Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Nguyệt cùng đám người kia đều nóng lòng muốn thử. Trước giờ chưa từng có thanh kiếm nào như vậy, hung hăng đến mức có thể quét ngang thiên hạ. Dù hiện giờ kiếm hồn thoạt trông mạnh mẽ đến đáng sợ, rất dễ bị nó khống chế, rơi vào ma đạo, hoặc trở thành cỗ máy giết chóc. Nhưng bản tính con người vốn như vậy, không thử làm sao biết mình không làm được? “Cô nương, để thuộc hạ đi thử xem sao. Trần Thập chưa từng nghĩ muốn có được thanh kiếm này, nhưng khi cô nương nhà mình đã nói muốn, hai mắt hắn ta lập tức sáng rỡ. Tân Nghĩa cũng nhìn Tần Phong Hi. Tần Phong Hi do dự: “Được, các ngươi đi thử xem. Nhớ kỹ, nếu thấy không ổn thì lập tức rút lui. “Thuộc hạ tuân lệnh. “Thuộc hạ cũng đi” Nguyệt điểm mũi chân, lao về phía đại hán kia. Trần Thập và Tân Nghĩa trao đổi ánh mắt, tách ra hai bên, quyết định tấn công từ hai hướng. Ngọc Thái tử ra hiệu, hai bóng người phóng đi bên cạnh hắn ta, như hai chú chim sẻ linh hoạt lao vào cuộc chiến. “Ngọc Thái tử cũng hứng thú với thanh kiếm này à?” Tần Phong Hi hỏi. “Thần binh lợi khí, ai mà chẳng muốn thử. Nghe nói Đế phi võ công cao cường, chẳng lẽ không muốn thử một phen?” Ngọc Thái tử mỉm cười nhìn nàng. Tiêu Quốc Kình dìu Tiêu Quốc Đống và Tiêu Quốc Thông lùi sang một bên. Không còn bảo kiếm, Tiêu Ngọc Dung kiệt sức, ngã xuống bất tỉnh. Nàng ta đã giết nhiều người như vậy, Bắc Hải Đường sai thị vệ áp giải nàng ta đi, người Tiêu gia cũng chẳng thể nói gì. Tiêu Quốc Kình còn đang run sợ, bỗng nhiên nghe thấy Ngọc Thái tử gọi Tần Phong Hi là Đế phi, trong lòng hắn ta chấn động. Thật ra khi thấy Tần Phong Hi ngồi cạnh Lệ Tử Mặc, hắn ta đã đoán ra nàng chính là Đế phi được nhắc đến trong bản khế ước từng gây chấn động thiên hạ. Nhưng khi nghe người khác gọi thế, hắn ta vẫn cảm thấy ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Dù biết lúc này không nên lên tiếng, nhưng Tiêu Quốc Kình vẫn không nhịn được mà nói: “Thanh kiếm kia quá hung hãn, Hi... Đế phi vẫn nên từ bỏ đi” Hắn ta biết Tần Phong Hi đã có roi Thí Hồn. Tuy vật liệu để đúc roi Thí Hồn không sánh bằng thanh kiếm kia, hơn nữa khí hồn cũng thua nốt nhưng cơ quan tinh xảo và phức tạp của nó đã nâng giá trị khiến nó ngang tầm với kiếm. Hơn nữa, roi Thí Hồn lại vô cùng phù hợp với Tần Phong Hi, roi Thí Hồn trong tay nàng mới phát huy được uy lực lớn nhất. Với một thần binh như vậy, nàng hoàn toàn không cần phải mạo hiểm. Nghe vậy, mọi người đều sững sờ. Lệ Tử Mặc nheo mắt, Bắc Hải Đường mỉm cười: “Tiêu Nhị công tử và Đế phi có quen nhau à? Hình như công tử rất quan tâm đến Đế phi” Cảnh Tinh Nghiên vốn đang lo lắng nhìn Mộng Bích tiên tử đang tranh giành, nghe vậy cũng không nhịn được mà nói: “Không biết Đế phi đã quen với Tiêu Nhị công tử như thế nào, Tinh Nghiên thực sự rất tò mò” Tiêu Quốc Kình vừa dứt lời đã biết mình nói hớ. Gờ thấy mọi người đều nhìn Tần Phong Hi, lời nói đầy châm chọc, mặt hắn ta nóng ran, cũng nổi giận nhưng không dám lên tiếng nữa. Nhưng Tiêu Quốc Cần không dám nói không có nghĩa người khác không dám. Nữ đệ tử Bích Tiên Sơn ở sau lưng Cảnh Tinh Nghiên, chính là người đã từng châm chọc Tần Phong Hi trước Hội Hoa Lâu giờ lại châm chọc nói với Cảnh Tinh Nghiên: “Tiểu thư, người không biết đâu, một người phụ nữ như nàng ta lại dẫn theo hai thị vệ tuấn tú rời khỏi Phá Vực. Một nữ hai nam ở bên ngoài hai ba tháng, sớm chiều bên nhau... Chưa nói hết câu, một luồng sát khí lạnh lẽo như tràn ra khỏi địa ngục, khóa chặt nàng ta. Nửa câu sau nghẹn lại trong cổ họng, nàng ta không dám nói tiếp, cũng không nói nên lời. Nàng ta hoảng sợ quay đầu lại thì thấy một luồng ánh sáng lạnh lẽo vụt tới. Nàng ta vô thức muốn kêu lên nhưng luồng sáng đó đã xuyên thẳng vào miệng nàng ta, đánh bật ra vài chiếc răng. Cơn đau nhức tức thì lan khắp khoang miệng, sau đó máu tươi tràn ra, nhưng nàng ta không thể khép miệng lại, vì thứ đâm vào miệng nàng ta chính là một con dao găm! Chuôi dao găm vẫn còn lộ ra bên ngoài miệng nàng ta. Chất giọng trầm thấp của Lệ Tử Mặc vang lên bên tai nàng ta: “Người đâu, lấy lại con dao găm của bổn Đế quân về” “Dạ!” Đỗ Văn Hội lập tức tiến lên, các đệ tử Bích Tiên Sơn hoàn hồn, vừa sợ vừa tức giận muốn vây quanh bảo vệ thiếu nữ kia nhưng Lệ Tử Mặc lạnh lùng nói: “Bổn để không ngại tiêu diệt Bích Tiên Sơn. Nghe vậy, mọi người đứng chết trân tại chỗ, hoàn toàn quên mất mình muốn làm gì. Đỗ Văn Hội tóm lấy hai má thiếu nữ, vừa định rút dao găm ra thì nghe Lệ Tử Mặc quát: “Nàng ta không cần lưỡi nữa thì tiện thể cắt luôn cho nàng ta đi "Da!" Đỗ Văn Hội lập tức cầm dao, khẽ xoay rồi nhanh chóng rút ra, kèm theo nửa chiếc lưỡi đẫm máu. "Á!" Thiếu nữ hét lên thảm thiết. Cảnh Tinh Nghiên tắt mặt, không dám tin mà nhìn Lệ Tử Mặc: “Đế quân có ý gì? Làm như vậy hình như tàn nhẫn quá rồi? Nàng ta chỉ nói giỡn... “Nàng ta tưởng mình là ai?” Lệ Tử Mặc lạnh lùng liếc nhìn đám đệ tử Bích Tiên Sơn, rồi lại quay sang thiếu nữ vừa bị cắt lưỡi, đang ôm miệng, nước mắt lẫn mồ hôi tuôn ra ồ ạt, cả người run lên cầm cập. Ánh mắt ấy khiến nàng ta sợ hãi tột độ. Xong xuôi, hắn lại nhìn Cảnh Tinh Nghiên: “Còn ngươi, ngươi tưởng mình là ai?” Nửa năm trước hắn còn dè chừng Bích Tiên Sơn, nhưng giờ đây hắn đã có đủ sức mạnh để hủy diệt thế lực đó. Nửa năm qua, bọn họ nghĩ hắn đang chơi à? Tam sơn tam phái thật sự cho rằng mình cao quý, mãi mãi có thể áp chế điện Cửu Tiêu, đè đầu Lệ Tử Mặc hắn ư? Cảnh Tinh Nghiên khẽ lảo đảo, vô cùng hoảng sợ. Lệ Tử Mặc không còn kiêng dè Bích Tiên Sơn nữa rồi! Nhận ra điều này, không hiểu sao lại khiến nàng ta sinh lòng tuyệt vọng. Đồng thời, Tố Lưu Vân đứng bên cạnh cũng giật mình. Ngọc Thái tử và Bắc Hải Đường liếc mắt nhìn nhau, đều thấy sự nặng nề trong mắt đối phương. Chẳng lẽ giờ thành Phá Vực Thành đã mạnh đến mức vượt quá sức tưởng tượng của bọn họ? Tiêu Quốc Kình không ngờ một câu nói của mình lại gây ra hậu quả nặng nề, không khỏi mím chặt môi rồi nhìn Tần Phong Hi. Nhưng nàng hoàn toàn phớt lờ, đang say sưa nhìn trận chiến, còn vung tay hô lớn: "Này, Nguyệt Vệ, ngươi có nghe thấy lời của chủ tử ngươi không? Sao lại nhường bà già kia làm gì, đá nàng ta một phát đi!" Mộng Bích tiên tử đang bay lơ lửng trên không nghe thấy vậy thì suýt nữa đã rớt xuống. Bà già? Đang nói nàng ta đấy à? Nàng ta trông mới hai mươi bảy, hai mươi tám, còn chưa gả cho ai nữa. Hơn nữa vừa rồi Mộng Bích tiên tử đã chứng kiến cảnh Lệ Tử Mặc ra lệnh cắt lưỡi đệ tử của mình, chỉ là tạm thời không thể phân thân ra cứu, giờ lại bị Tần Phong Hi khiêu khích như vậy, nàng ta nuốt trôi cục tức này kiểu gì. Mộng Bích tiên tử quay ngoắt lại, lườm Tần Phong Hi rách cả mắt: “Chỉ mỗi Lệ Tử Mặc yêu thương chiều chuộng mà ngươi nghĩ mình là cái thá gì...?” “Xì! Ngươi là cái thá gì?” Tân Nghĩa quát lên, vung kiếm chém vào cổ tay nàng ta. Cùng lúc đó, Trần Thập cũng lạnh lùng nâng kiếm đâm thẳng vào mắt nàng ta. Nguyệt Vệ nhảy lên, đánh thẳng một chưởng xuống đỉnh đầu nàng ta. Ba người này đồng loạt bỏ mặc những người khác, tập trung tấn công Mộng Bích tiên tử. Tuy ba người đánh lẻ thì không phải đối thủ của Mộng Bích tiên tử, nhưng khi ba người hợp lực đã đủ để khiến nàng ta không thể thoát thân. Cảnh Mộng tức giận đến mức thay đổi sắc mặt, trong mắt chợt lóe vẻ u ám. Bộ đồ của nàng ta tự nhiên phồng lên như có gió thổi qua, mái tóc dài cũng bay tán loạn. Tần Phong Hi cảm thấy có không ổn, vội vàng quát lên: “Mau lui lại!” Mộng Bích tiên tử cười ha hả: “Quá muộn rồi!” Hai vai của nàng ta run lên, một luồng khí mạnh mẽ tỏa ra xung quanh cơ thể, bỗng chống lan rộng tấn công mọi người xung quanh, đặc biệt là Nguyệt Vệ. Trần Thập và Tân Nghĩa cảm thấy ngực như bị đè nặng, một ngụm máu tươi trào ra khỏi miệng, rồi bị đánh văng ra xa. Tần Phong Hi thay đổi sắc mặt, lập tức bảo Đồ Trí Dũng đưa họ rời đi, vội vàng chạy tới, lần lượt cho hai người uống vài viên thuốc. Nguyệt Vệ đang ở trên đỉnh đầu Mộng Bích tiên tử, khí huyết sôi trào. Thấy Trần Thập và Tân Nghĩa bị đánh bay, hắn ta cắn răng dồn hết sức lực vào một chưởng rồi đánh xuống. Ong! Trường kiếm phát ra tiếng trầm thấp, sát khí bao trùm. Không ai thấy Mộng Bích tiên tử di chuyển thế nào nhưng nàng ta đã đột ngột lướt khỏi tầm tấn công của Nguyệt Vệ, vươn tay ra, nắm chặt lấy thanh kiếm. “Ha ha ha, thần binh này là của ta!” Mộng Bích tiên tử ngang nhiên giơ kiếm lên, ánh kiếm sắc lạnh phản chiếu trong đôi mắt phủ đầy sương giá của nàng ta. Người tinh mắt có thể thấy một tia máu đỏ chợt lóe lên trong con ngươi của nàng ta. Nguyệt vừa đánh hụt nên lập tức đổi chiêu, một lần nữa vung kiếm đâm về phía cổ tay Cảnh Mộng, muốn ép nàng ta buông thần binh ra. Mộng Bích tiên tử khinh thường bật cười, xoay cổ tay, thần binh đụng vào kiếm của Nguyệt Vệ. Tiếng kim loại va chạm vang lên, điều đáng kinh ngạc là trường kiếm của Nguyệt Vệ đã bị kiếm ý của thần binh chấn vỡ thành từng đoạn. Hắn ta hoảng hốt, vội vàng lùi lại nhưng đã quá muộn. Mộng Bích tiên tử chỉ nhẹ nhàng đẩy thần binh về phía trước, một luồng kiếm khí đã đâm thẳng vào vai phải của hắn ta. Nguyệt Vệ cảm nhận được hơi thở của tử vong đang đến gần lồng ngực. Hồng hắn ta bỗng buộc chặt, ngay sau đó hắn ta bị kéo mạnh về phía sau. Đồng thời, giọng nói trầm thấp của Lệ Tử Mặc vang lên: “Mộng Bích tiên tử luyện công pháp bí mật, lại có được thần binh, ngươi muốn xưng bá thiên hạ à?” Một bóng người màu đen bay vút lên, đứng giữa Nguyệt và Mộng Bích tiên tử. Nguyệt vừa chạm đất đã quay đầu lại, mới phát hiện thì ra Tần Phong Hi đã cứu hắn ta. Chính cây roi Thí Hồn quấn quanh eo Nguyệt đã kéo hắn ta thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc. “Thuộc hạ tạ ơn Đế phi cứu mạng.” Nguyệt ôm vai phải, lòng vẫn còn khiếp sợ. Thần binh quả nhiên lợi hại, dù hắn ta đã bị kéo ra xa nhưng kiếm khí của thần binh vẫn làm vai hắn ta bị thương. Tần Phong Hi liếc nhìn vai Nguyệt, lấy ra một lọ thuốc nhỏ rồi ném cho hắn ta: “Dùng bên ngoài. Sau khi đưa thuốc, nàng nhanh chóng vượt qua hắn ta, đến bên Lệ Tử Mặc và Mộng Bích tiên tử. Chỉ trong chốc lát, đôi mắt của Mộng Bích tiên tử cũng trở nên giống hệt với Tiêu Ngọc Dung và tên đại hán lúc nãy, thậm chí còn đỏ hơn hai người họ. “Lệ Tử Mặc, ngươi không coi Bích Tiên Sơn ra gì, hôm nay ta sẽ giết ngươi tại đây. Ta muốn để cả thiên hạ biết rằng không ai sánh bằng Bích Tiên Sơn cả! Ta sẽ khiến tất cả các ngươi quỳ dưới chân của Cảnh Mộng ta! Nghiên Nhi!” Nàng ta đột ngột gọi lớn. Cảnh Tinh Nghiên thấy nàng ta có được thần binh cũng vô cùng kích động, lớn tiếng đáp: “Cô cô, Nghiên Nhi ở đây!” Mộng Bích tiên tử chĩa kiếm về phía Lệ Tử Mặc: “Có phải con muốn thắng nhãi này đúng không?” “Cô cô... Gương mặt Cảnh Tinh Nghiên đỏ bừng, dậm chân xấu hổ. Tần Phong Hi cạn lời. Không phải chứ, lúc này mà ngươi còn diễn trò thẹn thùng được à, ngươi thấy thích hợp không? “Con đợi chút, cô cô phế bỏ tu vi của tên này, đưa hắn ta về Bích Tiên Sơn, cho hắn ta bái đường thành thân với con” “Còn ai nữa? Ở đây ngươi già nhất đấy, đừng tưởng luyện vài bí pháp kéo da thì trở thành tiểu cô nương thật nha. Nhìn đây này, đây mới là vẻ đẹp tự nhiên không tuổi này.” Nói rồi, Tần Phong Hi kéo Tiểu Trù đến bên cạnh mình.