Hôm nay vừa gặp Mộng Bích tiên tử, Tân Phong Hi đã thấy gương mặt nàng ta hơi quái dị. Biểu cảm của nàng ta cứng đờ, làn da như vừa trải qua phẫu thuật căng da, thoạt nhìn không thấy gì khác thường nhưng lại khiến người ta cảm thấy kỳ lạ, tựa như da mặt căng ra vô cùng bất thường.
Tần Phong Hi cho rằng trời sinh trẻ mãi không già sẽ không như vậy.
Lúc nãy khi Mộng Bích tiên tử thi triển bí pháp đánh bay mọi người, Lệ Tử Mặc có nói với Tần Phong Hi, môn chủ tiền nhiệm của tiền nhiệm của Bích Tiên Sơn đã tu luyện bí pháp. Sau khi luyện thành, không chỉ công lực hơn người mà còn trẻ ra gấp mấy lần.
Tần Phong Hi cảm thấy Mộng Bích tiên tử tu luyện bí pháp này chưa hoàn chỉnh, cho nên mặc dù võ công tăng mạnh, nhan sắc trẻ trung hơn, nhưng lại không được tự nhiên. Hoặc nói đúng hơn, bí pháp mà nàng ta tu luyện vốn đã gạt người.
Tiểu Trù rất cạn lời, chỉ khẽ nói: “Tiểu chủ tử, có lẽ Cảnh Mộng cũng trạc tuổi với nô tỳ, người cứ gọi nàng ta là bà già, vậy nô tỳ cũng là bà già hay sao?” Tần Phong Hi trừng mắt: “Sao ngươi lại nghĩ như vậy? Ngươi là trời sinh đã trẻ trung, còn nàng ta quái vật kéo căng da! Không thể so sánh như vậy” “Quái vật kéo căng da..” Nghe thấy biệt danh mới lạ này, Lư Đại Lực bỗng gọi thật to với Mộng Bích tiên tử: “Quái vật kéo căng da! Quái vật kéo căng da!” Mộng Bích tiên tử tức giận đến mức mặt mũi xanh mét, chĩa kiếm về phía Tần Phong Hi: “Ta sẽ giết ngươi trước!” Nói rồi nàng ta xông đến chỗ Tần Phong Hi.
Lệ Tử Mặc nhanh chân bước tới chắn trước mặt nàng, Phá Sát nằm trong tay, lạnh lùng nói: “Ngươi thử xem có thể qua được ta hay không!”
Mộng Bích tiên tử vung kiếm chém vào ngực hắn. Kiếm khí lạnh lẽo đến nổi bọn họ có thể cảm nhận được dù đã đứng thật xa
Cảnh Tinh Nghiên hoảng hốt la lên: “Cô cô, đừng làm hại hắn!”
Tần Phong Hi cũng vội vàng kêu lên: “Lệ Tử Mặc, giết nàng ta đi!”
Cảnh Tinh Nghiên liếc nhìn nàng, lập tức nâng tay tạo thành hình cái loa: “Cô cô, cẩn thận một chút.
Tần Phong Hi cũng đưa hai tay lên miệng tạo thành cái loa: “Lệ Tử Mặc, cố lên, cướp lấy thanh kiếm đó! Lần sau mang nó theo để xiên cá!”
Mọi người vốn đang xem hai người giao đấu, từng chiêu đều có khí thế đáng sợ. Kiếm khí lạnh lẽo, lòng người đều nơm nớp lo sợ. Ai ngờ bây giờ nghe Tần Phong Hi kêu la ầm ĩ, mọi người như thế đang lạc lõng trước gió.
Cảnh Tinh Nghiên giận dữ trừng mắt nhìn Tần Phong Hi: “Ngươi có ý gì?”
Tần Phong Hi nhún vai nói: “Ta không thể để một mình ngươi la làng được, như vậy chẳng có không khí gì cả.
Nguyệt ho khan: “Người là Đế phi... Bình thường chưa bao giờ thấy người vui vẻ la lối om sòm như một tiểu cô nương vậy đâu.
“Không sao, ta sẽ không trách tội Cảnh Tinh Nghiên cô nương vì đã vô lễ với ta đâu” Tần Phong Hi rất độ lượng nói.
Nguyệt: “...
Cảnh Tinh Nghiên: “...
“Ha ha, chẳng lẽ Đế phi cho rằng Đế quân sẽ thắng? Bây giờ Mộng Bích tiên tử đang có thần binh trong tay đấy” Ngọc Thái tử cười hỏi.
Tần Phong Hi nghiêm mặt, nghiêm tức hỏi: “Ngọc Thái tử có từng nghe một câu nói không?”
“Câu gì?”
Không riêng gì Ngọc Thái tử mà tất cả mọi người có mặt ở đây đều nhìn Tần Phong Hi. Ít nhất thì đến giờ phút này, họ vẫn chưa thể phân định được ai thắng ai thua, vậy mà nàng lại tự tin như vậy?
“Không phục thì đánh cược một ván” Tần Phong Hi nghiêm túc hỏi: “Ta đặt cược Lệ Tử Mặc sẽ thắng, còn ngài thì sao?”
Cười chết mất.
Không phục thì đánh cược một ván?
Bắc Hải Đường gần như cạn lời: “Tần cô nương, bây giờ người còn có tâm trạng lấy Đế quân mở ván cược hay sao?”
Tần Phong Hi đáp: “Sao lại không chứ? Chỉ là các người không dám cược mà thôi.” Tần Phong Hi tỏ vẻ rất bất đắc dĩ. Thấy nàng tỏ vẻ rất tiếc nuối, Long Tứ nấp trong chỗ tối suýt nữa đã bật cười thành tiếng.
Ván cược được mở vào tối hôm đó không chỉ giúp Hội Hoa Lâu thu được bộn tiền, mà bản thân nàng cũng thu được một khoản kha khá, chẳng lẽ nàng mở ván cược đến nghiện rồi sao?
"A!"
Một tiếng thét thảm thiết vang lên, mọi người lập tức quay đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, sau đó ai nấy đều giật mình.
Chỉ thấy Mộng Bích tiên tử đâm một kiếm vào lưng một "thi thể" nằm trên mặt đất. Ai ngờ người đó chỉ bị trọng thương nên hôn mê, giờ bị nàng ta đâm xuyên tim nên mới lìa đời. Mộng Bích tiên tử nở nụ cười quái dị, dùng kiếm nâng thi thể đó lên rồi ném về phía Lệ Tử Mặc.
Ngay khi Lệ Tử Mặc định lùi lại, nàng ta đã tiến đến gần hắn, nắm chặt chuôi kiếm rồi chém từ trên xuống, chẻ đôi thi thể người nọ ra làm hai khiến máu tươi bắn tung tóe, có một vệt máu còn bắn vào người Lệ Tử Mặc.
Mộng Bích tiên tử ha hả cười to: “Lệ Tử Mặc, mùi vị thế nào?”
Mọi người đều bị cảnh tượng đẫm máu trước mặt làm cho há hốc mồm, không nói nên lời. Ngay cả các đệ tử Bích Tiên Sơn cũng tỏ vẻ hoảng sợ, có người run rẩy nói: “Trước đây môn chủ không phải như vậy....”
Đã lâu Mộng Bích tiên tử không xuất hiện trước mặt mọi người, nhưng trước đây nàng ta quả thật không tàn bạo và khát máu như vậy!
“Thanh kiếm, chính là thanh kiếm đó..
Người nọ còn chưa nói hết câu, Mộng Bích tiên tử đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn, tinh khí toàn thân như bị rút cạn một nửa, mặt mày trắng bệch, tròng mắt đỏ quạch.
Thanh kiếm đó....
Sắc mặt của Ngọc Thái tử cũng tái mét: “Thanh kiếm đó sẽ hút hết công lực của người cầm kiếm!”
Trời ạ....
“Đây mà là thần binh ư? Rõ ràng là tà vật thì có.”
Sắc mặt Bắc Hải Đường càng thêm khó coi. Đây là thứ mà Bắc Thương của nàng ta đúc thành, còn nàng ta là người ra mặt tổ chức đại hội. Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, nếu không thu xếp ổn thỏa thì nàng ta khó lòng giải thích.
“Thanh kiếm này là tà kiếm, chúng ta phải cướp lấy và tiêu hủy nó...
Tiêu Quốc Đống vốn đang ngây ra như phỗng bỗng sực tỉnh, vội vàng kêu lên: “Không không không, Đại Công chúa, thanh kiếm này không phải là tà kiếm, nó là thần binh, đúng là thần binh. Song trước mất kiếm hồn bị khiếm khuyết, chỉ cần tìm được vật liệu để rèn lại kiếm hồn thì nó sẽ trở thành thần binh thực sự.
“Nhưng bây giờ ai dám đi cướp lại thanh kiếm?” Bắc Hải Đường nghiến răng nghiến lợi. Nếu không phải vì ông ta không phát hiện ra vấn đề kịp thời khi vừa đúc kiếm thì nàng ta đã không rơi vào tình cảnh này.
“Cô cô!” Cảnh Tinh Nghiên thấy Mộng Bích tiên tử dựa lưng vào cây, đôi tay vẫn gắng gượng nắm chặt thanh kiếm và chĩa về phía Lệ Tử Mặc thì chạy nhanh tới. Đôi mắt Lệ Tử Mặc lóe lên, nghiêng người nhường đường cho nàng ta.
Bỗng nhiên kiếm quang khẽ lóe sáng, Cảnh Tinh Nghiên hét thảm rồi lăn lộn trên đất, may mắn tránh được một kiếm chí mạng của Mộng Bích tiên tử. Nếu không phải tinh khí của nàng ta đã bị hút mất một nửa thì kiếm này đã mổ bụng Cảnh Tinh Nghiên ra rồi.
Mộng Bích tiên tử bỗng tỉnh táo lại, run rẩy gọi Cảnh Tinh Nghiên.
Đúng lúc này, Lệ Tử Mặc tiến lên rồi điểm vào huyệt đạo trên hổ khẩu của nàng ta. Mộng Bích tiên tử không thể giữ chặt thanh kiếm được nữa, Lệ Tử Mặc nhanh tay chộp lấy thanh kiếm.
Mọi người gần như đều nín thở, nhìn trân trân vào Lệ Tử Mặc. Họ đang chờ xem mắt hắn có bị kiếm hồn thay đổi hay không.
Tân Phong Hi nhẹ nhàng bay tới rồi đáp xuống bên cạnh Lệ Tử Mặc, đặt tay vào lòng bàn tay trái của hắn. Lệ Tử Mặc lập tức nắm chặt lấy tay nàng.
“Thanh kiếm này khuếch đại và kích phát sự thô bạo và hung tàn tiềm ẩn trong con người. Tân Phong Hi hơi lo lắng, bởi vì tên này vốn đã chứa đầy sát khí trong lòng rồi, không chừng hắn sẽ biến thành vua sát khí rồi sao? “Chàng thử xem có thể kiểm soát được không...
Sau đó nàng phát hiện trong khi mình đang nói chuyện, ngoại trừ người của họ ra, những người khác, bao gồm Ngọc Thái tử và Bắc Hải Đường đều đồng loạt lùi ra xa họ chừng mười mấy bước.
Lệ Tử Mặc là một “máy móc giết chóc”, điều này ai ai cũng biết!
Giờ kiếm đã rơi vào tay Lệ Tử Mặc, nếu hắn thật sự bị kiếm khống chế, với võ công của hắn cộng thêm sức mạnh của thanh kiếm thì bao nhiêu mạng người ở đây cũng không đủ để hắn chém giết.
“Phong Hi.”
Lệ Tử Mặc bỗng khẽ gọi tên Tần Phong Hi.
Tần Phong Hi sững sờ một lúc, cảm thấy đây là lần đầu tiên Lệ Tử Mặc gọi tên nàng bằng chất giọng ấm áp đến vậy. Trái tim Tần Phong Hi mềm nhũn khi nghe hắn gọi tên mình trầm thấp như vậy.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
“Người có thể khiến bổn Đế quân nhập ma chỉ có nàng mà thôi.” Nói xong, cổ tay phải của Lệ Tử Mặc khẽ rung lên, rót nội lực vào thanh kiếm. Thân kiếm run rẩy, sương giá bao phủ, ánh sáng chói lòa trong khoảnh khắc khiến người ta khó mở mắt ra nổi.
Thanh kiếm nghiêng xuống đất, một lúc sau mới bình tĩnh lại, ánh sáng dần dần tắt ngúm.
Tần Phong Hi vẫn chưa hoàn hồn sau tiếng gọi bất ngờ của Lệ Tử Mặc, những người khác thì đều ngạc nhiên nhìn hắn.
Tròng mắt của hắn rất tối, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng, Lệ Tử Mặc vẫn là Lệ Tử Mặc. “Đế quân, ngài không cảm thấy có gì bất thường hay sao?” Bắc Hải Đường ngạc nhiên hỏi.
Lệ Tử Mặc liếc nhìn nàng ta: “Thanh kiếm này nên thuộc về bổn Đế quân”
Không có, hoàn toàn không có gì cả, hắn thật sự không bị ảnh hưởng bởi thanh kiếm này!
Nguyệt, Đỗ Văn Hội và Trần Thập không khỏi reo hò. “Đế quân uy vũ!”
Ba cha con Tiêu Quốc Đống cùng thở phào, ngã khuỵu xuống đất.
Gió hiu hiu thổi, trời cao mây trắng nắng vàng, trăm hoa đua nở.
Ở Tiêu phủ, Tiêu Quốc Đống cầm một xấp ngân phiếu, cuối cùng thần kinh mới được thả lỏng sau mấy hôm vừa rồi.
“Không ngờ Đế quân Phá Vực lại sai người mang ngân phiếu đến đây, con còn tưởng rằng sẽ phải tặng không thanh kiếm này giống như khi tặng cho hoàng thất. Tiêu Quốc Thông nói.
“Nghe đồn Đế quân Phá Vực tàn nhẫn vô tình, nhưng lần này gặp mặt hoàn toàn khác với lời đồn. Nếu không thì tại sao thanh kiếm đó không khơi dậy bản tính sát phạt trong lòng ngài ấy?” Tiêu Quốc Đống cũng thở dài.
Tiêu Quốc Thông gật đầu: “Hơn nữa, Đế quân đối xử với Đế phi thật sự rất tốt... Này ca ca, sao huynh lại thẫn thờ thế?” Tiêu Quốc Thông huých khuỷu tay vào người Tiêu Quốc
Kình.
Tiêu Quốc Kình sực tỉnh, lắc đầu nói: “Không có gì.”
Hắn ta quay sang nói với Tiêu Quốc Đống: “Cha, người đã nói với Hi... với Đế phi về cách tu bổ kiếm hồn chưa?”
Tiêu Quốc Đống liếc nhìn hắn ta rồi trả lời: “Nói rồi, nhưng tìm được hai thứ đó không dễ dàng đâu.
Lúc này, một đội nhân mã đang ra khỏi cổng thành, thong thả tiến về phía Đông Thanh.
Trước một chiếc xe ngựa, Trần Thập đảm nhận vai trò xa phu, Nguyệt ngồi bên cạnh hắn ta, thỉnh thoảng còn hỏi hắn về những trải nghiệm ở Thần Ma cốc. Khi nghe kể về những lần suýt chết và sự khủng bố của loài trùng, hoa, mây ở nơi đó, Nguyệt cũng cảm thấy rùng mình.
Trước đây, Trần Thập luôn tỏ ra ngưỡng mộ khi nhắc đến Nạp Lan Mộng Như, nhưng giờ đây khi nhắc đến nàng ta thì lại vô cùng căm hận.
Trong xe ngựa, Lệ Tử Mặc nghiêng người áp sát Tần Phong Hi: “Lần sau, bổn Đế quân sẽ giết nàng. Tối hôm đó, Tần Phong Hi không nói nhiều về Nạp Lan Mộng Như, bây giờ nghe Trần Thập kể nên hắn mới biết.
Lệ Tử Mặc bỗng nổi lên sát ý.
Tần Phong Hi vừa định nói gì đó thì nghe thấy Trần Thập bất thình lình kêu lên rồi cho dừng xe lại. Nàng theo quán tính ngã chúi về trước, đúng lúc đâm sầm vào lòng Lệ Tử Mặc.
“Ta nói người này bị động kinh à? Tự nhiên ở đâu xông ra vào xe ngựa nhà ta, không sợ bị ngựa đạp chết à?” Trần Thập nghe thấy tiếng động trong xe ngựa, sợ Tần Phong Hi bị đụng đầu nên vội vàng nói lớn, giọng nói gấp gáp hơn bình thường.
Vừa rồi có một người đột ngột cưỡi ngựa phóng ra, chặn ngang trước xe ngựa của họ.
“Tại hạ là Thạch Vạn Ngôn, xin được diện kiến Đế quân và Đế phi.” Người đó nhảy xuống ngựa, bước đến trước xe ngựa rồi đặt tay lên xe.
Thạch Vạn Ngôn giơ một ống trúc nhỏ lên cao: “Mấy hôm trước, tại hạ đã nhờ bồ câu đưa thư về tộc trình bày rõ tình huống hiện giờ. Tộc trưởng nói, chỉ cần Đế quân và Đế phi giúp Long Dẫn tộc một việc, tộc ta sẽ đồng ý với yêu cầu của Đế quân.