Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Sinh ba đứa trở lên... Trọng trách sinh con... Kể từ lúc nghe Lệ Tử Mặc nói vậy, Tần Phong Hi luôn trong trạng thái bối rối. Vậy ra, Lệ Tử Mặc thật sự cần nước suối, hơn nữa còn vì để cho nàng uống, lại còn mỗi tháng đều mang đến. Sao nàng lại có cảm giác như mình sắp bắt đầu mang thai nhỉ? Mới yêu nhau mà đã tính đến chuyện sinh con luôn rồi sao? Nghe vậy, hiếm khi Nguyệt và Trần Thập người mới có cùng ý kiến. Cả hai đều cho rằng Đế quân không sai, tầm nhìn xa như vậy cũng là điều cần thiết. Nguyệt còn thở phào nhẹ nhõm, ngồi bên ngoài bắt đầu bàn bạc với Trần Thập. “Đế quân vốn không có người thân, nếu con nối dòng quá ít thì chắc chắn không được. Trước đây, bổn vệ nghĩ rằng ít nhất Đế quân nên có một hậu, bốn phi, tám quý nhân, rồi thêm mười sáu tần thiếp nữa, để khai chi tán diệp, sinh nhiều con cháu. Nhưng nếu chỉ có một Đế phi thì hoàng thất sẽ rất thưa thớt. Nay Đế quân đã có suy nghĩ này, ta cũng yên tâm rồi, có ba vị Hoàng tử trở lên cũng tốt, đương nhiên nếu thêm hai vị Công chúa nữa thì càng hoàn hảo” Trần Thập rất tin tưởng: “Nhất định cô nương sẽ làm được. Trong xe ngựa, Tần Phong Hi phản đối. Trần Thập, sự tin tưởng có thể dùng trong trường hợp này sao? Sau khi Tân Nghĩa và Tiểu Trù biết chuyện này thì cũng tham gia vào cuộc thảo luận. Kết quả thảo luận đó là mọi người đều cho rằng Tần Phong Hi trông rất khỏe mạnh, sinh năm đứa hoàn toàn có thể Nghe được cuộc thảo luận của các thuộc hạ, Lệ Tử Mặc luôn bày ra vẻ mặt hài lòng. Năm đứa, hắn cũng cảm thấy rất tốt. Còn người trong cuộc là Tần Phong Hi lại cảm thấy thế giới này tràn ngập ác ý. Sinh năm đứa, sao không sinh thêm một đứa nữa cho tròn nửa tá? Một ngày một đêm trôi qua, cuối cùng đoàn người đã đến bên ngoài Long Dẫn tộc vào tảng sáng. Nhưng trước mắt là một khe núi, sương mù dày đặc, hoàn toàn không nhìn thấy đường đi. “Nguyên nhân lớn nhất giúp Long Dẫn tộc có thể ẩn cư là vì nơi này có trận pháp.” Thạch Vạn Ngôn cưỡi ngựa đi trước, quay đầu lại nói với Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi đang xốc rèm xe lên: “Trận pháp này do người lập ra cấm địa bố trí. Thật ra nơi này vốn là nơi tổ tiên của họ đã mất, sau đó Long Dẫn tộc mới đến đây, tổ tiên của bọn ta đã giải trận pháp này, thấy bên trong không có ai nên mới dẫn theo tộc nhân đến đây trú ẩn. Nghĩa là trận pháp này rất khó phá giải. Lệ Tử Mặc nhìn một lúc rồi kề sát bên tại Tần Phong Hi, thì thầm hỏi: “Phong Hi có thể giải được chứ?” Tần Phong Hi gật đầu: “Mặc dù rất phức tạp nhưng cũng không phải không thể” Dù nàng có thể giải nhưng vì đang ở trước mặt chủ nhân nơi này, nàng vẫn giả vờ không biết. Thạch Vạn Ngôn bẻ gãy tám nhánh cây: bắn “xoẹt xoẹt xoẹt” về tám hướng trong màn sương. Sương mù trước mặt từ từ tản ra, để lộ một khe núi sâu, giữa khe núi chỉ có một lối đi hẹp như lạch trời, nếu bất cẩn lao vào màn sương thì rất có thể sẽ bị rơi xuống và tan xương nát thịt. “Đi thôi, xe ngựa vẫn còn đi được một đoạn. Thạch Vạn Ngôn dẫn mọi người đến trong tộc, vừa thở phào nhẹ nhõm vừa cảm thấy sốt ruột. Hai chiếc xe ngựa và một đội nhân mã chạy trên con đường tiến về phía trước. Đằng xa là một khu rừng rực rỡ sắc màu, màu sắc đến từ các loại cây cối hoa cỏ, lá đỏ, lá vàng, lá xanh, lá thông xanh lam, dệt thành một tấm thảm thiên nhiên rực rỡ. Cộng thêm lớp sương mỏng khiến nơi này trông như chốn bồng lai tiên cảnh. Tần Phong Hi không khỏi thán phục: “Nơi này đẹp quá. Lệ Tử Mặc bỗng chấn động, nheo mắt nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó sâu trong rừng. “Sao vậy?” Tần Phong Hi nhận ra điều bất thường, nghi ngờ hỏi. Lệ Tử Mặc nắm lấy tay nàng, chỉ về phía đó: “Nhìn kìa. Tần Phong Hi tập trung nhìn theo, chỉ thấy sâu trong khu rừng sặc sỡ nhiều màu có một luồng sương mù đen kịt đang vươn thẳng lên trời. “Đó là gì vậy?” Tần Phong Hi nhíu mày. Dù nàng có cố gắng nhìn kỹ thế nào nhưng vì quá xa và bị che khuất bởi những lớp lá cây dày đặc nên nàng không thể nhìn rõ. Lệ Tử Mặc chậm rãi nói: “Không hiểu sao ta cảm thấy hơi quen thuộc” Quen thuộc? Quen thuộc với loại sương mù đen kịt đó à? Tần Phong Hi không hiểu nổi, đang định hỏi thêm thì xe ngựa đã dừng lại. Thạch Vạn Ngôn nói: “Con đường phía trước quá nhỏ, xe ngựa lại to nên không đi được nữa. Đế quân và Đế phi chỉ có thể cưỡi ngựa, nhưng mà để xe ngựa ở đây cũng không sao, nơi này đã thuộc địa phận của Long Dẫn tộc, trận pháp ngoài sẽ cản người khác xâm nhập” Mọi người đều không có ý kiến gì đổi từ xe ngựa sang cưỡi ngựa. Bọn họ tiếp tục cưỡi ngựa theo sau Thạch Vạn Ngôn thêm khoảng một nén nhang, sau đó bỗng thấy gần trăm tòa nhà nhỏ xinh nằm rải rác giữa một khu rừng nhiều màu sắc. Cách họ có một mảnh rừng đào màu hồng rực rỡ, xen lẫn với những bông hoa lê trắng tinh khiết, đẹp đến mức khiến người ta tưởng mình lạc vào chốn bồng lai. Có cô gái nào không bị mê hoặc bởi cảnh đẹp như vậy, Tiểu Trù cũng không khỏi thán phục: “Nếu có thể ở lại đây thì tốt biết mấy, nơi này thật sự quá đẹp!” Tử Vân hồ trong lòng nàng ấy nhảy xuống, lao thẳng vào khu rừng đào đầy hoa kia. “Ô Ô!” Tần Phong Hi gọi nó, Thạch Vạn Ngôn thấy vậy bèn khoát tay xoa dịu: “Để phi, không sao đâu, nơi này rất an toàn, sẽ không ai làm hại Tử Vân hồ đâu. Tần Phong Hi biết là Tử Vân hồ đã bị nhốt trong xe ngựa cả ngày lẫn đêm nên mới như vậy, đành mặc kệ nó. Bên cánh rừng đào có một con đường bằng phẳng, cuối đường có người đang vội vã đi tới. Thạch Vạn Ngôn nhìn kỹ thì mừng rỡ nói: “Là tộc trưởng của bọn ta ra đón mọi người. Đằng xa có khoảng bảy tám người đi tới, dẫn đầu là một thiếu nữ đang đỡ một ông lão tóc bạc phơ. Ông lão trông đã ngoài bảy mươi, tóc trắng như tuyết, mặc dù khuôn mặt nhăn nhúm như vỏ quýt khô nhưng vẫn trắng trẻo hơn những cụ già khác, không hề có bất cứ vết đồi mồi nào. Xem ra hiệu quả của nước Long Dẫn của Long Dẫn tộc rất tốt, chỉ có điều tại sao nước Long Dẫn lại không có tác dụng sinh con đẻ cái? Những người đi theo ông lão cũng đều có làn da trắng trẻo hơn người bình thường. Đặc biệt là cô gái trẻ đang đỡ ông lão, làn da trắng như tuyết, đôi mắt đen láy như ngọc trai đen, môi đỏ răng trắng, đẹp đến mức không thật. “Ngôn Tử, ngươi đã mời được quý nhân đến rồi à?” “Đúng vậy, thưa tộc trưởng!” Thạch Vạn Ngôn là người đầu tiên xuống ngựa. Lệ Tử Mặc và những người khác cũng xuống theo, những người đi cùng tộc trưởng lập tức tiến lên dắt ngựa cho họ. “Quý nhân, xin ngài hãy giúp bọn ta!” Vừa nhìn thấy Lệ Tử Mặc, lão tộc trưởng định quỳ xuống. Cô gái trẻ rụt rè nhìn Lệ Tử Mặc, cũng định quỳ theo. Lệ Tử Mặc vung tay lên, bọn họ cảm thấy như có một luồng sức mạnh nâng đầu gối của họ dậy, khiến họ không thể quỳ xuống. “Không cần hành đại lễ với ta. Lệ Tử Mặc thản nhiên nói. “Ta nghe Vạn Tử thúc nói, ngài là người vô cùng mạnh đúng không ạ?” Dù thiếu nữ khá rụt rè nhưng vẫn hỏi Lệ Tử Mặc. Lệ Tử Mặc không trả lời nàng ấy. Thiếu nữ lập tức đỏ mặt, cắn nhẹ môi dưới. Tần Phong Hi khế huých hắn, truyền âm nói: “Sao không trả lời tiểu cô nương nhà người ta?” Thiếu nữ chỉ khoảng mười lăm tuổi, trông xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, mặc một bộ váy trắng hồng giống như hoa lê trắng trong rừng đào. Nếu là bình thường, không có người đàn ông nào nỡ lòng từ chối nàng ấy. Lệ Tử Mặc truyền âm trả lời: “Sau này tất cả phụ nữ đều do nàng phụ trách, tránh cho ai đó đòi giết người vì mấy điều kiện vô căn cứ giữa bổn Đế quân và người khác. Tần Phong Hi: “. Hắn thật nhỏ mọn, vẫn còn nhớ câu nói của nàng đến tận bây giờ. Thạch Vạn Ngôn vội vàng nói: “Tiểu Cẩm, đây là Đế quân và Đế phi của Phá Vực, không được vô lễ.” Bấy giờ Tiểu Cẩm mới nhìn Tần Phong Hi, sững sờ một lúc rồi bật thốt: “Tỷ tỷ đẹp quá. Tần Phong Hi không hề nhận ra sau khi trải qua chuyện ở Thần Ma cốc, ăn linh quả Thanh Bì và phá giải huyết chú bản mệnh, làn da của nàng mơ hồ tỏa ra ánh sáng óng ánh, tròng mắt đen hơn, đôi môi đỏ hơn, trông rạng rỡ hơn trước đây nhiều. Khi lần đầu gặp Lệ Tử Mặc, hắn thấy dung nhan của nàng rất xinh đẹp, nhưng không bằng những mỹ nhân nổi tiếng khắp thiên hạ mà hắn từng gặp. Song bây giờ thì khác, nếu lúc trước dung nhan của Tần Phong Hi được tám phần thì bây giờ đã đạt đến chín phần rưỡi. Hơn nữa bây giờ nàng đang ở độ tuổi đẹp nhất của người phụ nữ, không còn nét ngây thơ của thiếu nữ, cũng không quá trưởng thành. Tân Phong Hi lại cảm thấy thiếu nữ trước mặt mới đẹp, không ngờ trong mắt Thạch Tiểu Cẩm thì nàng mới là người đẹp. Nghe Tiểu Cẩm nói vậy, Lệ Tử Mặc hài lòng nhìn nàng ấy. Tiểu cô nương đúng là có mắt nhìn người. “Ngươi cũng rất đẹp.” Tần Phong Hi mỉm cười với nàng ấy. Thạch Tiểu Cẩm nghe vậy thì đỏ mặt, nàng ấy rất hay thẹn thùng. “Đế quân, Đế phi, mời hai vị vào trong nói chuyện” Lão tộc trưởng trông rất sốt ruột. Ông ấy dẫn họ đến một ngôi nhà nhỏ, mời họ ngồi xuống, lập tức có một cô gái mang đến cho mỗi người một chén trà nóng. Nước trà trong veo, trên mặt trà có một bông hoa đào, tỏa ra hương thơm nhè nhẹ. “Quý khách, đây là nước Long Dẫn pha cùng hoa chớm nở đầu mùa, có tác dụng giải mệt mỏi, giúp tỉnh táo đầu óc. Quý khách đã lặn lội đường xa đến đây, xin mời dùng. Lão tộc trưởng nói. Tân Phong Hi đã nghe nhiều về công dụng thần kỳ của nước Long Dẫn, thấy ai cũng có làn da trắng như tuyết nên sẽ không khách sáo. Nàng nâng chén trà lên uống một ngụm nhỏ, quả thật rất ngọt, tỏa ra hương thơm nhè nhẹ của hoa đào. “Quý khách, tộc nhân đang chuẩn bị bữa sáng, bây giờ ta xin phép nói về tình hình cấm địa trước, đợi quý khách ăn sáng xong thì có thể mời quý khách.” Lão tộc trưởng tỏ rõ vẻ sốt ruột, nhưng lại cảm thấy hơi họ mới lặn lội quãng đường dài đến tận đây, chỉ mới cho người ta nghỉ ngơi, uống trà, ăn sáng đã sốt ruột dẫn họ đến cấm địa thì hơi ngại ngùng. Tần Phong Hi nói: “Nếu bọn ta đã đồng ý giúp đỡ thì nên đi sớm cũng tốt” Lão tộc trưởng thở phào nhẹ nhõm, Thạch Tiểu Cẩm đứng sau lưng ông ấy cũng thở phào, cảm kích nhìn Tần Phong Hi “Cảm ơn quý khách đã thông cảm, chỉ là cả nhà Bình Cơ đã mất tích quá lâu, ta sợ kéo dài thêm thì bọn họ sẽ gặp chuyện. Lão tộc trưởng bắt đầu kể cho đám Tần Phong Hi nghe về tình hình bên trong cấm địa. Khoảng mười giờ sáng, đoạn đường phía trước phủ đầy nắng vàng rực rỡ, nhưng khi đi vào một hẻm núi, ánh nắng không chiếu tới, xung quanh cây cối um tùm, trông có vẻ âm u. “Ừ” Lệ Tử Mặc chỉ đáp ừ, không chút do dự nắm tay Tần Phong Hi rồi bước vào màn sương mù.