ gần như suy sụp, may mà lúc ấy nhặt được mấy sợi tóc muội làm rơi, dùng vu thuật lấy ra một sợi hồn tức, giữ trong một cái lục lạc đặc biệt. Bao nhiêu năm nay bà ấy dựa vào cái lục lạc mang hồn tức kia tin rằng muội vẫn còn sống. Bây giờ chỉ cần lấy mấy sợi tóc của muội mang về, nếu có thể làm lục lạc không gió tự kêu thì có thể chứng minh muội chính là Tiểu Hi, không phải nghi ngờ gì nữa. Mẹ sẽ rất vui mừng cho xem!”
“Lục lạc chứa hồn tức?” Tần Phong Hi sửng sốt, còn có thứ này nữa à?
“Phải. Còn nữa, Đế quân nói đúng, bây giờ muội là Đế phi của Phá Vực, đại ca không thể âm thầm lặng lẽ nhận lại muội, cho dù chúng ta không cần về nhà họ Tần, nhưng ít nhất cũng phải cho bọn yêu ma quỷ quái nấp trong tối biết muốn hại Tiểu Hi là chuyện không thể nào. Tiểu Hi vẫn còn sống! Ta muốn mẹ nhìn thấy lục lạc chứa hồn tức của muội vang lên trước mặt tất cả người nhà họ Tần!”
Tần Huyễn Thiên nói xong lời cuối, có hơi nghẹn ngào.
Tân Phong Hi biết chắc chắn hắn ta còn chuyện giấu mình, ví dụ như sự thật nàng mất tích năm đó, lý do mấy năm nay nhà họ Tần không ai tìm kiếm nàng mà chỉ có một mình hắn ta tìm kiếm, rồi cả cha hắn ta, cũng không thấy nhắc tới.
Nhưng mà đại ca như vậy, nàng nhận! Nàng nhận lẹ luôn!
“Được, ta đồng ý.” Muốn lấy tóc của nàng thôi mà. Nàng cũng muốn xác nhận chuyện này, nàng cũng cần biết chân tướng!
Tần Huyễn Thiên mừng rỡ.
“Lệ Tử Mặc, chàng làm đi. Nàng quay sang nhìn Lệ Tử Mặc. Phá Sát ở trong tay hắn.
Sau đó Đế quân làm một chuyện khiến cả Tần Phong Hi và Tần Huyễn Thiên cả đời không quên được.
Hắn đưa tay vào ngực áo, sau đó...
Lấy ra túi lụa màu đỏ tinh xảo đưa cho Tân Huyễn Thiên.
Tần Huyễn Thiên suýt ngã ra đất: “Ê ê ê! Không ổn đâu nhé! Ta không phải đoạn tụ!”
Không ổn đâu? Không ổn cái gì? Đoạn tụ cái gì?
Lệ Tử Mặc phản ứng lại suýt chút nữa đã một chưởng đánh chết người đối diện. Lạnh lùng nói: “Ngươi có thể vô sỉ hơn nữa không, bổn Đế quân dù có trói Phong Hi lại cũng không cho nàng nhận ngươi. Đây là tóc của Phong Hi”
Lúc này, ngay cả Tần Phong Hi cũng giật mình: “Sao chàng còn có tóc của ta?” Nàng nhận chiếc túi kia, mở ra thì thấy bên trong quả nhiên có một bó tóc, với mức độ quen thuộc của nàng đối với tóc của mình, đây đúng là tóc của nàng. Khoảng mười mấy sợi, được cẩn thận quấn lại bằng tơ vàng.
Chẳng lẽ hắn muốn thẳng thắn thừa nhận rằng sau khi nàng rời khỏi, một mình hắn đến điện phụ, tìm tóc của nàng trên chiếc giường mà nàng từng ngủ chỉ vì lời nói không đáng tin cậy của Hoa Kiến Công, cất giữ tóc của người con gái bên mình, để cả đời này nàng quên không được hắn?
Sự thật chứng minh, những bí kíp thẩm vấn phạm nhân của Hoa Kiến Công ở nhà lao không đáng tin cậy chút nào!
“Khụ khụ” Lệ Tử Mặc gập ngón trỏ đặt trên mũi, ho hai tiếng, lẩm bẩm đôi câu không biết nói cái gì. Nhưng Tần Phong Hi tinh mắt phát hiện vành tai hắn đỏ lên.
Nàng buồn bực đưa tóc cho Tân Huyễn Thiên.
Tần Huyễn Thiên cúi đầu, che giấu hốc mắt đỏ bừng.
“Tiểu Hi đến thành Nặc Lạp là vì bảo kiếm của Tiêu gia sao?” Tần Huyễn Thiên bình tĩnh lại, nhìn nàng hỏi. “Để ta lấy cho muội.
“Không cần, ta có thần binh rồi? Tần Phong Hi vỗ roi bên hông.
Nàng muốn cho Lệ Tử Mặc xem bảo kiếm kia trước, nếu thích hợp thì bọn họ mới lấy, không thích hợp thì chỉ hóng hớt thôi. “Xin hỏi có quý Lâu chủ có ở đây không? Công chúa nhà bọn ta cho mời”
Bên ngoài truyền đến một giọng nói rụt rè.
“Thị nữ của Bắc Hải Đường” Tần Huyễn Thiên lập tức nghe ra: “Ban đầu nàng ta có ý định hợp tác với Hội Hoa Lâu”
Bắc Hải Đường nghe thị nữ báo lại, cau mày: “Hắn ta nói không có thời gian tiếp khách á?”