Tần Phong Hi cảm thấy sương mù chạm vào mặt hơi lạnh, đây là sương mù thật, hơn nữa còn rất dày đặc. Mặt đất dưới chân hơi mềm, rõ ràng cỏ trong sương mù dày và mềm hơn bên ngoài, giống như bước lên một tấm thảm rất dày.
Lệ Tử Mặc nắm chặt tay Tần Phong Hi. Ở nơi có tầm nhìn hạn chế không thể nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh, ai cũng không biết cấm địa rộng lớn đến mức nào. Nhưng một nhà bốn người của Thạch Bình Cơ đã mất tích đã lâu, lỡ họ còn sống, nhưng chính vì nơi này quá rộng lớn hoặc có những cơ quan cạm bẫy nào đó đã giam giữ họ, nếu lỡ lạc nhau thì không hay chút nào.
Lần này bọn họ chỉ dẫn theo Nguyệt, Trần Thập và Tân Nghĩa vào cấm địa, còn lại Đồ Trí Dũng, Tiểu Trù ở lại bên ngoài. Còn Tử Vân hồ đã mất tích từ lúc chạy vào khu rừng đào nọ.
“Cô nương, thật ra thuộc hạ có một chuyện không hiểu. Trần Thập đi sát bên Tần Phong Hi: “Nơi này nguy hiểm như vậy, tại sao Thạch Bình Cơ lại đưa cả người già lẫn trẻ con trong nhà vào đây?”
Theo lời lão tộc trưởng, tuy cha của Thạch Bình Cơ và con trai hắn ta có thiên phú của Long Dẫn tộc, nhưng một người đã ngoài năm mươi, một người mới chỉ ba bốn tuổi, còn thê tử của Thạch Bình Cơ không biết võ công và không hiểu gì về trận pháp, nghe nói chỉ có trực giác nhạy bén hơn người, hiện tại còn đang mang thai.
Thạch Bình Cơ có võ công, lại hiểu biết một ít về trận pháp, lại có may mắn trời sinh. Nhưng hắn ta lại dẫn cả cha mẹ vợ con vào đây mạo hiểm, đúng là khó hiểu.
Tần Phong Hi nói: “Tìm thấy họ rồi sẽ biết.
Lúc này, đằng sau bỗng vang lên tiếng gọi của Lư Đại Lực: “Cô nương, các người ở đâu rồi?"
Tần Phong Hi ngạc nhiên: “Sao Đại Lực lại vào được đây?” Nàng kéo Lệ Tử Mặc dừng lại, kết Thanh Phong quyết nho nhỏ thổi tan khoảng sương mù trước mặt. Giờ đây nàng sử dụng Thanh Phong quyết thành thạo hơn nhiều, chỉ một lần thi triển như vậy mà chỉ tiêu hao một ít nội lực.
Sương mù trước mắt tan đi, đập vào mắt Lư Đại Lực đang sải bước tới, ôm Tử Vân hồ trong lòng. Dáng người của Lư Đại Lực rất vạm vỡ, Tử Vân hồ nhỏ bé nép mình trong lòng hắn ta trông rất nhỏ nhắn.
“Đế quân, cô nương, cuối cùng cũng đuổi kịp các người rồi”
Lư Đại Lực chạy tới, mặt mày hớn hở, Tử Vân hồ ư ử kêu hai tiếng rồi nhảy vào lòng Tân Phong Hi
“Lư Đại Lực, ngươi theo vào đây làm gì?” Tân Nghĩa giơ tay thúc nhẹ vào vai hắn ta.
Lư Đại Lực cười ha hả: “Ta vốn định đi gặp Tiểu Cẩm, nào ngờ lại thấy Ô Ô định chạy vào trong, sợ nó lạc đường nên đành bế theo luôn.
“Đi gặp Tiểu Cẩm?” Tân Nghĩa trừng mắt nhìn hắn ta:: “Chẳng lẽ ngươi lại để ý đến Thạch Tiểu Cẩm rồi sao?”
“Để ý nàng ấy thì sao? Ta thích dung mạo của nàng ấy, trông đẹp mà!” Lư Đại Lực gân cổ nói lớn: “Tiểu Cẩm là cháu gái của lão tộc trưởng, đợi quay về ta sẽ đi hỏi thăm lão tộc trưởng xem có thể gả Tiểu Cẩm cho ta không”
Mọi người đều đồng loạt bật cười.
Thạch Tiểu Cẩm rất xinh đẹp, nhưng nàng ấy là một tiểu cô nương nhỏ nhắn xinh xắn, nếu thành đối với một gã khổng lồ như hắn ta thì sợ rằng cô nương sẽ bị dọa mất
Tần Phong Hi cứ nghĩ đến cảnh tượng đó thì lại bật cười, trong đầu hiện ra hình ảnh một con khỉ đột bên cạnh một mỹ nhân, thật là quá hài hước.
Tân Nghĩa vừa cười vừa nói: “Ngươi quá vạm vỡ, sao Tiểu Cẩm cô nương chịu nổi”
Ban đầu chỉ là trêu chọc Lư Đại Lực vì thấy hắn ta thật thà ngốc nghếch, nào ngờ nghe hắn ta không phục nói: “Đế quân cũng cao lớn hơn cô nương rất nhiều, tại sao cô nương lại chịu được?”
Mọi người im phăng phắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đứng lạc lõng giữa cơn gió.
Tân Nghĩa: “.. Kinh hoàng... Đại Lực ngốc!
Sau đó Tần Phong Hi phải hứng chịu ánh mắt rửa tội của Đế quân. Ánh mắt ấy quét từ trên đỉnh đầu của nàng xuống dưới chân, làm lễ “rửa tội” 360 độ không một góc chết...
Tại sao lại có cảm giác rất ngả ngớn.
Lệ Tử Mặc cao một mét tám mươi mấy, nàng gần một mét bảy mươi, chênh lệch chưa đến hai mươi centimet. Sao có thể so với chiều cao chênh lệch hơn nửa mét giữa Lư Đại Lực và Thạch Tiểu Cẩm? Quan trọng là không phải ở chỗ đó!
Tân Phong Hi trừng mắt nhìn Lệ Tử Mặc, rồi lại trừng mắt nhìn Đế quân đại nhân, thầm hỏi: Ngài còn cần thể diện nữa không?
Từ lúc nghe Lư Đại Lực nói ra câu nói đó, Nguyệt, Trần Thập và Tân Nghĩa đã tránh ra rất xa, phi lễ chớ nghe, phi lễ chớ nhìn.
Trải qua chuyện này, Tân Nghĩa không dám tùy tiện trêu chọc Lư Đại Lực nữa, bằng không cô nương lại trừng chết hắn ta mất.
Thanh Phong quyết chỉ thổi tan một khoảng sương mù nhỏ, một lát sau sương mù lại bao phủ trở lại. Song Tần Phong Hi cứ đi một đoạn lại thi triển Thanh Phong quyết một lần, nhờ vậy mà mọi người có thể nhìn rõ con đường phía trước.
Nếu không có Lệ Tử Mặc bên cạnh, chắc chắn nàng sẽ không dám tùy tiện sử dụng Thanh Phong quyết tùy tiện như vậy. Mặc dù một lần thi triển Thanh Phong quyết không tiêu hao nhiều nội lực, nhưng cứ dùng nhiều lần như thế thì không chịu nổi đâu.
Dưới chân là một thảm cỏ xanh mướt, dường như trải dài đến tận cuối chân trời. Có lẽ vì từ khi bước vào đã đi trên thảm cỏ nên mọi người không để ý khi bước lên nó. Cho đến khi Tử Vân hồ nằm trong lòng Tần Phong Hi bỗng dựng lông trên người, nhìn chằm chằm xuống đất. Tần Phong Hi nhìn theo ánh mắt của nó mới phát hiện ra thảm cỏ xanh đã biến mất lúc nào không hay, thay vào đó là một đám bùn đất màu nâu sẫm.
“Ở đây không còn sương mù nữa. Lư Đại Lực vui mừng reo lên. Đi trong sương mù lâu như vậy khiến hắn ta cảm thấy ngột ngạt, giờ thì tốt rồi, không còn sương mù nữa. Nhưng khi mọi người chưa kịp quan sát xung quanh đã bị thu hút bởi phản ứng của Ô Ô.
“Ô Ô, ngươi phát hiện ra cái gì à?” Tần Phong Hi biết Tử Vân hồ rất có linh tính, lại có giác quan của động vật nhạy bén hơn con người rất nhiều, chắc hẳn nó đã phát hiện ra điều gì đó bất thường nên mới đột ngột dựng lông.
“Ô, Ô Ô..” Ô Ô vươn chân trước ra khỏi vòng tay nàng, dáng vẻ như đang chỉ xuống mặt đất.
“Dưới đất có gì đó. Lệ Tử Mặc trầm giọng nói: “Xích lại gần nhau, đừng tản ra.
Mọi người lập tức xích lại gần nhau, rút kiếm ra, sẵn sàng nghênh chiến.
Lư Đại Lực bỗng cúi người xuống, bởi một ít đất lên, nhổ một vật nửa chìm nửa nổi trong đất lên rồi đưa đến trước mặt Tần Phong Hi: “Cô nương, xem đây là cái gì?” Đó là một chiếc trống nhỏ bằng tre.
“Đây là đồ chơi của con trai Thạch Bình Cơ. Tần Phong Hi thấy trên một mặt của chiếc trống có khắc một chữ “Phi” nhỏ xíu. Nàng nghe lão tộc trưởng nói con trai của Thạch Bình Cơ tên là Thạch Bình Phi.
Long Dẫn tộc sống tách biệt với thế giới, đồ chơi của trẻ con thường do chính người lớn trong nhà làm ra. Hơn nữa cha của Thạch Bình Cơ lại là một người khéo tay chuyên làm những đồ vật nhỏ xinh.
Ít nhất điều này chứng tỏ cả nhà họ đã từng đến nơi đây.
Nhưng Tần Phong Hi lại phát hiện ra một điều rất kỳ lạ.
Nàng ôm Tử Vân hồ, cúi đầu quan sát kỹ xung quanh, sắc mặt nặng nề: “Ngoài dấu chân của chúng ta ra, ở đây không có dấu chân của người nào cả”
Nghe vậy, mọi người đều sững sờ, rồi sau đó lại giật mình.
Nhìn độ ẩm của đất thì đoán được mấy ngày qua ở đây không có mưa, mà đất dưới chân lại rất mềm, ít nhất dấu chân của họ đều in hằn rõ rệt trên mặt đất. Nhưng lạ một điều, mặt đất xung quanh chỗ Lư Đại Lực nhặt được chiếc trống nhỏ chỉ có mỗi dấu chân của hắn ta.
Cứ như chiếc trống tự nhiên xuất hiện ở đây vậy.
Lệ Tử Mặc bỗng ngẩng đầu lên: “Đồ rơi từ trên xuống”
Cả đám đồng loạt ngước nhìn “trên cao”, chỉ thấy sắc trời âm u, mây đen nặng kịt, tựa như đến ngày tận thế.
Rõ ràng khi vào cấm địa, trời vẫn còn quang đãng, nắng ấm áp chan hòa.
“Là bầu trời mà, trên đó làm gì có gì đâu” Lư Đại Lực không hiểu.
“Chim, chắc là chim lớn. Nguyệt vừa nói vừa cẩn thận quan sát mặt đất, phát hiện một ít phân chim.
Tần Phong Hi chợt cảm thấy rùng mình vì suy luận của mình.
“Dù là chim gì cũng sẽ không hứng thú với một khúc gỗ cứng nhắc như này đâu. Có lẽ nó đã quắp trúng thứ gì đang cắm trống gỗ này, không chừng...
Lệ Tử Mặc tiếp lời: “Con chim lớn đó đã bắt đứa trẻ đi, cái này vốn dĩ do đứa trẻ đó cầm, khi bay đến đây thì đã rơi xuống.
Mọi người đều hoảng hốt. Con chim có thể gắp được một đứa trẻ ba bốn tuổi thì nhỏ chút nào. Điều đáng sợ nhất là tại sao con chim lại bắt người?
“Nếu Thạch Bình Cơ và những người khác không có gì, vậy khi thấy con mình bị chim lớn bắt đi thì nhất định sẽ đuổi theo bằng mọi giá. Bây giờ chúng ta phải quan sát con chim đó bay về hướng nào, dù thế nào đi nữa cũng phải tìm thấy nó, xem đứa trẻ có còn sống hay không” Tân Phong Hi cho rằng cứu đứa trẻ là việc ưu tiên hàng đầu. “Nhưng làm sao mà biết con chim đó bay về hướng nào?” Tân Nghĩa khó xử hỏi.
Tần Phong Hi đã tập trung vào việc tìm kiếm và suy đoán, chỉ đáp lại một câu: “Có thể dựa vào hướng gió, sức gió, tình trạng cái trống tay cắm trên mặt đất lúc ban đầu, thậm chí là hình dạng phân chim bắn ra để suy đoán.
Nàng vừa nói vừa đo sức gió, tính toán, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt kinh ngạc và khâm phục của mọi người đang nhìn mình.
Lệ Tử Mặc chỉ chú ý vào Tần Phong Hi
Họ đã tìm thấy cái trống tay này, tìm thấy manh mối về con chim lớn và đứa trẻ, nhưng đều quên mất lúc trước Tử Vân hồ đột ngột nổi giận, chỉ xuống dưới đất.
Trần Thập và những người khác cũng giúp tìm lông chim hoặc phân chim, không nhận ra nhóm của họ đã tản ra. Lư Đại Lực càng đi càng xa hơn.
“Nhìn kìa, chắc con chim bay về hướng kia... Lư Đại Lực, ngươi làm gì vậy?” Tần Phong Hi đang chỉ về một hướng thì thấy Lư Đại Lực cũng đang ở đó. Song khi nhìn lại, nàng thấy hắn ta đang quỳ trên mặt đất.
Đang yên đang lành, tại sao hắn ta lại quỳ xuống?
“Cô nương, thuộc hạ qua xem thử.” Tân Nghĩa ở gần hắn ta nhất, thấy vậy định muốn đi tới.
“Ô Ô”
Tử Vân hồ bỗng kêu lên, nhảy vọt từ lòng Tần Phong Hi lên vai nàng.
Trong khoảnh khắc nó cất tiếng, Tần Phong Hi đã nhớ lại lời cảnh báo ban nãy của nó. Nàng giật thót tim, lập tức gọi Tân Nghĩa quay về. Dù chưa biết chuyện gì xảy ra nhưng trong lòng nàng đã dâng lên một cảm giác chẳng lành.
Nhưng Tân Nghĩa lại không để ý đến tiếng gọi của nàng.
Bởi lúc này hắn ta cảm thấy dưới chân như có vật gì đó đang cựa quậy. Tân Nghĩa cúi đầu nhìn xuống, không hề dừng lại, lại bước thêm vài bước nữa.
Đến lúc này, hắn ta mới nhìn thấy cảnh tượng của Lư Đại Lực.
“Mẹ ơi!” Tân Nghĩa suýt đã chửi bậy, đôi mắt trợn tròn vì hoảng sợ. Đó là cái gì? Ai đó hãy nói cho hắn ta biết đó là gì, phải chăng hắn ta đang hoa mắt?
Trời ạ, chẳng lẽ lại là những thứ mà nàng đang nghĩ hay sao?