Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Tiêu Ngọc Dung mặc một chiếc váy lụa màu hồng nhạt nhưng giờ đây đã nhuộm đỏ bởi máu tươi. Mái tóc đen tuyền bóng mượt xõa tung, bết lại vì dính máu, máu rơi tí tách xuống đất. Dường như nàng ta đã kiệt sức, song mỗi nhát kiếm đâm ra đều vô cùng mạnh mẽ, xuyên thủng thi thể kia rồi rút ra nhanh như cắt. Cảnh tượng quái dị đến mức khiến những người vừa đến chết trân tại chỗ. Tiêu Quốc Thông vốn không bị thương, nhưng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hoàng. Đôi chân hắn ta mềm nhũn ngã phịch xuống đất, tay mó phải những cái đầu lìa khỏi thân thể khiến hắn ta suýt nữa thì hồn lìa khỏi xác. “Dung Nhi?” Giọng Tiêu Quốc Đống run rẩy gọi con gái. Người phụ nữ quay đầu lại, đám đông bỗng hít sâu một hơi. Không thể nghi ngờ gì nữa, người phụ nữ đó chính là Tiêu Ngọc Dung, Ngũ tiểu thư của Tiêu gia. Nhưng dung nhan xinh đẹp ngày nào của nàng ta giờ đây lại trở nên khủng bố. Khuôn mặt Tiêu Ngọc Dung nhuộm đầy máu tươi đỏ lòm, điều khiến người ta thảng thốt nhất là đôi mắt đáng sợ của nàng ta. Tân Phong Hi nhớ rõ đôi mắt của Tiêu Ngọc Dung vốn rất đẹp, nhưng bây giờ tròng trắng gần như chiếm toàn bộ con mắt, tròng đen co lại chỉ còn một chấm nhỏ, hơn nữa lại là màu đỏ, trông như hai giọt máu nhỏ. “Dung Nhi, sao con lại biến thành thế này? Mau buông thanh kiếm đó ra... Tiêu Quốc Đống nuốt một ngụm nước bọt. Dù đây con gái ruột của ông ta, nhưng nhìn thấy diện mạo hiện giờ của nàng ta, Tiêu Quốc Đống cũng khiếp đảm. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào thanh kiếm trong tay Tiêu Ngọc Dung. Vừa nhìn, nhiều người đã cảm nhận được sát khí lạnh lẽo và khát máu tỏa ra từ lưỡi kiếm đập vào mặt bọn họ. Một vài người không kìm được kêu lên sợ hãi rồi vội vàng ngoảnh mặt tránh đi. Nhìn thanh kiếm kiếm, tuy Tần Phong Hi không hoảng sợ như những người khác nhưng sự lạnh lùng vốn bị kìm hãm trong tính cách nàng giờ đây bùng phát mãnh liệt. Lưng nàng thẳng tắp, mặt lạnh như sương, ánh mắt buốt giá không có tình cảm. Trong khoảng thời gian ngắn, khí tức của Tần Phong Hi như trở thành một người hoàn toàn khác. Đám người xung quanh đều sợ hãi nhìn thanh kiếm, không ai để ý đến sự thay đổi của Tần Phong Hi. Chỉ có Lệ Tử Mặc chợt cảm nhận được điều gì đó bất thường, quay đầu nhìn nàng, sững sờ một lúc rồi nắm thật chặt lấy tay nàng. Lệ Tử Mặc chưa bao giờ bắt gặp một Tần Phong Hi như vậy. Ngay cả khi nàng lạnh lùng nói sẽ giết hắn nếu hắn có quan hệ với Nạp Lan Mộng Như, nàng cũng chỉ nghiêm khắc chứ không lạnh lùng đến mức đáng sợ như bây giờ, còn tỏa ra sát khí dữ dội. Lúc này Lệ Tử Mặc mới nhận ra mình chưa thực sự hiểu rõ Tần Phong Hi hoàn toàn. Nhưng đồng thời hắn cũng phát hiện ra rằng nàng còn rất nhiều điều bí ẩn đáng giá khiến hắn muốn khám phá. Tần Phong Hi ngẩng đầu nhìn Lệ Tử Mặc. Bản tính thật sự của Tần Phong Hi đã bị thanh kiếm này kích phát. Có thể tưởng tượng được khí hồn của thanh kiếm này mạnh mẽ đến nhường nào, vì vậy nó đã khống chế Tiêu Ngọc Dung, bị thanh kiếm kiểm soát tâm trí chứ không phải nàng ta kiểm soát thanh kiếm. May mắn Tần Phong Hi vẫn ổn, vì tính cách này vốn đã tồn tại trong nàng, nàng chưa bao giờ chối bỏ nó, vậy nên không được tính là bị kiểm soát. Tần Phong Hi phỏng đoán rằng những người vốn tiềm ẩn hai mặt tính cách thì sẽ bị kích phát mặt tối tăm nhất, còn những người không có thì sẽ bị kiếm hồn trấn áp. Nếu tu vi thấp kém thì rất có thể bị thương, may mắn thay những người đến đây đều có tu vi khá cao. Nhưng Lệ Tử Mặc lại không hề bị ảnh hưởng. “Ta không sao.” Tần Phong Hi nhẹ nhàng lắc đầu. Lệ Tử Mặc nheo mắt nhìn nàng, thầm giật mình. Bình thường Tần Phong Hi thông minh, hay tỏ ra ngơ ngác khiến người ta bao lần suýt hộc máu, nhưng Tần Phong Hi bây giờ lại khiến hắn cảm nhận được khí chất cao quý khó tả. Những người có tu vi thấp không dám nhìn thẳng vào thanh kiếm nữa, còn những người có tu vi cao hơn cũng hơi phờ phạc khi nhìn vào thanh kiếm. Lệ Tử Mặc đảo mắt nhìn quanh, bỗng nhiên huýt sáo, tiếng sáo trong trẻo nhưng không kém phần lạnh lẽo. Tất cả mọi người đều giật mình tỉnh táo lại. Ngọc Thái tử liếc nhìn Lệ Tử Mặc: “Đế quân không bị thanh kiếm này khống chế à?” Vừa rồi hắn ta đã suýt bị làm mất lý trí. Lệ Tử Mặc thản nhiên đáp: “Không có thứ gì có thể khống chế được bổn Đế quân. Nguyệt và Trần Thập đã tỉnh táo trở lại, nghe vậy, hai người đồng loạt thầm bổ sung thêm một câu: Ngoại trừ Tần Phong Hi Tiêu Ngọc Dung lại giơ cao thanh kiếm. Đó là một thanh kiếm đen tuyền với vẻ ngoài cổ kính, chuôi kiếm khắc hình rồng bay, lưỡi kiếm dài, thân kiếm sắc lạnh như sương giá, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. “Vua của muôn kiếm.” Mộng Bích tiên tử thì thầm, ánh mắt tràn đầy cuồng nhiệt. “Đúng vậy, đúng vậy, thanh kiếm này thật sự xứng đáng là vua của muôn kiếm. Một ông lão râu tóc bạc phơ vừa vuốt râu vừa đánh giá. Không cần thử kiếm, ai cũng có thể nhìn ra thanh kiếm này không phải vật tầm thường. Có người lên tiếng: “Dù là vua của muôn kiếm thì cũng là tà kiếm nhỉ? Nhìn Tiêu Ngũ tiểu thư là biết, rõ ràng nàng ta đã bị kiếm hồn khống chế, sắp thành ma rồi” Vừa dứt lời, mọi người đều hoảng sợ. Tiêu Quốc Kình sực tỉnh, không kìm được liếc nhìn Tần Phong Hi. Bởi vì nhờ tiếng huýt sáo vừa rồi của Lệ Tử Mặc nên Tần Phong Hi mới kịp thời áp chế mặt tối trong tính cách của mình, không phục dáng vẻ bình thường. “Tiêu gia chủ, bây giờ ông có thể giải thích rõ ràng chuyện gì đang xảy ra không?” Bắc Hải Đường sầm mặt, chẳng phải đã nói thanh kiếm là thần binh ư? Sao giờ lại sắp biến thành ma binh rồi? Tiêu Quốc Đống tiều tụy thấy rõ: “Bảo kiếm này được đúc từ Băng Huyền Thiết ngàn năm và máu của Lưu Quang Tử Vân hồ là chủ yếu. Lúc đầu bọn ta không phát hiện ra điều gì bất thường nhưng khi sắp hoàn thành, bọn ta mới phát hiện ra trong lò lửa có một luồng khí đen kỳ lạ. Sau khi tra cứu trong đống sách mà tổ tiên để lại, vô tình bắt gặp ghi chép về Băng Huyền thiết ngàn năm trong một quyển mật sách về thuật rèn kiếm. Băng Huyền thiết ngàn năm vô cùng hiếm, hiện nay chỉ còn một ít ở Thần Ma cốc. Nhưng Băng Huyền thiết ở đó đã trải qua đại chiến thần ma. Song chúng đã trải qua đại chiến thần ma, nghe nói được ngâm trong máu của thần, ma, người và thú dưới lòng đất nhiều năm trời, mang sát khí cực mạnh. Nếu dùng để rèn các vật dụng khác thì không sao, nhưng nếu dùng để rèn vũ khí thì sức công phá sẽ cực kỳ lớn, đặc biệt là kiếm. Dùng Băng Huyền Thiết ngàn năm để đúc thần binh thì sẽ có tỷ lệ thành công rất cao, nhưng kiếm hồn cực kỳ mạnh. Hiện giờ xem ra kiếm hồn đó chính là sát khí. Nếu không có ý chí và năng lực đủ mạnh thì không thể khống chế được thanh kiếm này, thậm chí còn bị nó kiểm soát ngược lại, trở thành nô lệ của kiếm. Nếu trong lòng đã có ma, tỷ lệ đọa ma sẽ càng lớn” Nói xong một tràng dài, Tiêu Quốc Đống trông càng thêm tiều tụy. Ông ta nhìn Tiêu Ngọc Dung vẫn đang giơ kiếm chĩa vào mọi người, ông ta vừa mới định hôn sự cho con gái, giờ nàng ta giết nhiều người như vậy, liệu có thể nhận quả lành được không? Tiêu Quốc Đống không ngờ Tiêu Ngọc Dung lại dám lẻn vào mật thất trộm bảo kiếm. Mà đã trộm rồi thì sao không mang luôn cả hộp đựng kiếm đi cùng? Hơn nữa, rốt cuộc góc tối trong lòng nàng ta là gì mà lại bị kiếm hồn khống chế? Nghe Tiêu Quốc Đống nói xong, mọi người đều rùng mình. “Không ngờ thanh kiếm này lại có sức mạnh khủng khiếp như vậy” Lúc này, Mộng Bích tiên tử bỗng lên tiếng: “Dù thanh kiếm có kiếm hồn đi chăng nữa, nhưng ông đã nói kiếm hồn nó bị khuyết rồi mà? Nếu người có võ công cao cường và ý chí kiên định thì chưa chắc sẽ bị nó khống chế. Để ta thử xem, nhưng phải giao trước, nếu ta chế ngự được thanh kiếm này thì nó sẽ thuộc về ta Dứt lời, nàng ta đã lao về phía Tiêu Ngọc Dung. Tiêu Ngọc Dung vô thức vung kiếm chém tới. Mộng Bích tiên tử cảm nhận có một luồng sát khí lạnh lẽo từ lưỡi kiếm bắn tới, thậm chí còn khiến chiêu thức của nàng ta chậm lại. Cảnh Mộng hoảng hốt nhưng ngay sau đó lại mừng rỡ. Thanh kiếm này càng lợi hại thì nàng ta càng muốn có được nó. Vì võ công của Tiêu Ngọc Dung quá kém, kém không nỡ nhìn, dù thanh kiếm tăng sức mạnh cho nàng ta gấp mấy lần đi nữa thì cũng không phải là đối thủ của Mộng Bích tiên tử vang danh thiên hạ. Vì vậy Mộng Bích tiên tử xoay người, điểm nhẹ vào cổ tay của Tiêu Ngọc Dung. Cánh tay nàng ta lập tức mềm nhũn buông kiếm ra, thanh kiếm rơi xuống đất. Mộng Bích tiên tử vươn tay định nắm lấy chuôi kiếm, bỗng một bóng người khác lao tới: “Cảnh Mộng, thanh kiếm này hợp với đàn ông hơn, ngươi là phụ nữ thì đừng có xen vào chuyện này Một đại hán trung niên hơn bốn mươi tuổi vừa nói vừa đá văng thanh kiếm đi, sau đó đối đầu với Mộng Bích tiên tử đang nổi giận. “Kiếm đâu có phân nam nữ, ai có tài thì người đó lấy được thôi.” Mộng Bích tiên tử lạnh lùng quát, đôi tay uyển chuyển như hoa bay cỏ lay, tấn công về phía đại hán nọ. Thấy chiêu phân hoa của nàng ta uy lực vô cùng, đại hán không dám cứng đối cứng, lập tức lùi lại hai bước. Ông ta tưởng rằng Mộng Bích tiên tử sẽ đuổi theo, không ngờ nàng ta lại quay người, điểm mũi chân rồi nhanh chóng lao về phía thanh kiếm vừa bị đá văng. Tốc độ của Mộng Bích tiên tử quá nhanh, đến nỗi để lại một dãy ảnh chồng. Lúc này mọi người mới nhận ra võ công của nàng ta tiến bộ vượt bậc. Dẫu biết Mộng Bích tiên tử quyết tâm giành lấy thanh kiếm, nhưng bọn họ càng không muốn nhường, ngược lại còn coi nàng ta là đối thủ cạnh tranh, sáu bảy người cùng nhau đuổi theo. Nhất thời, hoa viên trở thành một chiến trường hỗn loạn. Tần Phong Hi và Lệ Tử Mặc lùi sang một bên, xem họ tranh đoạt thanh kiếm, thỉnh thoảng lại bình luận vài câu. Ban đầu đại hán nắm được thanh kiếm, ông ta ngửa mặt lên trời cười to: “Thần binh là của ta, là của ta! Ai dám đến cướp, ông liều mạng với kẻ đó!” Võ công của Tiêu Ngọc Dung không bằng người ta, lại không biết gì về kiếm pháp, nên lúc nãy nàng chỉ nắm chặt kiếm mà chém loạn xạ. Nhưng đại hán này là một cao thủ kiếm thuật, khi cầm kiếm trên tay, ông ta lập tức chém một kiếm về phía trước bên trái, nhắm thẳng vào Mộng Bích tiên tử. Không chỉ Mộng Bích tiên tử mà tất cả mọi người có mặt đều cảm nhận được một luồng kiếm khí lạnh lẽo đã bắn về phía nàng ta trước khi mũi kiếm thực sự chạm vào người nàng ta. Mộng Bích tiên tử bỗng xoay người trông rất quái dị, nhanh chóng né tránh được kiếm khí và cả mũi kiếm đẫm sát ý. Nhưng nàng ta nào ngờ dù đã né tránh được kiếm khí, thế mà kiếm khí vẫn còn tồn ở trên thanh kiếm khiến nàng ta vô cùng chấn động, một lọn tóc bị cắt đứt. “Cảnh Mộng, giờ ngươi không đánh lại ta nữa. Ta hỏi ngươi lần cuối, ngươi có chịu gả cho ta hay không?” Đại hán vừa nói đã khiến Mộng Bích tiên tử xấu hổ. “Mơ đi!” Mộng Bích tiên tử mắng xong, ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt của đại hán đỏ bừng kỳ lạ, đôi mắt trắng dã, tròng đen rụt lại còn hai chấm máu đỏ tươi, tình trạng y hệt Tiêu Ngọc Dung lúc nãy. Dù thần binh mang sát khí nặng nề, kiếm hồn của nó quá mạnh mẽ, nhưng nếu có thể điều khiển được nó, sức mạnh sẽ vô cùng kinh người.