Người này vốn dĩ cũng là một trong những ám vệ thân cận của Tần Huyễn Thiên, tên là Long Tứ. Do Tân Huyễn Thiên không tiện tự mình ra mặt nên hắn ta cử ám vệ của mình đến bên nàng.
Có lẽ Long Tứ là người có tính cách cởi mở nhất trong đám ám vệ ấy, luôn đòi gọi nàng là Lâu chủ Tiểu Hi để dễ phân biệt với Lâu chủ đời trước.
Tần Phong Hi cũng không để tâm đến chuyện này, mặc kệ hắn ta gọi thế nào cũng được.
“Hội Hoa Lâu mở năm ngày có thể kiếm được không ít bạc đúng không?”
Long Tứ gật đầu: “Đương nhiên là vậy”
“Nhưng tiền thì bao giờ cũng không đủ, phải không?”
Long Tứ lại gật đầu. Rồi hắn ta thấy Tần Phong Hi nhìn mình chằm chằm với đôi mắt sáng rực, ngoắc tay ra hiệu hắn ta lại gần: “Ngươi đi bảo người trong lâu mở bàn đặt cược, tăng mức cược lên một chút, liệt kê ra sáu người có thực lực vào vòng trong để cược.
“Mở cược?” Long Tứ ngẩn ra.
“Đúng, Bắc Hải Đường, Cảnh Tinh Nghiên, Lưu Vân tiên tử, còn cả bọn ta, đôi phu thê áo đỏ, Triệu Vân, tất cả liệt vào danh sách cược. Còn tỷ lệ cược cao thì đặt vào ai, ngươi hiểu rồi chứ?” Ánh mắt nàng sáng ngời.
Long Tứ suy nghĩ một lát, mắt hắn ta cũng sáng lên: “Hiểu rồi ạ!”
“Ừ, nhanh đi đi, tuồn chút tin tức cho Mộng Bích tiên tử, chắc nàng ta cũng sẽ có hứng thú lắm.
“Thêm nữa, những người mới vừa gia nhập ấy, trước hết nhử họ vào đặt cược đã.
“Những người này? Chẳng phải họ đều chuẩn bị lên thuyền tranh tài sao?” Long Tứ không hiểu cho lắm, làm sao kịp được?
Hắn ta đang thắc mắc thì đã thấy Tần Phong Hi quay người, không ngần ngại đẩy mạnh vị Đế quân không hề phòng bị đang đứng chắn trước mặt nàng về phía trước. “Ôi chao, gia, chàng cũng muốn tham gia vượt ải sao? Vậy thiếp nhất định sẽ đặt hết tiền riêng cược chàng thắng!” Tần Phong Hi vừa nũng nịu nói, vừa ra hiệu bảo Long Tứ mau đi làm việc, chẳng lẽ không thấy nàng đã hy sinh cả Đế quân để kéo dài thời gian cho Hội Hoa Lâu kiếm thêm bạc sao?
Long Tứ phấn khởi rời đi, không lâu sau đã thấy một người hầu áo xanh của Hội Hoa Lâu khiêng bàn bút mực ra, chuẩn bị thu cược.
Người đàn ông đeo mặt nạ vàng khoác y phục đỏ, phong thái phi phàm, thần bí hiện ra trước bao nhiêu cặp mắt, khiến đám đông xung quanh một lần nữa kinh ngạc.
Vừa rồi mọi sự chú ý đều dồn lên ba vị mỹ nhân, dù sao đó cũng là những mỹ nhân có danh tiếng. Ban nãy người này đứng giữa đám đông nên không ai chú ý nhiều, nhưng giờ người đàn ông này bất ngờ bước ra, lập tức làm lu mờ ánh hào quang của các mỹ nhân.
Mặc nguyên bộ y phục đỏ thì lẽ ra nên mang đến cảm giác nóng bỏng, cuồng nhiệt, không ngờ bọn họ chỉ cảm thấy khí lạnh băng giá thấm vào, bất giác rùng mình.
Lệ Tử Mặc nghiến răng.
Giỏi, giỏi lắm! Người phụ nữ kia lại dám đẩy hắn ra để bắt hắn hy sinh nhan sắc, kéo dài chút thời gian, giúp Hội Hoa Lâu kiếm thêm ít bạc?
Nàng càng ngày càng to gan rồi! Chẳng lẽ nàng nghĩ hắn nuông chiều nàng, dung túng nàng nên không dám phạt nàng sao? Hay là bây giờ nàng có đại ca làm chỗ dựa nên không xem hắn ra gì nữa?
Dù lòng tức giận đến mức suýt nghẹn, Lệ Tử Mặc vẫn làm theo lời Tần Phong Hi: “Nàng không đặt cược vào ta thì còn đặt vào ai?”
“Đã mở cược rồi sao?” Có người bên cạnh hỏi.
Những người đàn ông quen với cuộc sống về đêm, thích vui chơi phóng túng thường không thể từ chối một ván cược. Đặc biệt, tại Hội Hoa Lâu náo nhiệt thế này, không biết đến bao giờ mới gặp lại, vì thế bọn họ chẳng quan tâm thời khắc đã trôi qua thế nào, chỉ biết lại có trò vui, lại có thú vị.
Người hầu áo xanh của Hội Hoa Lâu rất lanh lợi, lập tức lớn tiếng gọi: “Hội Hoa Lâu mở bàn, ai muốn chơi mau lại xem nào!”
Ở đây chỉ có Tố Lưu Vân và Tố Vân Tâm là biết Lệ Tử Mặc. Thấy hắn cũng chuẩn bị lên thuyền tranh tài, hai người đều tỏ vẻ vui mừng.
Tân Phong Hi quay đầu lại đã thấy Tố Lưu Vân và Tố Vân Tâm cùng nhìn Lệ Tử Mặc cười khúc khích.
Tố Lưu Vân không muốn Bắc Hải Đường và Cảnh Tinh Nghiên nhận ra thân phận của Lệ Tử Mặc. Không lạ gì khi nàng ta nghĩ vậy, bởi vì nàng ta có tâm lý độc chiếm hắn, nhưng tại sao Tố Vân Tâm lại phối hợp nhịp nhàng với nàng ta mà chẳng để lộ sơ hở gì như thế?
Theo những gì họ thấy trước đó, Tố Vân Tâm không thể nào biểu hiện như thế này, là trước đây nàng ta giả vờ, hay nàng ta của bây giờ mới là đang giả vờ?
“Công tử đây tên gì?” Có lẽ Bắc Hải Đường nghĩ rằng nơi này là Bắc Thương, mặc định mình là nhân vật chính nên mở miệng trước.
“Đây là phu quân ta.” Tần Phong Hi đã bước tới, nũng nịu ôm lấy cánh tay Lệ Tử Mặc, đồng thời nói với mọi người: “Bọn ta sẽ không nói tên đâu, nếu không, lỡ đến tai công công* thì ông ấy sẽ đuổi cả ta lẫn phu quân ra khỏi nhà mất. Ông ấy luôn nói rằng chi phí tại Hội Hoa Lâu quá đắt, vào một lần thể nào cũng tán gia bại sản.
(*: Ba chồng)
Trong số này ai cũng là kẻ giàu có, nghe lời nàng nói thì lầm tưởng họ là gia đình nhỏ thật. Mặc dù nhi tử, nhi tức* trông cũng cố phong thái, nhưng xuất thân từ gia đình nhỏ thì cũng chỉ có thể đội mặt nạ vàng, khoác rèm vàng để phô trương mà thôi.
(*: Con dâu)
Thế là không ai còn hứng thú với hắn nữa.
Bên kia, bàn cược đã mở, có người hỏi: “Sao tỷ lệ cược Lưu Vân tiên tử vượt ải chỉ là một ăn một vậy?”
Người hầu áo xanh trợn mắt: “Nói thừa, Lưu Vân tiên tử quá giỏi, công phu của nàng ấy cao như vậy, bỏ một được hai đã là tốt lắm rồi. Nếu không nể mặt nàng ấy, ta còn không muốn đưa nàng ấy vào danh sách cược nữa cơ. Các ngươi không muốn thì cược vào vị công tử áo đỏ ấy đi, tỷ lệ một ăn mười!”
Lập tức có người cười nhạo.
“Nói gì vậy chứ? Tên đó chỉ được cái mã ngoài, sao sánh bằng những người này được?”
Tần Phong Hi tỏ ra không vui: “Nói năng gì vậy? Không được khinh thường phu quân ta! Dù sao, ta nhất định sẽ đặt hết tiền riêng của mình vào phần thắng của chàng!” Nói xong, nàng quay đầu nhìn phu quân với vẻ mong chờ: “Phu quân, chàng sẽ giành được bảo vật chứ? Nhất định phải giành lấy nhé, nếu không chúng ta biết lấy gì đổi bạc để về nhà?”
Lệ Tử Mặc vốn đang tức ngực, chỉ hận không thể lập tức kéo nàng vào phòng để dạy dỗ cho nghiêm khắc, nhưng nghe nàng một tiếng “phu quân”, hai tiếng “phu quân”, lòng hắn dần thấy êm dịu lại: “Ừ, ta sẽ thắng.
“Ha ha ha, đôi này thật là làm người ta cười chết mất, nói thắng là thắng được sao!”
“Định lấy đá Phượng Hoàng đổi bạc về nhà nữa chứ! Ha ha ha, thật là buồn cười! Bọn họ xem đá Phượng Hoàng là gì vậy chứ!”
Có ai dám đặt cược vào hắn mới lại
Đang nghĩ vậy thì nghe Lưu Vân tiên tử dịu dàng nói: “Công tử có lòng thế cũng tốt, ta đặt một vạn lượng vàng cược công tử thắng vậy.
Nàng ta vừa dứt câu, Tố Vân Tâm cũng như ngây thơ hùa theo: “Muội theo tỷ, nhưng muội không có nhiều bạc, muội đặt một ngàn lượng cược công tử thắng”
Tần Huyễn Thiên ẩn mình trong đám đông xem kịch đã nghe ngóng tình hình bên này ngay từ đầu, thế nên hắn ta cũng đoán được tâm tư của Tần Phong Hi. Nàng làm ầm lên như vậy, sẽ chẳng ai dám đặt cược Lệ Tử Mặc sẽ thắng, đến lúc đó nàng và Hội Hoa Lâu sẽ thu về bát vàng chén bạc.
Thế nhưng bây giờ, Tố Lưu Vân và Tố Vân Tâm lại tung chiêu mới, tỷ lệ cược một đền mười, chẳng phải Hội Hoa Lâu sẽ phải chi ra cả mười một vạn lượng vàng sao? Dù số tiền này Hội Hoa Lâu có thể lo liệu, nhưng chắc chắn Tiểu Hi nhà hắn ta sẽ không vui vẻ gì.
Nghĩ vậy, Tần Huyễn Thiên định phá hoại trận cược này.
Ai cần để ý người ta nói Hội Hoa Lâu lật lọng chứ? Không thể để Tiểu Hi nhà hắn ta không vui được.
Chưa kịp hành động, Tần Huyễn Thiên đã thấy Tần Phong Hi soi xét tỷ mỉ hai tỷ muội Tổ gia với vẻ mặt kỳ quặc, còn chạy vòng quanh họ một lượt, nhìn trước ngó sau mấy lần.
“Này, ngươi làm gì thế?” Tố Vân Tâm không nhịn được lên tiếng.
Người xem xung quanh cũng muốn biết vị này đang định giở trò gì.
Tần Phong Hi trở lại bên cạnh Lệ Tử Mặc, tỏ vẻ tủi thân kéo kéo tay áo hắn, nói: “Phu quân, trước đây khi ở bên ngoài, thiếp nói thích chàng, chàng còn trách thiếp không biết xấu hổ. Giờ chàng nhìn xem, hai tỷ muội người ta tranh nhau muốn làm thiếp của chàng kia kìa! Thiếp không cho phép đâu, chàng đừng vì một người ra một vạn lượng, một người ra một ngàn lượng mà đồng ý đưa họ về nhà đấy nhé!”
Mọi người ngẩn ra một lúc, chẳng hiểu nàng đang diễn trò gì, đến khi nhận ra, ai nấy đều cố gắng nhịn đến mức đỏ mặt, muốn cười mà không dám cười.
Người tinh mắt đều nhận ra vị công tử áo đỏ này không thể nào vượt qua thử thách hay giành chiến thắng. Đôi phu thê trẻ tình cảm khăng khít, thê tử tin tưởng phu quân, lời nói như đùa vui trêu ghẹo, còn nói món bảo bối thắng được sẽ mang về dâng cho ba chồng, tiền đặt cược là từ khoản riêng của nàng.
Các người chen chân vào làm gì chứ? Còn muốn cược cho phu quân của người ta thắng? Chẳng phải như đang muốn về chung một nhà với người ta hay sao?
Mặt Tố Lưu Vân và Tố Vân Tâm biến sắc!
Hai người vốn nổi danh là tiên nữ thoát tục, bây giờ lại bị nói trước mặt bao nhiêu người rằng hai tỷ muội cố đấm ăn xôi muốn làm thiếp người ta, lại còn là bỏ tiền ra để làm, thử hỏi sao có thể nhịn nổi?
Tần Huyễn Thiên cầm cây quạt, mở ra cái “phạch”, cười đến mỏi cả quai hàm. Ha ha, Tiểu Hi thật quá đáng yêu, quá đáng yêu!
Trước đó hai tỷ muội Tố Lưu Vân và Tố Vân Tâm đã trò chuyện với Tần Phong Hi cả nửa canh giờ, thấy nàng cũng là người khá thùy mị chính trực, sao đột nhiên lại thành ra như vậy?
“Ngươi, ngươi đừng có ăn nói bậy bạ
Tố Vân Tâm tức giận trừng mắt nhìn nàng. Tố Lưu Vân thì không muốn phá bỏ hình tượng tiên tử nên chỉ cúi mặt, tỏ vẻ buồn bã.
“Ta đâu có nói bậy bạ? Chỉ có thê tử như ta mới đặt cược để khích lệ và an ủi phu quân thôi, hai người các ngươi chưa xuất giá mà tranh giành làm gì? Nói các ngươi không để mắt tới phu quân của ta, ai tin chứ!”
Đúng vậy, ai tin chứ!
“Bọn ta đặt cược cho Đại Công chúa! Ban đầu vốn là vì thương hại hai ngươi thôi, đúng là làm ơn mắc oán mà!” Tố Vân Tâm đổi giọng.
Tần Phong Hi vỗ tay reo lên: “Tốt quá, cuối cùng cũng chịu không tranh phu quân của ta rồi!”
Bị nàng làm ầm lên như vậy, ai còn dám cược cho phu quân của nàng thắng nữa? Vốn dĩ chẳng ai tin hắn có thể thắng cả.
Bắc Hải Đường liếc nhìn Lệ Tử Mặc đầy nghi hoặc, cảm thấy khí chất này có phần quen thuộc, nhưng người ấy chưa từng mặc y phục đỏ, cũng không thể nào đeo mặt nạ như vậy, nên nàng ta nghĩ có lẽ chỉ là người giống người thôi.
Bởi vì sự ồn ào này, Bắc Hải Đường cũng tiện thể ra vẻ, đặt cược một vạn lượng vàng vào Tổ Lưu Vân, xem như đáp lễ lại.
Có các nàng dẫn đầu, mọi người cũng phấn khởi theo, đua nhau đặt cược, hơn nữa còn đặt không ít. Một lúc sau, người hầu của Hội Hoa Lâu nhận cược đến mức mỏi tay.
Khi bên này đã gần xong, chủ sạp vừa khéo lên tiếng như thể đã canh giờ sẵn: “Được rồi, rốt cuộc các ngươi có lên thuyền không đây? Chút nữa công tử đeo mặt nạ bạc kia vượt qua thử thách thì các ngươi có lên cũng vô ích!”
Nghe vậy, Tố Lưu Vân, Bắc Hải Đường và mấy người khác lập tức phi thân lên thuyền hoa.
Lúc này, Tần Phong Hi vừa đặt chân lên boong thuyền đã cảm thấy có chút gì đó bất ổn.