Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Tố Lưu Vân thấy Lệ Tử Mặc và Tân Phong Hi, ánh mắt trong veo ngậm ý cười. Ban đầu nàng ta muốn Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi tiếp tục ở phòng chữ hồng với mình, không ngờ Hội Hoa Lâu dọn phòng nhanh như vậy, nàng ta còn chưa kịp nói với Lệ Tử Mặc thì bọn họ đã trở về phòng chữ kim rồi. Lúc này mấy người Bắc Hải Đường và Cảnh Tinh Nghiên không nhận ra Lệ Tử Mặc, đương nhiên nàng ta sẽ không chủ động bại lộ thân phận của hắn. Bắc Hải Đường quen tính kế, nếu lúc này để nàng ta quấn lấy Lệ Tử Mặc ở địa bàn của Bắc Thương thì không hay lắm. Về phần Cảnh Tinh Nghiên, trước nay nàng ta không xem người này ra gì, nhưng xung quanh Lệ Tử Mặc ít đi mấy con ruồi bọ thì vẫn tốt hơn. Tần Phong Hi dời mắt khỏi Bắc Hải Đường thì thấy Tố Lưu Vân mỉm cười gật đầu với mình. Nàng cũng gật đầu xem như chào hỏi. “Tiểu Tân, ai kia quá trêu hoa ghẹo nguyệt, chẳng lẽ nàng không nghĩ đến chuyện đổi người khác kín tiếng hơn à?” Tần Phong Hi đột nhiên nghe Triệu Vân nói như vậy. Nàng nhướng mày: “Kín tiếng? Triệu công tử đang nói bản thân đấy à? Còn nữa, ngươi gọi ai là Tiểu Tần thế?” “Có cần nói thẳng ra như vậy không, bổn công tử xấu hổ lắm. Bây giờ không thích hợp gọi nàng là Hi công tử nữa, gọi tên thật cũng không được, chỉ có thể gọi lại xưng hô này thôi” Triệu Vân lẩm bẩm hai chữ Tiểu Tần mấy lần, cảm thấy nghe cũng hay: “Sau này ta gọi nàng là Tiểu Tần luôn nhé” Bọn họ thì thầm to nhỏ, Lệ Tử Mặc nhìn mà ngứa cả mắt. Kéo Tần Phong Hi sang cạnh mình, lạnh lùng lườm Triệu Vân, nói: “Còn vị hôn thê mà tháng trước Triệu thiếu gia đã đính hôn thì sao?” Triệu Vân như bị sét đánh: “Sao ngươi biết?” Nói xong thấy Tần Phong Hi ngạc nhiên nhìn qua, hắn ta bỗng cảm thấy vô cùng chua xót. Cảm giác này làm hắn ta buồn bã. Trong mắt nàng, Triệu Vân có cảm giác mình đang bỏ lỡ người quan trọng nhất trong đời. Chỉ là lúc này hắn ta vẫn chưa biết. Sau này nhớ lại, hắn ta cứ thấy lòng đầy chua xót, thì ra người mà mình tìm kiếm bấy lâu nay cũng là người mình bắt đầu thích, vậy mà hắn ta lại bỏ lỡ. Có một số người, một lần bỏ lỡ chính là cả đời. Đương nhiên, đây là suy nghĩ của Triệu Vân, chứ nhiều năm sau khi nhắc đến việc này, Lệ Tử Mặc đã là Hoàng đế đất nước rộng lớn bao la, hắn sẽ nói với hắn ta, lúc ấy, ngươi đã hết cơ hội lâu rồi. “Triệu thiếu gia đính hôn rồi à?” Tần Phong Hi mỉm cười, tò mò hỏi: “Chắc hẳn là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành” Triệu Vân lắc đầu: “Ta không biết, là hôn sự do cha mẹ mai mối. Hắn ta lấy cớ trốn tránh mối hôn nhân kia nhiều năm, cho đến tháng trước, cuối cùng trưởng bối trong nhà đã không quan tâm đến suy nghĩ của hắn ta nữa, đính hôn với cô gái nhà kia cho hắn ta. Tuy lúc ấy hắn ta có phản đối nhưng chưa đủ hết lòng hết dạ thì phải? Bây giờ hôn ước đã định, hắn ta còn quyến luyến đi theo Tần Phong Hi làm gì? Triệu Vân đột nhiên cảm thấy hành động của mình thật đáng buồn cười. Tần Phong Hi cảm nhận được cảm xúc của hắn ta tụt xuống, song không nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng hắn ta không vui vì chưa từng gặp mặt mà nhà gái đã đính hôn thôi, còn khuyên hắn ta vài câu. Triệu Vân bỗng không còn hứng thú nữa: “Ta qua ải một mình trước, kẻo đông người quá lại chen chúc. Hắn ta nói xong thì lấy một nén vàng to ném vào giỏ tre. “Vị công tử này thật có phong thái, tuy rằng đeo mặt nạ nhưng vẫn thật cuốn hút. Triệu Vân vừa bước lên, trong đám đông vây xem có người bàn tán, mà quân chủ lực lúc này là các cô gái. “Ta ủng hộ hắn ta qua ải” “Đồ mê trai, người ta qua ải thì liên quan gì đến ngươi?” “Ngươi bị điên à! Còn ta ủng hộ huynh ấy liên quan gì đến ngươi?” Tần Phong Hi cạn lời khi thấy mấy cô gái bên kia sắp sửa cãi nhau. “Vị công tử này” Chủ sạp nhìn Triệu Vân, nói: “Thuyền hoa có chín ngọn hoa đăng, ngươi chỉ cần lấy ra được năm ngọn thì xem như qua ải. Ta nói trước, trong mấy chục chiếc thuyền hoa này có lắp đặt cơ quan, nguy hiểm đến mức nào thì phải xem năng lực của mỗi người, sau khi đi vào, không có quy tắc, tìm được đèn mang ra là được, còn một điều nữa chính là không bàn sống chết, bao nhiêu người ở đây có thể làm chứng, đến lúc đó ngươi không được ăn vạ đâu đấy. Mỗi lần có người muốn qua ải chủ sạp sẽ lập lại mấy câu này cho nên nói rất trôi chảy. Triệu Vân không nói gì mà chỉ gật đầu, sau đó thả người nhảy xuống chiếc thuyền hoa gần nhất, động tác nhẹ nhàng, chỉ thấy vạt áo hắn ta bay bay, đáp xuống thuyền hoa không một tiếng động, chiếc thuyền còn không lắc lư chút nào. Mấy cô gái nhìn hắn ta bằng ánh mắt lấp lánh: “Trời ơi, đẹp trai quá đi. “Chắc chắn võ công của công tử này rất cao, xem ra có hy vọng qua ải đấy. Đám người Bắc Hải Đường nghe vậy thì sắc mặt thay đổi. Các nàng cũng muốn lấy đá Phượng Hoàng! Không thể để người khác giành trước. “Công chúa, có cần trực tiếp hạ lệnh cho người kia bán đá Phượng Hoàng cho Hoàng thất không?” Thị nữ bên cạnh Bắc Hải Đường nói nhỏ bên tai nàng ta. Bắc Hải Đường lắc đầu, nói: “Dùng quyền thế ép người ở chợ đêm tụ bảo của Hội Hoa Lâu là hành vi ngu xuẩn nhất.” “Vậy, phải làm sao bây giờ ạ?” “Vậy chúng ta cũng đi thôi. Bắc Hải Đường nói, sau đó bước lên. Lập tức có người nhận ra nàng ta. “Là Đại Công chúa!” Bắc Hải Đường mỉm cười thân thiện, gật đầu chào hỏi đám đông. “Bổn Công chúa dùng thân phận cá nhân đến dạo chợ đêm tụ bảo, cũng có hứng thú với đá Phượng Hoàng nên cũng muốn qua ải, hy vọng những người bạn đang đợi lát nữa đừng vả mặt ta. Mọi người nghe vậy thì bật cười. “Đại Công chúa yên tâm đi!” “Đại Công chúa thật thân thiện” Bắc Hải Đường lập tức thu phục một đám người hâm mộ. Nàng ta vung tay, đích thân thả vài nén vàng vào giỏ tre. Tần Phong Hi nhướng mày, nhón chân lên kề tai nói nhỏ với Lệ Tử Mặc: “Nhìn người ta đi, đang đi con đường thân dân đấy, chàng có muốn học không?” Lệ Tử Mặc đeo mặt nạ vàng nhưng vẫn lạnh như băng, dường như bộ quần áo đỏ thẫm trên người cũng không thể khiến hắn trở nên nhiệt tình: “Không ai có thể vả mặt bổn Đế quân cả.” Ý là hắn không cần cố gắng kéo người hâm mộ. “Đã lâu không gặp, Đại Công chúa. Lúc Bắc Hải Đường muốn dẫn theo thị nữ lên thuyền thì Tố Lưu Vân dẫn Tố Vân Tâm bước lên. Hai người phụ nữ xinh đẹp nhất đứng cạnh nhau, hình ảnh kia thật sự làm không ít đàn ông mắt sáng rực. Bắc Hải Đường xinh đẹp kiểu đoan trang phóng khoáng, trên người mang khí chất khoan thai của hoàng gia, khiến Tần Phong Hi cảm thấy nàng ta rất giống những người phụ nữ giỏi giang, phóng khoáng làm trong giới chính trị. Có thể là vì ở trong lòng Bắc Hải Đường, nước nhà quan trọng hơn tình yêu trai gái, cho nên tuy rằng ái mộ Lệ Tử Mặc, nhưng sau khi nghe điều kiện tuyển phi của hắn, nàng ta đã lập tức từ bỏ. Hơn nữa, nàng ta cũng lựa chọn quên chuyện ở Băng Nguyên đối đầu với bọn họ, chuẩn bị tìm cơ hội hợp tác với Lệ Tử Mặc. Tố Lưu Vân thì xây dựng hình tượng cao quý thoát tục, còn là một tiên tử bình dị gần gũi. Nàng ta mỉm cười ẩn chứa đưa tình dịu dàng, làm người nhìn cảm thấy, ôi chao, tiên tử cao quý thoát tục cũng sẽ thân thiện với ta như vậy! Sau khi Bắc Hải Đường thả ra tin thần binh xuất thế thì đương nhiên đã chuẩn bị tâm lý có rất nhiều người đến, nàng ta biết Tố Lưu Vân đến thành Nặc Lạp, cho nên bây giờ gặp nhau cũng không thấy bất ngờ. “Lưu Vân tiên tử đến Bắc Thương, ta phải làm tròn trách nhiệm chủ nhà. Thế này đi, sau khi qua ải, Hải Đường và Lưu Vân tiên tử cùng uống một ly nhé.” “Vậy Lưu Vân cung kính không bằng tuân mệnh. Mời Công chúa.” Tố Lưu Vân ra hiệu cho Tố Vân Tâm ném hai thỏi vàng, nói với Bắc Hải Đường. “Lưu Vân tiên tử định lên hai người à?” Bắc Hải Đường nheo mắt nhìn Tố Vân Tâm. “Đúng vậy, lần này xem như Lưu Vân dẫn em họ đi mở mang kiến thức” Hai bên nhìn nhau mỉm cười. Tân Phong Hi thấy vậy thì nheo mắt. Nàng không tin Tố Lưu Vân thật sự dẫn theo Tố Vân Tâm vừa không biết gì mà vừa hay phô trương lại còn xấu tính để qua ải. Trừ khi, Tổ Vân Tâm không hề yếu. “Lệ Vân Sơn vốn dĩ giỏi thuật cơ quan, nói Tố Vân Tâm không hiểu gì về cơ quan, chàng có tin không?” Nàng hiểu ra, Lệ Tử Mặc nói người âm thầm thiết kế cơ quan gài bẫy nàng ở giữa chừng lần đó là Lệ Vân Sơn, tuy sau khi gặp Tố Lưu Vân nàng không thích người phụ nữ kia, bởi vì nàng ta quá giả dối, rõ ràng ghen ghét, rất thèm muốn, vậy mà còn vờ như vô tình nhắc đến chuyện năm đó nàng ta và Lệ Tử Mặc thưởng trà trong thuyền hoa dưới mưa để kích thích nàng, lại giả vờ rộng lượng không so đo gì hết, có mệt hay không thể? Tuy nhiên, nàng thật sự không nhìn ra Tố Lưu Vân muốn giết mình, trừ khi đối phương che giấu quá kín. Còn Tố Vân Tâm thì khác, nàng luôn thấy nàng ta không đơn giản như bề ngoài. Lệ Tử Mặc đột nhiên nói: “Có nhớ bổn Đế quân từng nói gì với nàng không? Giao dịch với Tố Lưu Vân” Quả Thốn U? Sao nàng có thể quên được? Chỉ là vẫn chưa có cơ hội hỏi hắn. Lệ Tử Mặc nói: “Tố Lưu Vân từng nói, nàng ta muốn lấy quả Thốn U là để đưa cho Tố Vân Tâm” Tần Phong Hi ngây người. Nàng chưa kịp nghĩ ra đã nghe Cảnh Tinh Nghiên nói tiếp: “Đại Công chúa, Lưu Vân tiên tử, hay là dẫn theo ta đi cùng với. Ba bên đều là mỹ nhân, người đẹp giọng ngọt dáng yêu kiều, đồng thời tiếng tăm vang dội, đứng cạnh nhau quả là một bức tranh đẹp không sao tả xiết, làm người ta cảm thấy chỉ có hai mắt là không đủ dùng, nhìn người này lại không muốn bỏ lỡ người kia. Nàng ta vừa đứng ra, quần chúng vây xem có người bàn tán: “Cảnh Tinh Nghiên cô nương của Bích Tiên Môn cũng đến kìa.” “Lần này đúng là được đã mắt mà, nhiều mỹ nhân nổi tiếng khắp thiên hạ như vậy, nếu đánh nhau chừng có kéo tóc xé áo không nhỉ?” Ai cũng nghe ra trong lời này ẩn chứa ý xấu xa. Lúc có người định cười nhạo đối phương không biết sống chết thì chủ sạp lại lên tiếng: “Bởi vì có nhiều người qua ải nhưng bên trong chỉ có tám ngọn đèn, cho nên để gom đủ năm ngọn, có thể các ngươi sẽ phải cướp đèn của người khác, dù là bắt tay nhau để kết liên minh cũng được, sau này các ngươi có thể chia đá Phượng Hoàng ra làm ba Chủ sạp nói xong, có người không nhịn được kêu lên. “Đá Phượng Hoàng quá nhỏ thì còn mấy tác dụng nữa đâu, sao có thể chia làm ba được. Chủ sạp cũng không tức giận, nhún vai vô tội nói: “Vậy thì hết cách rồi, dù sao cuối cùng cũng chỉ có một kết quả, đó chính là vì đá Phượng Hoàng, các ngươi đấu hay không đấu đây?” “Lâu chủ Tiểu Hi có gì căn dặn ạ?”