Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Tiếng ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im bặt, tất cả mọi người đều tỏ vẻ ngạc nhiên. Bọn họ nhớ lại hình như Tiêu Quốc Đống đã nói như vậy thật? Lúc trước Tiêu Quốc Đống không quá chú ý đến dung mạo của Hi công tử như Tiêu Quốc Kình, hơn nữa cũng không nghĩ đến phương diện đó nên không nhận ra Tần Phong Hi. Ông ta chỉ thu lại vẻ phấn khởi ban đầu, sắc mặt hơi nặng nề nói: “Đúng vậy, thần binh này đã luyện ra khí hồn, nhưng khí hồn đã mất.” “Tiêu gia chủ!” Bắc Hải Đường đứng dậy, giọng điệu lạnh nhạt: “Thần binh là một thanh kiếm đúng không? Vậy thì kiếm hồn của bảo kiếm ra sao cần phải đợi đến khi bảo kiếm đến tay kiếm khách chân chính mới biết được. Tiêu gia chủ không phải là kiếm khách, sao dám khẳng định kiếm hồn của bảo kiếm này đã mất đi?” “Đại Công chúa nói rất đúng? Dưới đài lập tức có người phụ họa. Ánh mắt Tiêu Quốc Đống bỗng chốc do dự: “Đại Công chúa.” Bắc Hải Đường không cho ông ta cơ hội nói tiếp. “Hiện tại Đế quân, Ngọc Thái tử, Trầm Vân Sơn, Bích Tiên Sơn đều đến thành Nặc Lạp của Bắc Thương vì thần binh này. Sao ông không để mọi người được chiêm ngưỡng một lần?” Giọng điệu của nàng ta ẩn chứa uy áp của bề trên. Vẻ mặt Tiêu Quốc Đống khế thay đổi, nuốt lời định nói vào trong: “Dạ. “Mời Tiêu Nhị thiếu gia mở hộp đựng kiếm ra. Bắc Hải Đường ngồi xuống. Tiêu Quốc Kình vô thức nhìn Tần Phong Hi. Tần Phong Hi nhướng mày, liếc nhìn hộp đựng kiếm. Cảm thấy ý của nàng cũng là muốn xem thanh bảo kiếm này, Tiêu Quốc Kình đưa tay ra, chậm rãi mở nắp hộp. Vì để xứng với thanh kiếm này, bọn họ đã bỏ ra một số tiền lớn để mua gỗ hoa lê thượng đẳng, tìm được thợ khắc gỗ tài ba nhất trong thành Nặc Lạp, chế tác hộp đựng kiếm theo phong cách cổ xưa mà trang nghiêm như vậy. Họ hoàn toàn không hề keo kiệt trong việc sử dụng vật liệu, chỉ riêng cái nắp hộp đã rất nặng rồi. Tiêu Quốc Kình chậm rãi mở nắp, mọi người dưới đài không ngồi yên được nữa lần lượt đứng dậy, bước tới gần để nhìn cho rõ. Vừa mở nắp, Tiêu Quốc Kình đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng, sắc mặt hắn ta thay đổi rõ rệt. Tiêu Quốc Đống đứng bên cạnh, tất nhiên cũng ngửi thấy mùi máu. Sắc mặt ông ta cũng thay đổi, vội vàng cúi đầu nhìn xuống, gương mặt bất ổn nay lại càng thêm trắng bệch. Bắc Hải Đường thấy vậy thì giật thót, chẳng lẽ thanh kiếm bị trộm mất rồi? Nàng ta khẽ điểm chân, bỗng chốc bay lên cao rồi đáp xuống trên đài, bước nhanh tới, cúi người nhìn xuống, sắc mặt cũng thay đổi y hệt hai người kia. Bên trong chỉ còn lại một cái hộp rỗng tuếch! Thanh kiếm đâu? Kiếm đâu rồi? Gương mặt Bắc Hải Đường lạnh như tiền: “Tiêu gia chủ, chuyện này là thế nào?” Không chỉ thanh kiếm đã mất mà bên trong hộp kiếm còn có một vũng máu, cả miếng gấm màu đỏ lót bên trong cũng nhuốm máu. Có lẽ vì máu đã khô nên lúc chưa mở nắp hộp, mọi người không ngửi thấy mùi máu, mà chỉ ngửi được khi mở nắp ra. Tiêu Quốc Đống và những người khác đều đứng ngơ ra đó, vẫn chưa hoàn hồn. Tối qua sau khi bọn họ rời khỏi mật thất thì không ai vào đó nữa, lúc ra, bọn họ đã xác định là đã đóng kín nắp hộp kiếm. Khi ấy bảo kiếm vẫn còn nằm yên trong hộp. Huống hồ, bọn họ cũng không dám động vào thanh kiếm này. “Đại Công chúa, bọn ta không biết gì về chuyện này hết” Tiêu Quốc Đống hoảng sợ. Thấy vậy, Tần Phong Hi nào ngồi yên được nữa, vội vàng nhảy lên đài, cũng sững sờ không thua gì họ. Bọn họ vừa tuyên bố thần binh xuất thế, kết quả là thần binh mất tích, trong hộp chỉ còn lại một vũng máu đã khô. Không chỉ Bắc Hải Đường nổi giận, mà cả Tố Lưu Vân, Ngọc Thái tử và Mộng Bích tiên tử vốn một lòng mong muốn có được bảo kiếm này cũng giận dữ. “Chẳng lẽ Tiêu gia chủ vừa mới rèn xong thần binh, muốn độc chiếm nó nên mới không mang ra đúng không?” Người đầu tiên đặt ra nghi vấn chính là Mộng Bích tiên tử. Mộng Bích tiên tử Cảnh Mộng đã ba mươi bảy tuổi, nhưng lại vô cùng xinh đẹp, nhìn như thiếu nữ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Dù biết Mộng Bích tiên tử đã cứng tuổi nhưng khi nhìn nàng ta, vẫn có không ít đàn ông để lộ ánh mắt mê đắm. Dường như Mộng Bích tiên tử rất ghét những ánh mắt này, nhưng không hề ngăn cản. Tiêu Quốc Đống nghe vậy cũng giận: “Mộng Bích tiên tử nói chuyện phải có chứng cứ. Nếu Tiêu mỗ muốn độc chiếm bảo kiếm này thì hà tất phải công bố ra ngoài? Chẳng phải tự cất giữ không tốt hơn à?” “Có lẽ Tiêu gia chủ sợ mình tự giữ làm của riêng sẽ không nổi danh, vừa muốn có danh tiếng vừa muốn có bảo kiếm chăng?” Mộng Bích tiên tử đau lòng vì giấc mộng vỡ tan, nói năng cũng không kiêng nể gì ai. Song lời nói của nàng ta cũng đại diện cho tâm tư đen tối của một số người. Tiêu Quốc Đống tức giận đến nỗi run lên bần bật. Lúc này, Ngọc Thái tử dịu dàng giải vây: “Tiêu gia chủ không phải là loại người như vậy.” Tiêu Quốc Đống cảm kích gật đầu với Ngọc Thái tử, nghiêm giọng tỏ rõ lập trường: “Tiêu mỗ có thể đối trời thề, tuyệt đối không có ý nghĩ đó. Đại Công chúa, Tiêu gia trung thành với hoàng thất ra sao, tin rằng Đại Công chúa tự rõ" Tiêu gia dâng tặng hoàng thất rất nhiều thần binh lợi khí mà không lấy một đồng. Không chỉ có cặp Long Phượng kiếm, mà còn rất nhiều vũ khí gần đạt đến cấp bậc thần binh, tặng không cho các Hoàng tử Công chúa trong hoàng thất. Ngay cả Bắc Hải Đường và Bắc Chi Anh cũng đều có phần. Nếu mang những thứ đó ra bán đấu giá, Tiêu gia đã sớm giàu có nhất đất nước rồi. Hơn nữa, khi Bắc Hải Đường đánh tiếng muốn dùng thần binh để phục vụ nghiệp lớn của nàng ta, Tiêu Quốc Đống cũng không từ chối. Nghĩ đến đây, sắc mặt Bắc Hải Đường cũng dịu đi phần nào: “Nhưng Tiêu gia chủ vẫn phải giải thích rõ ràng, rốt cuộc chuyện này là thế nào. Thần binh mất tích dù đang ở trong tay Tiêu gia, nếu không hỏi Tiêu gia thì còn hỏi ai? “Kình Nhi, Thông Nhi, tối qua sau khi ra quay về, các con có quay lại xem bảo kiếm không?” Tiêu Quốc Đống nhìn hai con trai của mình. Tiêu Quốc Kình và Tiêu Quốc Thông cùng lắc đầu: “Cha, tuyệt đối không có. Gần đây bọn con rất mệt mỏi, tối qua con về phòng là đã đi ngủ ngay rồi ạ.” “Cha, con cũng vậy. Tiêu Quốc Thông đáp. “Vậy bây giờ bảo kiếm đi đâu rồi? Chẳng lẽ bọn ta đi một chuyến vô ích?” Mộng Bích tiên tử lạnh lùng nói: “Cho dù ta đồng ý, e rằng hầu hết các đồng đạo võ lâm ở đây cũng sẽ không chấp nhận Ở hàng ghế sau đều là những thế gia đại tộc nổi tiếng khắp thiên hạ, các chưởng môn của các môn phái võ lâm. Bắc Hải Đường đại diện cho hoàng thất tuyên bố không tham gia tranh đoạt thần binh. Còn Ngọc Thái tử, Đế quân Phá Vực và Bích Tiên Sơn tuy có thực lực hơn người, nhưng bọn họ cũng không phải là hạng xoàng, ai sẽ là người giành được thần binh còn là ẩn số. Lần này vì Bắc Thương thông báo quá muộn, bọn họ đã huy động tất cả lực lượng của mình để kịp thời đến dự. Ngoài ra, họ còn phải chuẩn bị chu đáo, từ tiền bạc đến nhân lực, khiến bọn họ mấy đêm liền không được nghỉ ngơi, tất bật chuẩn bị ổn thỏa. Nếu cứ nói thần binh đã mất tích, chắc chắn bọn họ sẽ không đồng ý. Lúc này, một người ngồi ngoài sau kêu lên: “Tiêu gia chủ, trước kia bọn ta vẫn kính trọng ngươi là bậc thầy nổi tiếng thiên hạ. Bây giờ không cần biết chân tướng thế nào, nhưng thần binh đã mất tích tại phủ Tiêu phải đúng không? Nếu vậy thì hãy cùng đến phủ Tiêu tìm thần bình” Có người lập tức phụ họa: “Đúng vậy, mất ở đâu thì đi tìm ở đó. Tiêu Quốc Đống cắn răng: “Ý của Đại Công chúa thế nào?” Bắc Hải Đường vừa định lên tiếng thì từ phía sau đám đông đột nhiên truyền đến tiếng kêu thất thanh của một người phụ nữ. “Cha, cha! Tỷ tỷ phát điên rồi!” Tiêu Quốc Đống giật mình: “Là tiếng của Lan Nhi. Người vừa nói là Tiêu lục tiểu thư Tiêu Ngọc Lan. Tần Phong Hi quay đầu lại, quả nhiên thấy Tiêu Ngọc Lan đang vội vàng chạy tới. Tóc tai của nàng ta đã bị cắt mất một nửa, quần áo trên người cũng rách toạc, trên áo còn dính đầy tuyết. “Lục tỷ, tại sao lại ra nông nổi này?” Tiêu Quốc Kình và Tiêu Quốc Thông cũng thay đổi sắc mặt. Mọi người tự giác tách ra, nhường đường cho Tiêu Ngọc Lan chạy tới. Tiêu Ngọc Lan vừa chạy đến gần đài thì hai chân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất. Tiêu Quốc Kình nhảy xuống đỡ nàng ta dậy: “Lục tỷ, đã xảy ra chuyện gì? Tỷ nói tỷ tỷ phát điên là sao?” “Đúng, mau, mau quay về, tỷ tỷ thật sự phát điên rồi. Tỷ ấy cầm một thanh kiếm chém giết khắp nơi!” “Kiếm?” “Ở đâu, mau dẫn bọn ta đi xem. Tiêu Quốc Đống chợt cảm thấy không ổn, lập tức kéo Tiêu Ngọc Lan đứng dậy định quay “Cha, con chạy không nổi nữa, tỷ tỷ ở phủ của Tiêu Quốc Cần. Tiêu Ngọc Lan vội nói. vê. “Ở phủ Tiêu Quốc Cần?” Sắc mặt Bắc Hải Đường sầm sì, lập tức vận khinh công vội vã chạy về một hướng. Ngọc Thái tử đuổi theo nàng ta gần như cùng một lúc. “Đi đi đi, chúng ta cũng đi xem rốt cuộc là chuyện gì đi.” Mộng Bích tiên tử đứng dậy, vạt áo khẽ tung bay, người đã đứng cách đó một trượng. Thấy vậy, Tần Phong Hi lấy làm ngạc nhiên: “Khinh công của Mộng Bích tiên tử quả là xuất thần nhập hóa. Nghe nàng nói thế, Lệ Tử Mặc nhíu mày. Nàng hỏi ngay: “Sao vậy, có gì không ổn à?” Nguyệt trả lời thay chủ tử: “Hồi trước khinh công của Mộng Bích tiên tử không giỏi đến vậy” “Vậy là võ công của nàng ta tiến bộ rất nhiều?” Tần Phong Hi hỏi. Lệ Tử Mặc lắc đầu: “Nội lực của nàng ta không tăng gì mấy nhưng khí tức của nàng ta hơi kỳ quái” Tân Nghĩa sốt ruột nhất: “Cô nương, mọi người đã đi hết rồi, chúng ta cũng mau qua đó đi, đừng để người khác cướp mất bảo kiếm.” Tân Phong Hi âm thầm ra hiệu cho người của Hội Hoa Lâu. Nàng và Lệ Tử Mặc chạy về phía phủ Tiêu Quốc Cần. Tần Phong Hi khá quen thuộc với Tiêu phủ nhỏ, trước đây nàng đã từng đến nơi này, sau đó ở tại Tiêu phủ, mỗi lần đi ra đi vào nàng cũng đã nhiều lần đi ngang qua Tiêu phủ nhỏ. Bây giờ Tiêu Quốc Cần đã không còn ở đây, trong phủ chỉ còn lại những tên hộ vệ, tỳ nữ và bà tử làm việc nặng. Nhưng khi đến nơi, bọn họ ngửi thấy một mùi máu tươi nồng nặc, thi thể nằm ngổn ngang trong sân khiến người ta không khỏi rùng mình. Trên đám thi thể kia đầy những vết kiếm, có người gan dạ cúi người nhìn kỹ những vết kiếm ấy, vừa nhìn đã ngạc nhiên la lên: “Vết kiếm này sâu quá!” Nghe vậy, những người khác cũng đều nhìn lại. Vết kiếm rất sâu, không những rất sâu mà còn có rất nhiều vết kiếm gần như chém người đứt lìa thành hai. Có những vết thương ở bụng dưới, ruột đã lòi ra ngoài. Lập tức, có vài người phụ nữ không nhịn được mà nôn khan. Ánh mắt Tố Lưu Vân đầy thương xót, khẽ than: “Ai đã ra tay thế này, thật quá tàn nhẫn” Ngọc Thái tử liếc nhìn nàng ta, dịu dàng bảo: “Nếu Lưu Vân tiên tử không thoải mái thì có thể tạm lánh ở đây để nghỉ ngơi, không cần vào trong “Cảm ơn Ngọc Thái tử quan tâm. Tố Lưu Vân ngước lên nhìn hắn ta, nhoẻn miệng cười dịu dàng: “Vậy Lưu Vân sẽ ở đây chờ. Tố Lưu Vân sắc nước hương trời, dung nhan tuyệt mỹ, còn đẹp hơn cả Bắc Hải Đường. Cộng thêm nụ cười nhu mỳ ấy, đúng là tỏa sáng ngời ngời. Ngọc Thái tử bỗng dịu giọng: “Nếu có chuyện gì, Thời Ngọc sẽ báo cho cô nương.” Bên kia, Bắc Hải Đường quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy hai người tình chàng ý thiếp thì không khỏi nghiến răng, nhưng rất nhanh lại thả lỏng: “Thái tử điện hạ và Hải Đường vào trong xem thử thế nào nhé?” Ngọc Thái tử chưa kịp trả lời, chỗ cánh cổng hình vòm ở cách đó không xa truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Tiêu Quốc Thông. Ba cha con Tiêu gia là những người đến sớm nhất. Dù khinh công của bọn họ không phải hàng đầu nhưng bọn họ quen đường, những người khác chỉ có thể theo sau. Thi thể nằm la liệt trong sân, không ai còn sống cả. Tân Phong Hi còn nhìn thấy vài hạ nhân của Tiêu phủ, chắc hẳn bọn họ đã theo đến đây để ngăn cản Tiêu Ngọc Dung nhưng cuối cùng cũng bị giết bằng sạch. Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Tiêu Quốc Thông, một bóng người màu xanh biếc đã lao vào trước nhanh như làn khói. Chỉ thấy một người phụ nữ tóc tai bù xù đang siết chặt trường kiếm trong tay, liên tục đâm vào người đàn ông đang nằm dưới gốc cây. Người đàn ông ấy mặc đồ nô bộc, đã chết từ lâu, nhưng người phụ nữ vẫn không dừng tay, vừa đâm vừa thều thào: “Ta không giết, ta không giết, không phải ta muốn giết, không phải ta, ta không giết...