Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Mặc dù Long Dẫn tộc chỉ còn lại mấy chục người, trong đó có hơn mười người già nên bốn tộc nhân đó thật sự rất quý giá, nhưng Tân Phong Hi không mấy tin tưởng. Chỉ vì tìm bốn tộc nhân mà tộc trưởng Long Dẫn tộc lại đưa ra điều kiện hấp dẫn đến vậy thật ư? Sẽ đồng ý với bất cứ yêu cầu nào của họ? Nghe nói nước Long Dẫn rất quý hiếm, nếu họ đòi lấy hết nước Long Dẫn, liệu tộc trưởng Long Dẫn tộc có đồng ý với họ không? Tất nhiên Lệ Tử Mặc cũng không phải kẻ ngốc. “Long Dẫn tộc của các ngươi bây giờ không có thứ gì mà bổn Đế quân muốn cả. Lệ Tử Mặc vừa nói vừa định buông rèm xe. Nước Long Dẫn không có tác dụng gì lớn với hắn cả, dược thảo của Long Dẫn tộc cũng chỉ có tộc nhân mới được sử dụng, Lệ Tử Mặc cũng chưa từng nghe nói Long Dẫn tộc có gì khác thu hút được hắn. Thay vì chạy về Phá Vực, Lệ Tử Mặc không rảnh rỗi đến mức bỏ thời gian để đi tìm người cho họ. Thạch Vạn Ngôn vội vàng nói: “Chúng ta không chỉ đi tìm người mà trong cấm địa còn có bảo vật!” Tần Phong Hi thò đầu ra từ sau lưng Lệ Tử Mặc, chớp mắt hỏi: “Bảo vật gì?” Bảo vật hay mạo hiểm gì đó, Tân Phong Hi rất hứng thú, cực kỳ hứng thú. Tất nhiên tiền đề là nàng cũng có phần, chứ đi làm việc không công cho người khác thì nàng không bằng lòng đâu nhé. “Tại hạ có thể lên xe nói chuyện được không?” Thạch Vạn Ngôn giả vờ đáng thương hỏi. Một người đàn ông ba mươi mấy tuổi mà lại giả vờ đáng thương, thật sự khiến người ta ớn lạnh. Nếu là Lệ Tử Mặc, chắc chắn hắn sẽ đuổi người đi rồi gấp rút lên đường. Tìm kiếm bảo vật gì gì đó không quan trọng bằng việc xây dựng đế quốc của hắn. Nhưng Tần Phong Hi lại hứng thú. Hắn lùi ra sau, ngồi lại vị trí cũ. Tần Phong Hi biết đây là dấu hiệu Lệ Tử Mặc đã đồng ý, nói với Thạch Vạn Ngôn: “Lên xe đi. Thạch Vạn Ngôn mừng rỡ, lập tức nhảy lên xe. Chiếc xe ngựa này rất lớn, đủ chỗ cho mười người ngồi nên dù Thạch Vạn Ngôn lên xe vẫn còn rất nhiều chỗ trống. “Nguyệt, vào đây” Lệ Tử Mặc gọi Nguyệt Vệ vào cùng. Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, Tần Phong Hi rất ngưỡng mộ tay nghề của thợ mộc ở đây. Chiếc xe ngựa tuy lớn nhưng được giảm xóc rất tốt, cộng thêm lớp đệm dày bên trong nên ngồi rất thoải mái. Tất nhiên Nguyệt không chỉ vào nghe, hắn ta lấy ra một cái lò than nhỏ đun nước pha trà, rồi đưa cho Tần Phong Hi một đĩa điểm tâm và mứt hoa quả, chuẩn bị lắng nghe. “Đế phi muốn uống trà trái cây không?” “Trà xanh là được rồi, có thả mứt vào thì càng tốt” Tần Phong Hi tỏ ra rất hài lòng, sắp được nghe kể về bảo vật nên phải chuẩn bị trà bánh đâu vào đấy. Đợi khi hơi nước trong chiếc ấm đồng nhỏ trên bếp than bốc hơi, Tân Phong Hi mới nói với Thạch Vạn Ngôn: “Được rồi, ngươi bắt đầu kể đi! Thạch Vạn Ngôn sững sờ, bắt đầu kể? Nàng coi hắn ta là thư sinh kể chuyện à? Hắn ta thật sự không thể đoán được tính cách của vị Đế phi này. “Chuyện này phải kể từ những tộc nhân của ta” Tần Phong Hi nhàm chán bảo: “Lại nói về tộc nhân của các ngươi à?” Thạch Vạn Ngôn bất đắc dĩ: “Bảo vật này có liên quan mật thiết đến tộc nhân bọn ta... “Được rồi, được rồi, nói đi” Thạch Vạn Ngôn bắt đầu kể: “Long Dẫn tộc bọn ta sống trong rừng sâu núi thẳm. Vài thế hệ trước, có người ra ngoài để mở mang tầm mắt, ngắm nhìn phong tục tập quán của thế gian, nhưng sau đó phát hiện ra bên ngoài lòng người hiểm ác, nhiều tộc nhân đã bị kẻ xấu hại chết. Vì biết được công dụng thần kỳ của nước Long Dẫn nên có kẻ nảy sinh lòng tham, lừa gạt tộc nhân dẫn bọn họ về, khiến tộc bọn ta bị cướp bóc nhiều lần. Sau những lần như vậy, chủng tộc nhân đều sợ hãi. Huống hồ, số lượng tộc nhân vốn đã ít, những người có huyết mạch thuần khiết càng ít hơn. Điều kỳ lạ hơn là trong mấy chục năm qua, nhiều cặp vợ chồng trong tộc chỉ sinh được một đứa con, muốn có thêm con rất khó... Tân Phong Hi vỗ trán, nàng muốn nghe về bảo vật, bảo vật chứ! Nếu hắn ta cứ nói vòng vo như vậy thì đến bao giờ mới đến được trọng tâm? Nàng lập tức kêu dừng lại. “Dừng, dừng, dừng! Để ta nói tiếp lời của ngươi. Số lượng tộc nhân của Long Dẫn tộc quá ít, sinh con khó khăn. Vì để bảo tồn tộc nhân, các ngươi ẩn cư, thủ hộ tộc mình nhưng vẫn thấy tương lai mờ mịt. Lúc này có một gia đình bốn người trong tộc nhân phát hiện ra trong cấm địa có bảo vật!” Ban đầu biểu cảm của Tần Phong Hi lúc rất ưu sầu, nhưng khi nhắc đến bảo vật thì hai mắt sáng lấp lánh như sao, khiến ba người trong xe không khỏi giật mình theo giọng điệu của nàng. Thạch Vạn Ngôn vẫn đang căng thẳng nhìn nàng, rõ ràng là đang chờ nàng nói tiếp. Tần Phong Hi đổ mồ hôi, nhẹ nhàng gõ vào bàn: “Này, đến lượt ngươi rồi, là ngươi nói hay là ta nói?” Nguyệt không nhịn được bật cười thành tiếng. Ánh mắt của Lệ Tử Mặc cũng đầy ý cười. “Sao Để phi biết được là một nhà bốn người phát hiện ra bảo vật trong cấm địa?” Thạch Vạn Ngôn cảm thấy hơi khó hiểu, hắn ta nghĩ mình chưa từng nói đến chuyện này. Tần Phong Hi chỉ vào đầu mình: “Cứ suy nghĩ chút là ra ấy mà. Chắc chắn là gia đình đó không phải do tộc trưởng phái đi, mà là tự mình vào cấm địa. Vậy nghĩa là bọn họ đã phát hiện ra bảo vật, còn các ngươi chỉ nghĩ đến bảo vật sau khi bọn họ mất tích” Thạch Vạn Ngôn gật đầu. “Để phi đoán gần đúng rồi. Con trai của nhà đó tên là Thạch Bình Cơ, là người bướng bỉnh và lì lợm nhất trong tộc. Mười ngày trước, hắn ta nói với tộc trưởng rằng một mình hắn ta đã lẻn vào cấm địa và lạc đường. Trong lúc đang tìm đường ra, hắn ta tình cờ phát hiện một cái giếng, hắn ta uống thử và thấy rất ngọt, nước trong vắt, tinh thần trở nên sảng khoái hơn rất nhiều. Vì vậy hắn ta đã múc đầy nước vào túi đựng nước mà mình mang theo. Lần đó hắn ta không nói với ai, sau khi ra khỏi cấm địa, hắn ta không nỡ bỏ chỗ nước suối đó, nên mỗi ngày hai vợ chồng đều uống một chén. Nửa tháng sau, thê tử của Bình Cơ đã có thai. Nói đến đây, Thạch Vạn Ngôn rất kích động: “Bình Cơ cũng rất phấn khích, hắn ta suy nghĩ vài ngày và đoán rằng là do tác dụng của nước suối đó nên đã đến báo cáo với tộc trưởng. Tộc trưởng nghe xong cũng rất vui mừng, nhưng vì đó là cấm địa nên không thể tùy tiện vào, vì vậy ông ấy đã bảo Bình Cơ suy nghĩ kỹ, còn ông ấy sẽ triệu tập một cuộc họp tộc để hỏi ý kiến mọi người. Tộc trưởng suy nghĩ vài ngày, dự định sẽ đề cập vấn đề này trong lễ hội lửa, nhưng không ngờ Bình Cơ và gia đình hắn ta lại mất tích. Tộc trưởng phỏng đoán có lẽ Bình Cơ không thể đợi được nên đã quay lại cấm địa để tìm lại dòng suối thần kỳ đó rồi. Nói đến đây, hắn ta nâng chén trà lên uống một ngụm rồi mới tiếp tục: “Nước bên ngoài quả nhiên không thể sánh bằng với nước của tộc bọn ta” Tần Phong Hi khó hiểu nhìn Thạch Vạn Ngôn: “Ngươi nói bảo vật là con suối có thể giúp tộc nhân các ngươi sinh con nhiều hơn à?” Hơn nữa, việc một người có thai chưa chắc đã là do dòng suối đó đâu. Dù đúng là vậy, dòng suối đó là bảo vật đối với Long Dẫn tộc, nhưng nó chẳng có nghĩa lý gì với Tần Phong Hi cả? Hiện giờ nàng chưa muốn sinh con mà. Hơn nữa, chưa chắc nàng chỉ sinh được một đứa! A, nghĩ xa quá rồi, đều tại tên này nói bảo vật gì gì đó khiến suy nghĩ của nàng chệch hướng. Thạch Vạn Ngôn trợn mắt: “Sao người có thể khinh thường suối thần như vậy? Tộc trưởng nói rằng đó có thể là suối thần mà gia gia của ông ấy từng nhắc đến. Uống nước ở suối thần có thể cường thân kiện thể, đặc biệt nó còn tẩm bổ cho phụ nữ, không chỉ sinh nhiều con mà còn giảm thiểu đau đớn mỗi khi sinh nở” Tân Phong Hi vỗ trán, tỏ vẻ đau khổ. Bảo vật mà nàng mong đợi... Hóa ra lại là một con suối giúp sinh con dễ dàng... Nước suối này không phải là không tốt, nhưng nó hoàn toàn khác xa với bảo vật mà nàng tưởng tượng. Quá khác biệt, thật sự quá thất vọng. Vừa định nói gì đó, Lệ Tử Mặc bất chợt nghiêm túc hỏi: “Suối thần thật sự có tác dụng như ngươi nói không? Không chỉ giúp sinh nhiều con mà nó còn tẩm bổ cho phụ nữ, giảm thiểu đau đớn mỗi khi sinh nở?" Tân Phong Hi ngạc nhiên quay đầu nhìn hắn, như thể vừa gặp ma. Này, Đế quân, bạo quân ham giết chóc đâu mất rồi? Sao chàng lại hứng thú với vấn đề sinh con đẻ cái của phụ nữ thế này? Lệ Tử Mặc không để ý đến nàng, chỉ chờ Thạch Vạn Ngôn trả lời. Thạch Vạn Ngôn gật đầu thật mạnh: “Đúng vậy. Đế quân có con chưa?” Người của Long Dẫn tộc không hiểu biết nhiều về tình hình thế giới bên ngoài nên không biết điều này là chuyện bình thường. Lệ Tử Mặc lắc đầu. Thạch Vạn Ngôn ưỡn ngực đầy kiêu ngạo rồi nói: “Tại hạ có một cô con gái ba tuổi trông rất giống tại hạ. Nhưng khi xưa phải đợi rất lâu nội nhân mới mang thai, lúc sinh con suýt nữa đã mất cả mẹ lẫn con. Tộc trưởng nói rằng nếu thường xuyên uống nước suối thần thì sẽ tránh được những rủi ro như vậy” Lệ Tử Mặc rất chăm chú lắng nghe, khi nghe đến câu “suýt thì mất cả mẹ lẫn con”, cơ thể hắn chợt run lên, lo lắng nhìn về phía Tân Phong Hi. Ánh mắt đó khiến Tần Phong Hi nổi da gà. Trời ạ, đây là có ý gì? Thạch Vạn Ngôn nói tiếp: “Tất nhiên, suối thần chỉ là một phần trong đó. Tộc trưởng nói rằng trong cấm địa vốn có rất nhiều bảo vật, nhưng vì lâu rồi không ai vào đó nên không biết bên trong có gì. Tộc trưởng nói nếu hai vị giúp bọn ta tìm thấy cả nhà Bình Cơ, tìm thấy suối thần, tất cả bảo vật bên trong cấm địa, dù là gì đi nữa cũng đều thuộc về hai vị” Nghe đến đây, Tần Phong Hi mất hết hứng thú: “Các ngươi chưa từng vào cấm địa mà chỉ nghe nói bên trong có bảo vật, ai biết được bên trong có bảo vật thật hay không. Ừm, lỡ như đó là thuốc bổ thận tráng dương gì gì đó thì sao?” “Phụt!” Nguyệt phun một ngụm trà đang uống dở. Đế phi, một cô gái như người lại nói ‘bổ thận tráng dương gì gì đó trước mặt mấy người đàn ông có ổn không? Thạch Vạn Ngôn đỏ mặt. “Việc này, bổn Đế quân đồng ý.” “Cái gì?” Tần Phong Hi suýt đã nhảy dựng tại chỗ. Lệ Tử Mặc chẳng hề để ý đến nàng, nói với Thạch Vạn Ngôn: “Nhưng ngoài những bảo vật khác trong cấm địa, bổn Đế quân còn có một điều kiện nữa. “Còn điều kiện gì ạ?" “Nếu tìm được suối thần, mỗi tháng Long Dẫn tộc phải cung cấp một vò nước suối thần cho ta, bổn Đế quân sẽ sai người đến lấy Thạch Vạn Ngôn: “...” Nguyệt: ” ” Tân Phong Hi: “.. " Đế quân quyết định giúp Long Dẫn tộc tìm người và suối thần, mục đích của họ chuyển từ trở về Phá Vực sang đến Long Dẫn tộc. Long Dẫn tộc nằm trong một vùng núi sâu, nơi giao nhau giữa Bắc Thương và Đông Thanh, cách nơi này không xa, nếu gấp rút lên đường cũng chỉ mất một ngày một đêm là đến. Chính vì cũng gần nên họ mới quyết định tham gia đêm hội tụ bảo ở thành Nặc Lạp. Nếu quá xa thì họ tham gia không kịp. Thạch Vạn Ngôn vô cùng sốt ruột, ước gì có thể lên đường ngay bây giờ. Lệ Tử Mặc chẳng có ý kiến gì, suốt đường nghe theo lời hắn ta, ra roi thúc ngựa chạy nhanh khiến mọi người đều thấy lạ. Tân Phong Hi luôn cảm thấy bất an, Đế quân hành động quá kỳ quái, như thể hắn đang nhắm vào suối thần kia. Cuối cùng khi nàng không nhịn được mà hỏi, Lệ Tử Mặc lại nhướng mày ngạc nhiên nhìn nàng: “Bổn Đế quân cần suối thần đấy. Lệ Tử Mặc nhìn nàng, ánh mắt khinh bỉ: “Từ này trở đi bổn Đế quân chỉ có một phi tần, ái phi gánh vác trọng trách sinh con đẻ cái, ít nhất phải sinh ba đứa trở lên. Bởi vậy nước suối này há không quan trọng được sao?”