Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Thật ra Lệ Tử Mặc không định làm khó Tiêu Quốc Kình. Bởi vì sau khi thăm dò, ngoài diện mạo đẹp trai hơn người bình thường một tí ra, võ công của hắn ta còn thua xa mình, bởi vậy Lệ Tử Mặc mới thả lỏng, xóa bỏ uy áp. Tiêu Quốc Kình thở phào nhẹ nhõm. Đến lúc này làm sao hắn ta không biết là ai đã nhắm vào mình, nhưng hắn ta đâu có làm gì sai? “Kình Nhi, đặt thanh kiếm xuống đây” Tiêu Quốc Đống quay đầu lại, thấy con trai mình đổ mồ hôi đầy đầu thì không khỏi ngạc nhiên. Tiêu Quốc Kình vội vàng bước tới, đặt hộp đựng kiếm lên bàn. Mọi ánh mắt đều nóng bỏng đều đổ dồn vào hộp đựng kiếm đó. Tiêu Quốc Đống nhìn quanh một vòng, trong lòng cũng hơi kích động, nhưng nghĩ đến nhược điểm của thần binh này, mặt mày ông ta lại trở nên buồn bã. Thấy ông ta mặt ủ mày chau, Tần Phong Hi ngồi dưới đài cảm thấy có điều kỳ lạ. “Hình như biểu cảm của Tiêu gia chủ không đúng lắm” “Lo lắng nhiều hơn vui mừng” Lệ Tử Mặc bình luận vô cùng chính xác. “Chẳng lẽ thần binh này có vấn đề gì chăng?” Nếu thần binh có vấn đề thì tại sao ông ta còn cả gan mang nó ra ngoài? Đáng lẽ không thể qua mắt bên Bắc Hải Đường mới đúng. Huống hồ nhiều người đến đây chỉ vì thần binh, nếu Tiêu gia làm giả thì có khác gì tự rước họa vào thân? Bỗng nhiên Lệ Tử Mặc đổi đề tài: “Đêm qua tiểu hồ ly của nàng ra ngoài nửa buổi Tần Phong Hi sững sờ: “Tại sao ta lại không biết gì hết? Từ trước đến nay ta chưa từng ngủ say như vậy..” Nói đến đây, thấy ánh mắt Lệ Tử Mặc sâu thẳm, nàng chợt nhận ra có điều không ổn bèn tức giận không nói nữa. Từ Phong Hi là người rất cảnh giác dù đang ngủ. Nhưng vì đêm qua Lệ Tử Mặc cứ ép nàng kể lại mọi chuyện đã xảy ra trong suốt mấy tháng qua, từ lúc theo Phạm Tam trưởng lão của Vấn Thiên Sơn rời khỏi điện Cửu Tiêu, cho đến khoảnh khắc gặp nhau trong bí cảnh ở cung điện Dịch Vương hoang tàn dưới lòng đất, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều phải kể cho hắn nghe. Đang kể dở, Tân Phong Hi phát hiện ra có điều không đúng. Tay hắn đã luồn vào bên trong áo của nàng, bàn tay thô ráp vuốt ve cơ thể nàng, còn vô liêm sỉ nói nghe thì dùng tai, còn hai tay rảnh rang nên cần tìm việc làm. Chỉ là cuối cùng chính Lệ Tử Mặc tự dẫn lửa thiêu thân, phải niệm Thanh Tâm chú nhiều lần mới kìm chế được. “Sau ngày lập hậu, bổn Đế quân sẽ ‘ăn thịt nàng” Lúc đó mắt Lệ Tử Mặc đỏ ngầu, toàn thân căng cứng, vùi đầu vào ngực nàng, nghiến răng nghiến lợi, nói bằng giọng rất dứt khoát. Tất nhiên Tần Phong Hi sẽ không phản đối. Dù nàng đến từ hiện đại nhưng cũng biết lúc này hai người chỉ có thể coi là đang chính thức yêu đương, muốn tiến đến hôn nhân thì còn chặng đường rất dài. Nàng cũng muốn trở thành phi tử danh chính ngôn thuận của Lệ Tử Mặc rồi mới gạo nấu thành cơm. Sau khi quấn quýt tới tận nửa đêm, Tần Phong Hi kể đến khi mỏi miệng, cuối cùng không nhớ mình đã kể hết chưa, cứ thế thiếp đi trong lòng Lệ Tử Mặc, hoàn toàn không hay biết Tử Vân hồ đã ra ngoài. Bây giờ nhắc đến chuyện ngủ nghê, chắc chắn thân thể của Đế quân nào đó sẽ không chịu nổi. Nàng cảm thấy một người đàn ông còn chưa biết mùi đời lại có thể nhẫn nhịn đến vậy, đúng là ý chí kiên cường. Nàng xấu hổ sờ mũi rồi hỏi: “Ô Ô đi đâu?” “Không biết” Trên đài, Tiêu Quốc Đống đã bắt đầu lên tiếng. “Các vị quý nhân... “Ngọc Thái tử Đông Thanh đến Mọi người có mặt ở đây đều hơi ngạc nhiên, vốn tưởng rằng Ngọc Thái tử sẽ không đến, ai ngờ hắn ta xuất hiện đúng lúc quá. Mười hai con tuấn mã kéo xe ngựa, dát vàng khảm ngọc, tua vàng lụa bạc bay phất phới theo gió, trông vô cùng quý phái và bắt mắt. Phía sau xe ngựa, hai mươi kỵ binh oai phong lẫm liệt, mắt trừng trừng không chớp. Đông Thời Ngọc ngồi trong xe ngựa mà vẫn nghe thấy tiếng thị hầu của Hội Hoa Lâu xướng báo, mày khẽ nhướng lên. Xe ngựa của hắn ta vừa đến, còn chưa dừng lại và xuất hiện mà đối phương đã xác định là hắn ta rồi ư? Xem ra Hội Hoa Lâu quả thật không đơn giản. Ngọc Thái tử vừa đến đã ngắt ngang lời nói của Tiêu Quốc Đống. Bắc Hải Đường, Lưu Vân tiên tử, Mộng Bích tiên tử, Cảnh Tinh Nghiên và Tần Phong Hi... Các mỹ nhân tụ hội tại đây khiến nơi này như trăm hoa đua nở, đẹp không sao tả xiết. Song hầu hết phái nữ có mặt nơi này đều ghen tị và hâm mộ không thôi. Nhìn lại thì số đàn ông đáng để ngắm hôm nay có một người đeo mặt nạ, không thấy được dung nhan thật, một người lạnh lùng đáng sợ, họ không dám nhìn lâu. Nay Ngọc Thái tử của Đông Thanh vừa đến, lập tức khiến phái nữ đều hân hoan, ai nấy cũng nhón chân, rướn cổ mong được ngắm nhìn dung nhan tuyệt thế của Ngọc Thái tử. Mọi người đều đứng dậy đón tiếp khi Thái tử một nước xuất hiện, chỉ có Lệ Tử Mặc vẫn ngồi yên không nhúc nhích, còn đưa một điểm tâm đến bên miệng Tần Phong Hi. Thấy vậy, nàng bèn cắn một miếng, hai mắt chợt sáng bừng: “Ngon quá. Mọi người gần như cạn lời. Hai người các ngươi làm như vậy có ổn không? Không đứng dậy nghênh đón đã đành, lại còn thể hiện tình cảm vào thời điểm này nữa. Nhưng họ đâu biết như vậy đã là tốt lắm rồi. Đông Thời Ngọc từng ra lệnh cho cả Đông Thanh truy bắt hai người, dù lệnh truy nã không chỉ đích danh nhưng rõ ràng các quan viên ở các thành trì đều biết rõ, ngay cả Hòa Khánh Vương cũng đã xác nhận. Lần đó nếu không phải Tống Trắc phi của Hòa Khánh Vương có giao dịch với bọn họ, chưa chắc bọn họ đã trốn thoát. Hai người này có một điểm chung đó là có thù tất báo. Một khi có thù oán với ai đó, bọn họ sẽ giả vờ như không có việc gì, nhưng bọn họ sẽ chèn ép ở rất nhiều mặt khiến đối phương ngột ngạt, tạo niềm vui cho mình. Hơn nữa Lệ Tử Mặc là quân chủ, Đông Thời Ngọc chỉ là Thái tử mà thôi. Nếu xét theo thân phận, cha của hắn ta đến đây mới xứng đáng ngang hàng với Lệ Tử Mặc. Cho nên bọn họ không đứng dậy nghênh đón cũng không quá đáng lắm. Dù Phá Vực chưa lập quốc nhưng suy cho cùng Lệ Tử Mặc vẫn là chủ tử của một thành. Ai có thể xưng vương xưng bá ở nơi như Phá Vực đều đáng để người khác dè chừng, không dám khinh thường. Huống hồ Lệ Tử Mặc đã có quyết tâm và hành động muốn thống nhất Phá Vực. Bắc Hải Đường liếc nhìn hai người rồi thôi, sau đó dẫn đầu đi đón người. Nàng ta là khách, Đông Thời Ngọc cũng là khách, hơn nữa hai bên đã kết thành đồng minh, chỉ còn thiếu một thủ tục nữa là hoàn tất, tất nhiên phải tỏ ra nhiệt tình và chân thành với đối phương. “Hải Đường cung nghêng Thái tử điện hạ Một bàn tay trắng nõn thon dài thò ra khỏi xe ngựa, trên ngón cái đeo một chiếc nhẫn bạch ngọc, chỉ một bàn tay thôi đã khiến các cô nương phải mặt đỏ, trái tim loạn nhịp. Ngọc Thái tử mặc cẩm bào màu trắng ngà, đầu đội bạch ngọc quan bước xuống xe ngựa. Đầu tiên hắn ta nhìn Bắc Hải Đường đang đứng bên cạnh xe ngựa, nụ cười nhẹ nhàng nở rộ trên gương mặt tuấn tú, tựa như một đóa lan rừng trong khe núi bị cơn gió thổi bay đáp xuống mặt băng mỏng manh, trở nên nho nhã và ấm áp. Cả không gian bỗng chốc tràn ngập bong bóng trái tim màu hồng phấn. Ánh mắt của các cô nương đều sáng lấp lánh, tay ôm ngực, ước gì được hiến dâng cả trái tim mình cho Ngọc Thái tử điện hạ. Lúc này Bắc Hải Đường phơi phới ra mặt. Xét về bối cảnh, tính cách và mức độ được yêu thích, Ngọc Thái tử đều hơn hẳn Lệ Tử Mặc. Nàng ta tự nhủ trong lòng rằng nhất định mình đã chọn đúng. Loạn lạc chỉ mới bắt đầu diễn ra ở Phá Vực, không biết Lệ Tử Mặc có thể đi đến đâu. Bắc Hải Đường cũng nhoẻn miệng cười đáp lại Đông Thời Ngọc. Ánh mắt của hai người giao nhau, tạo nên một khung cảnh vô cùng đẹp để khiến người ta ngưỡng mộ không thôi. “Ngọc Thái tử quả thật tuấn tú” “Đúng vậy, ta bị khuynh đảo vì ngài ấy mất rồi. Đây mới thật là quân tử như ngọc. “Ngài ấy và Đại Công chúa thật sự xứng đôi... Đông Thời Ngọc bước xuống xe ngựa, tiến về phía Bắc Hải Đường: “Hải Đường, đã lâu không gặp. Thật ra đâu có lâu đến vậy? Mới chỉ hai tháng trôi qua mà thôi, nhưng Đông Thời Ngọc nói vậy đã thể hiện rõ sự nhớ nhung nàng ta. Đây là lần đầu tiên Ngọc Thái tử gọi tên Bắc Hải Đường, không ngờ hai chữ đó được thốt ra từ miệng hắn ta lại êm tai đến vậy. Bắc Hải Đường đỏ mặt, khẽ cúi đầu rồi nhẹ nhàng đáp: “Thái tử điện hạ vất vả rồi. Ai có mắt cũng nhìn ra tình yêu trìu mến giữa hai người. Nguyệt chợt nhíu mày. Trong đại điển tuyển phi ở Phá Vực, dù Bắc Hải Đường không được chọn nhưng rõ ràng lúc ấy nàng ta mến mộ chủ nhân của mình. Không ngờ chưa được bao lâu, nàng ta lại tỏ ra như thể đã yêu Ngọc Thái tử từ lâu. Trong mắt Nguyệt, người phụ nữ này quá đa tình, mà đa tình với bạc tình chỉ cách nhau một đường tơ kẽ tóc. Từ đó cho thấy Đế phi nhà bọn họ vẫn tốt chán. Ngoài Đế quân ra, Đế phi không còn ai cả. Nhìn Tần Phong Hi, Nguyệt cảm thấy vô cùng kiêu ngạo và tự hào. Đông Thời Ngọc và Bắc Hải Đường trở lại. Thấy Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi cũng mặc đồ đen giống nhau, hắn ta mỉm cười: “Thời Ngọc bái kiến Đế quân, Đế phi Nhìn đi, các ngươi không đứng dậy nghênh đón mà Thái tử điện hạ vẫn chủ động chào hỏi. Ai có phong độ, ai không có phong độ chắc đã rõ ràng rồi chứ? Tần Phong Hi không quan tâm người khác nghĩ thế nào, nàng ngẩng mặt lên rồi cười nói: “Ơ kìa, Ngọc Thái tử đến từ lúc nào vậy? Điểm tâm ở Hội Hoa Lâu ngon quá nên ta vừa ăn thì đã quên hết mọi thứ.” Mọi người đều im lặng. Người nào đó bên cạnh không nhịn được bèn mỉa mai: “Các ngươi nói dối trắng trợn quá. Lúc nãy tiếng Hội Hoa Lâu xướng báo lớn đến thế, cả xe ngựa và hai mươi kỵ binh đi qua cũng có tiếng động, vậy mà ngươi nói không nghe thấy. Ai mà tin lời ngươi?” Lệ Tử Mặc vừa định ra tay thì bị Tần Phong Hi ngăn lại. Nàng liếc nhìn vào một thiếu nữ trong số các đệ tử của Bích Tiên Môn. Nàng không bỏ sót ánh mắt khiêu khích của Cảnh Tinh Nghiên. Tần Phong Hi mỉm cười với nàng ta, rồi quay đầu đi, không thèm để ý đến nàng ta nữa. Không thèm để ý? Cảnh Tinh Nghiên tức giận đến mức nghiến răng. Nàng ta vốn đợi Tân Phong Hi cãi nhau với các đệ tử của mình, mọi sự chú ý sẽ đổ dồn vào phía họ, đến lúc đó nàng ta giả vờ quở trách nữ đệ tử kia, nhân cơ hội thu hút ánh mắt của Lệ Tử Mặc. Ai ngờ Tần Phong Hi lại chẳng buồn để ý đến nàng ta. “Nghiên Nhi” Mộng Bích tiên tử cho nàng ta ánh mắt cảnh cáo. Cảnh Tinh Nghiên đành cắn môi, không nói gì nữa. Ngọc Thái tử ngồi xuống bên cạnh Bắc Hải Đường, Bắc Hải Đường ra hiệu cho Tiêu Quốc Đống tiếp tục. “Cảm ơn các vị quý nhân đã đến thành Nặc Lạp, chứng kiến Tiêu gia trăm năm bọn ta cho ra đời một thần binh mới. Không cần biết thần binh có vấn đề hay không, lúc này Tiêu Quốc Đống vô cùng kích động và tự hào: “Tiêu mỗ có thể nói rằng thần binh này sẽ vượt qua tất cả những thần binh mà Tiêu gia đã từng tạo ra trước đó. “Cái gì?” Mọi người dưới đài vốn sững sờ, sau đó lập tức sôi trào. Tiêu gia có bề dày lịch sử hơn trăm năm, tuy không chế tạo được nhiều thần binh nhưng mỗi thần binh đều được kiểm nghiệm đàng hoàng, trở thành bảo vật truyền đời trong gia tộc. Cũng giống như Phượng Ngâm kiếm của Nạp Lan Mộng Như đã rạng danh thiên hạ! Ai sở hữu thần binh, nếu võ công của ngươi chỉ đạt đến bảy phần thì thần binh có thể nâng cao võ công lên đến mười phần. Hơn nữa nếu ngươi tu luyện gặp bình cảnh và không thể đột phá, một số thần binh sẽ giúp ngươi gia tăng cảm ngộ và cơ hội đột phá! Giọng Tiêu Quốc Đống run run: “Tiêu mỗ đảm bảo rằng nếu thần binh này được đúc hoàn chỉnh, chắc chắn nó sẽ là siêu thần binh!” Dưới đài hoàn toàn sôi sục. “Siêu thần binh? Ý của Tiêu gia chủ là gì?” “Ngươi ngốc lắm, chính là thần binh siêu việt đó!” Tần Phong Hi chợt nhíu mày rồi hỏi: “Tiêu gia chủ vừa nói nếu chiếc thần binh này được đúc hoàn chỉnh... Có nghĩa là gì? Có phải là nó vẫn chưa hoàn thiện đúng không?”