Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Thạch Vạn Ngôn gật đầu cái rụp: “Đương nhiên! Long Dẫn tộc chưa từng nói dối, nếu có người phá cơ quan, đương nhiên Long Dẫn tộc sẽ dâng đá Phượng Hoàng, nhưng hy vọng người phá cơ quan có thể giúp bọn ta vào cấm địa tìm kiếm tộc nhân mất tích” Hắn ta vốn nghĩ rằng vì đá Phượng Hoàng, Tần Phong Hi cũng sẽ đồng ý, ai ngờ lời vừa dứt, nàng đã lười biếng phất tay, Tử Vân hồ vẫn cuộn bên cạnh lập tức kêu lên một tiếng rồi nhảy vào lòng nàng. Lần này Lệ Tử Mặc không ngăn cản, nó thầm thấy hạnh phúc trong bụng. Tần Phong Hi nhè nhẹ vuốt ve bộ lông của Tử Vân hồ, nhẹ nhàng nói: “Vốn dĩ, phá hết toàn bộ cửa ải sẽ có thể lấy được đá Phượng Hoàng, nay các người lại đổi ý, phá hết cửa ải rồi còn phải vào cấm địa tìm tộc nhân mất tích mới được lấy đá Phượng Hoàng. Như vậy chẳng đáng tin chút nào. Nhưng nghĩ đến các người là vì cứu người trong tộc, ta không so đo nữa. Ngươi đi đi. Thạch Vạn Ngôn sững sờ, sao có thể? Làm sao có người không cần đá Phượng Hoàng? “Đế phi, đó là đá Phượng Hoàng đấy, chẳng lẽ người không biết công hiệu của nó?” Tân Phong Hi như cười như không: “Công hiệu gì? Chẳng lẽ ngoài việc khắc chế thần binh, phòng tránh và xua đuổi cổ độc, nó còn công hiệu nào khác?” Khắc chế thần binh, phòng tránh và xua đuổi cổ độc, thế này còn chưa đủ sao? Còn chưa đủ sao? Thạch Vạn Ngôn ngây ngốc. Hắn ta nào biết, bản thân Tần Phong Hi đã có một thanh thần binh rồi, dù gặp phải đối thủ cũng có thần binh thì chưa chắc nàng đã không đánh lại, đâu nhất thiết phải có đá Phượng Hoàng để khắc chế thần binh? Hơn nữa về phần phòng tránh và xua đuổi cổ độc, nàng đã ăn gan báo ma, hiệu quả lâu dài còn hơn hẳn đá Phượng Hoàng chỉ có tác dụng tạm thời. Bản thân Lệ Tử Mặc giờ đây chính là Cổ Vương, bọn họ hoàn toàn không cần đá Phượng Hoàng, cớ gì vì món đồ này mà vào cấm địa của kẻ khác giúp người tìm kẻ mất tích? Thạch Vạn Ngôn hoàn toàn chết lặng, đến khi bị mời ra khỏi gian chữ kim, hắn ta vẫn chưa thể hoàn hồn. Đó là đá Phượng Hoàng, là đá Phượng Hoàng đấy! Bao nhiêu người mơ ước bảo vật ấy! Vậy mà hai vị này lại chẳng chút hứng thú! Chẳng lẽ hắn ta đã lâu không xuống núi, không biết thời cuộc đã thay đổi rồi sao? Hay là, người đời bây giờ không còn yêu thích đá Phượng Hoàng nữa? Thạch Vạn Ngôn ngẩn ngơ đi xuống lầu, tiện tay kéo một người lại hỏi: “Huynh đài, nếu có đá Phượng Hoàng, huynh nguyện ra giá bao nhiêu để mua?” Người đó lập tức mắt sáng lên: “Đá Phượng Hoàng? Nếu ngươi có, triệu lượng cũng đưa!” Thạch Vạn Ngôn đẩy người đó ra, đi vài bước, lại kéo một người khác: “Huynh đài, đá Phượng Hoàng có phải là bảo vật không?” Người đó hơi say, nghe câu hỏi thì liếc hắn ta một cái: “Ngươi có ngốc không đấy? đá Phượng Hoàng không phải bảo vật, chẳng lẽ ngươi là bảo vật chắc?” Thạch Vạn Ngôn nghẹn họng, chẳng biết đáp trả ra sao. Nhưng ít ra điều này cũng chứng tỏ rằng hắn ta không nhầm, đá Phượng Hoàng hiện tại vẫn là bảo vật! Lúc nãy Lưu Vân tiên tử và Đại Công chúa đều tha thiết mong muốn có được đá Phượng Hoàng còn gì, tại sao Đế quân và Đế phi Phá Vực lại không màng tới? Tại sao? Tại Tiêu gia. Trong mật thất. Đây là căn mật thất mà Tiêu Quốc Cần đã hao tốn không biết bao công sức để tìm kiếm, giờ bầu không khí trong này lặng ngắt như tờ. Trong không gian u ám, ba cha con Tiêu gia cùng chăm chú nhìn thanh bảo kiếm đặt trước mặt, im lặng hồi lâu. Một lúc sau, Tiêu Quốc Thông không nhịn được nữa bèn nói: “Cha, theo con thấy, thanh thần binh này vốn là do chính chúng ta rèn ra. Tuy rằng chúng ta vô tình có được Huyền Thuyết Băng ngàn năm nhưng nó cũng được xem là vật của nhà mình, đúng không? Chúng ta cứ tự định giá mà bán, xem ai trả giá cao thì thanh kiếm này sẽ thuộc về người đó!” Tiêu Quốc Kình liếc hắn ta một cái, bất đắc dĩ nói: “Thông đệ, nếu sự tình đơn giản như vậy, chúng ta còn phải lo lắng đến thế này sao? Giờ Đại Công chúa đang ở thành Nặc Lạp, mà Tiêu gia chúng ta vốn đã quy thuận Hoàng thất từ lâu, Đại Công chúa đã hạ lệnh, yêu cầu ngày mai đưa bảo kiếm đến Hội Hoa Lâu, để nàng quyết định quyền sở hữu của bảo kiếm. Đệ có dám kháng lệnh không?” Tiêu Quốc Đống thở dài: “Để Đại Công chúa quyết định quyền sở hữu bảo kiếm cũng được, nhưng thanh kiếm này quá kỳ lạ, mà rõ ràng hồn kiếm đã bị khiếm khuyết. Ta lo rằng cuộc họp ngày mai sẽ xảy ra chuyện, cuối cùng lại Tiêu gia chúng ta phải gánh chịu hậu quả. Nghe vậy, Tiêu Quốc Kình và Tiêu Quốc Thông đều trầm mặc, nhìn thanh bảo kiếm với ánh mắt e dè. Họ không dám đụng tới thanh kiếm, bởi cảnh tượng lúc thanh kiếm xuất thế quá đỗi đáng sợ. “Phụ thân, chẳng phải Dung Nhi đã nói rằng Hi công tử không sao ư? Vậy sao Hi công tử vẫn chưa trở lại? Nếu hắn ở đây, có khi sẽ có biện pháp tốt” Tiêu Quốc Thông lại nói. “Ta lại lo ngày mai Hi công tử cũng sẽ đến dự và muốn có thanh kiếm này.” Tiêu Quốc Kình cười khổ. “Thôi, chẳng còn cách nào khác, chúng ta đành đưa kiếm đến đó, nhất quyết phải trình bày rõ tình trạng của thanh kiếm. Hy vọng sẽ không xảy ra chuyện gì, mà nếu có, cũng đừng để Tiêu gia chúng ta phải chịu trách nhiệm. Thôi, tất cả về nghỉ ngơi sớm đi! Họ rời khỏi mật thất, mỗi người đi về một hướng. Không lâu sau, từ phía sau trụ cột xuất hiện một người phụ nữ, chính là Tiêu Ngọc Dung với thương thế vẫn chưa lành. Sau khi Tiêu Ngọc Dung bị đưa về Tiêu gia, Tiêu Quốc Đống thấy nàng ta ra nông nỗi này thì giận dữ, lập tức quyết định cho nàng ta một hôn ước, không cần biết nàng ta có đồng ý hay không. Đối phương là một thương nhân, tuy bạc nhiều nhưng đã ba mươi hai tuổi, từng có thể thất, mà vợ trước của hắn ta đã mất hai năm trước, ngoài ra hắn ta còn có một đứa con trai. Là một tiểu thư khuê các, lại là cuộc hôn nhân đầu tiên trong đời, chọn đi chọn lại người rể tương lai chẳng biết bao lâu, không kể Ngọc Thái tử hay Đế quân Phá Vực cao cao tại thượng nàng không thể vớt được, đến cả một Tiêu Quốc Cần nàng ta trước luôn thấy chướng mắt cũng không lấy được, vậy mà nàng ta phải gả làm vợ kế cho kẻ không tiếng tăm nào! Sao Tiêu Ngọc Dung có thể cam lòng?! Nàng ta quyết định phải tự mình hành động, âm thầm bám theo Tiêu Quốc Đống, không ngờ họ lại đi vào mật thất. Tiêu Ngọc Dung biết chắc rằng thanh bảo kiếm nằm ở đây. Khi có bảo kiếm trong tay, nàng ta sẽ tìm đến người giúp đỡ. Tất nhiên, Lệ Tử Mặc thì nàng ta không dám dây dưa, nàng ta được đưa ra trong tình trạng hôn mê, vẫn còn chút ý thức, biết đại khái là Tần Phong Hi đã động tay động chân với mình. Khó khăn lắm hôm nay có người đưa giải dược tới, sau khi tỉnh lại Tiêu Ngọc Dung cũng biết Lệ Tử Mặc không phải người mình có thể chọc nổi, nhưng nàng ta có thể đi đường vòng để tìm lấy lối thoát! Nghe nói Lưu Vân tiên tử của Lệ Vân Sơn cũng đã đến. Lưu Vân tiên tử nổi danh là nhân hậu, dễ giao thiệp! Đưa kiếm cho nàng ta, rồi cầu xin đưa nàng ta khỏi Tiêu gia để về Lệ Vân Sơn, biết đâu nàng ta sẽ được gả cho một trưởng môn hoặc cao thủ của Lệ Vân Sơn thì sao? Tiêu Ngọc Dung lẻn vào mật thất, vì là người của Tiêu gia nên nàng có linh cảm, hiểu cách mở cánh cửa. Bên trong, nàng ta thấy một chiếc hộp dài, biết chắc đó là thanh bảo kiếm, lòng không khỏi xao động. Nàng ta run rẩy đưa tay mở nắp hộp, một luồng khí lạnh băng giá lập tức phả vào. Tiêu Ngọc Dung nín thở, khẽ đưa tay chạm vào thanh bảo kiếm . Tại gian chữ kim của Hội Hoa Lâu, Tử Vân hồ đang nằm ngủ trên giường đột nhiên mở mắt, lao mình qua cửa sổ như một tia chớp. Trên chiếc giường chạm trổ hoa văn, Lệ Tử Mặc cũng chậm rãi mở mắt, nhưng khi thấy Tần Phong Hi đang gối đầu lên cánh tay mình mà ngủ say, hắn không dám cử động, chỉ kéo chăn cao lên một chút để che kín vai nàng, ôm nàng vào lòng, rồi tiếp tục nhắm mắt. Đêm qua vất vả lắm mới giành được cơ hội đồng giường chung gối, sao hắn nỡ rời đi. Hôm nay Hội Hoa Lâu náo nhiệt hơn hẳn hai ngày trước. Bởi hôm nay chính là ngày diễn ra đại hội tranh đoạt bảo kiếm, ai ai cũng không khỏi ao ước. Hôm nay Hội Hoa Lâu chật ních người. Bên ngoài có phiến đá xanh rộng tám trượng được dựng trên mảnh đất trống trong Hội Hoa Lâu, người ta dựng lên một đài cao, chính giữa có một chiếc bàn gỗ đỏ phủ lụa đỏ, chờ đợi để đặt thanh bảo kiếm. Trước đài cách mười trượng, có ba dãy ghế, những ai có chỗ ngồi ở đây tự nhiên không phải hạng người tầm thường. Lúc này, đã có không ít người ngồi ở đó. Đại Công chúa Bắc Hải Đường, Tố Lưu Vân, Triệu Vân. Không rõ Triệu Vân đến lúc nào, nhưng Tần Phong Hi có thể cảm nhận được tâm trạng nặng nề của hắn ta lúc này. Nghe nói Tố Vân Tâm không xuất hiện nữa, vì Lưu Vân tiên tử đã sai người đưa nàng ta về Lệ Vân Sơn từ hôm qua. Dĩ nhiên cũng có vài người được mời ngồi ở vị trí này mà Tần Phong Hi không nhận ra. Nhưng mà, liệu có lộ liệu quá không? Tần Phong Hi nhìn quanh, chỗ người khác chỉ có một chiếc ghế bên cạnh là một bàn nhỏ, trên bàn chỉ có một chén trà, còn bên nàng lại là hai chiếc bàn nhỏ xếp cạnh nhau, đầy ắp điểm tâm và nước đường, bên cạnh là hai thị nữ áo xanh, một người cầm khăn, người còn lại cầm nước hoa chờ nàng rửa tay, sự đãi ngộ này thực quá mức đặc biệt. Tần Huyễn Thiên không thể chờ đợi thêm, đã mang tóc nàng về Tần gia từ lâu, tất cả đều do Long Tứ sắp xếp. Hội Trần Thập, Tân Nghĩa, Lư Đại Lực, Đồ Trí Dũng đều đứng sau nàng, còn Nguyệt và Đỗ Văn Hội thì đứng bên Lệ Tử Mặc. Dù bọn họ đông đảo, nhưng so với Bắc Hải Đường dẫn theo hai đội binh sĩ, Lưu Vân tiên tử và hai mươi đệ tử Lệ Vân Sơn, cùng với Mộng Bích tiên tử dẫn theo hai mươi đệ tử Bích Tiên Sơn, thì số lượng vẫn kém hơn nhiều. “Tiêu gia chủ, Tiêu Quốc Kình thiếu gia và Tiêu Quốc Thông thiếu gia đã tới” Một người hầu áo xanh cất cao giọng báo. Nghe đến tên Tiêu Quốc Kình, ánh mắt Lệ Tử Mặc thoáng hiện tia sáng. Ba cha con Tiêu gia cùng bước tới. “Kẻ nào là Tiêu Quốc Kình?” Lệ Tử Mặc hờ hững hỏi. Đỗ Văn Hội đáp: “Kẻ mang hộp kiếm chính là Tiêu Quốc Kình Lệ Tử Mặc ngẩng đầu nhìn qua, thấy thiếu niên ôm hộp kiếm vận y phục màu lam nhạt, thắt đai ngọc bích, phong thái hiên ngang. Tiêu Quốc Kình bỗng nhiên thấy lạnh toát cả người, như bị mãnh thú nhìn chằm chằm vậy. Hắn ta lập tức ngước mắt, trông thấy Tần Phong Hi đang mặc bộ váy đen trước tiên. Khuôn mặt đó, hắn ta không thể nào nhận nhầm được. Nhưng tại sao Hi công tử lại là phụ nữ? Tiêu Quốc Kình hoảng hốt đến mức quên cả tiến bước, phía sau Tiêu Quốc Thông nóng nảy không kiềm lại được, đâm sầm vào lưng hắn ta. “Ca, huynh làm gì thế?” Tiêu Quốc Kình đột nhiên cảm nhận sát ý lạnh lẽo ập tới, lúc này mới nhận ra chủ nhân của ánh mắt đó chính là Lệ Tử Mặc cũng đang mặc y phục đen. Ánh mắt hắn lạnh lùng nghiêm nghị, khiến Tiêu Quốc Kình cảm thấy áp lực đến khó thở, bước chân cũng trở nên nặng nề. “Chàng còn muốn nhìn bảo kiếm không?” Tần Phong Hi đặt tay lên mu bàn tay của Lệ Tử Mặc, thoáng trách cứ, lườm hắn một cái. “Sao, không nỡ để bổn Đế quân dọa nạt tên tiểu tử đó à?” Kẻ vốn lạnh lùng vô tình như hắn, nay lại công khai ân cần thân mật với nàng như thế!