Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Phốc! Một cánh tay trắng bệch, gầy gò bất ngờ nhô lên từ lòng đất. Năm ngón tay dài ngoằng chỉ còn da bọc xương, móng tay nhọn hoắt, đen xỉn, trông y hệt như móng vuốt của xác chết! Do Tân Nghĩa đang cúi đầu xuống nhìn mặt đất nên bàn tay đó thò ra vừa vặn tóm chặt cổ áo của hắn ta, định lôi hắn ta xuống đất. Tân Nghĩa hoảng hồn, vội quỳ sụp xuống, một tay chống mạnh xuống đất, chống lại lực kéo cực lớn kia. Lúc này mọi người mới hiểu tại sao Lư Đại Lực lại quỳ rạp xuống đất. Tân Nghĩa nghiến răng, cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đang lộ ra từ trong lòng đất. Đôi mắt ấy hoàn toàn trái ngược so với người bình thường, con ngươi màu trắng xám, tròng trắng không còn là tròng trắng nữa mà phải gọi là mắt đen, một màu đen kịt. Quỳ ở khoảng cách khá gần, giờ còn đối diện với đôi mắt đáng sợ ấy khiến Tân Nghĩa, người đã từng trải qua biết bao chuyện kỳ quái, vượt quá sức tưởng tượng cùng Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi cũng phải giật thót tim, trái tim như muốn ngừng đập. Vì đứng cách khá xa nên Tần Phong Hi và những người khác không nhìn thấy đôi mắt ấy, chỉ thấy một cánh tay khô héo đột ngột chui lên từ lòng đất. “Trời a, cái quái gì thế này?” Nguyệt cắn răng chửi rủa, nhanh chóng lao tới. Tần Phong Hi định đuổi theo nhưng bị Lệ Tử Mặc giữ lại, nặng nề nhìn chằm chằm vào mảnh đất trước mặt: “Không ổn” Không chỉ có thế thôi đâu. Tần Phong Hi hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào mặt đất đang chuyển động chậm rãi. Có một cái hố tròn khổng lồ với đường kính ước chừng khoảng ba mươi mét đang từ từ hình thành. Đất ở rìa hố sụt lún, trôi xuống như thể có một cái phễu khổng lồ bất ngờ xuất hiện giữa lòng đất, nuốt chửng mọi thứ đất đá xung quanh. Lư Đại Lực và Tân Nghĩa đều bị bao vây trong phạm vi cái hố đó. Khi đất đá sụt lún, những người ẩn giấu bên dưới, nói đúng hơn là những thứ không được gọi là người dần lộ ra. Đó là những thứ có dáng vẻ giống con người nhưng toàn thân quấn đầy vải đen thùi, tóc dài bù xù, vừa cứng vừa bẩn thỉu vón cục lại. Phần cổ, cánh tay và bàn chân lộ ra gầy gò như cây sậy, xám xịt như cương thi, móng tay móng chân vừa dài vừa nhọn hoắt. Khi nhìn thấy đôi mắt của những thứ đó, tất cả đều hít một hơi thật sâu. “Đó có phải là cương thi không?” Tần Phong Hi nhớ lại những con quái vật giống cương thi mà mình đã gặp phải trong đêm nàng xuyên không đến vùng núi hoang vu. Lệ Tử Mặc chậm rãi đáp: “Là thực thi quỷ” Cái gì? Tần Phong Hi nghĩ rằng thực thi quỷ chỉ có trong truyền thuyết, không ngờ bây giờ nàng lại được tận mắt chứng kiến. “Thực thi quỷ là do con người biến thành” Lệ Tử Mặc không có thời gian giải thích nhiều cho nàng. Nhận thấy sắc mặt Tần Phong Hi tái nhợt, hắn bèn nhẹ nhàng đẩy nàng ra sau: “Nàng đứng sang một bên, không cần nàng phải ra tay” Mặc dù Tân Phong Hi rất mạnh mẽ nhưng khi đối diện với đám thực thi quỷ, nàng vẫn thấy sợ hãi và ghê tởm kỳ lạ. Cũng giống như việc Tần Phong Hi có thể dễ dàng giết chết một con rắn, nhưng khi nhìn thấy rắn, nàng vẫn không khỏi xanh mặt. Thỉnh thoảng trong vẻ ngoài mạnh mẽ ấy lại lộ ra sự yếu đuối. Hai con thực thi quỷ đang đồng loạt kéo Lư Đại Lực và Tân Nghĩa xuống cái hố sâu, nơi bùn đất đang trượt xuống. Nhưng nhờ trời sinh sức lực phi thường, Lư Đại Lực vẫn đứng vững, thậm chí còn hét lớn suýt nữa đã kéo luôn thực thi quỷ ra khỏi mặt đất. Còn Tân Nghĩa tuy có vũ khí trong tay nhưng hai tay đã bám chặt vào mép đất, cố gắng trụ lại để không bị kéo xuống dưới, không còn sức lực để chống trả. Nguyệt giơ kiếm lên, mũi kiếm chĩa thẳng vào ngực thực thi quỷ. Lúc này một bàn tay khác bất thình lình trồi lên khỏi mặt đất, túm chặt lấy mắt cá chân hắn ta rồi kéo mạnh xuống. Nguyệt suýt nữa ngã nhào xuống đất. Trần Thập đưa tay ra định kéo Nguyệt lên thì một thực thi quỷ khác trồi lên khỏi mặt đất, bổ nhào lên lưng hắn ta. Những móng vuốt sắc nhọn đâm sâu vào cổ Trần Thập. Một bóng đen vụt qua nhanh như tia chớp, năm ngón tay biến thành vuốt sắc kéo thực thi quỷ trên lưng Trần Thập ra rồi quăng nó đi. Tiếp đó, hai ngón tay hóa thành kiếm, một luồng kình khí bắn thẳng vào giữa trán thực thi quỷ. Thực thi quỷ rít lên một tiếng thảm thiết rồi đổ sập xuống đất, nằm im bất động. “Cảm ơn Đế quân!” “Đi giúp Nguyệt.” Lệ Tử Mặc nói rồi lao về phía Tân Nghĩa. Tân Nghĩa sắp bị thực thi quỷ kéo xuống đáy hố. Hắn ta cắn răng, nghĩ rằng mình sắp bị kéo xuống thì bỗng một bàn tay nắm chặt lấy tay hắn ta, mạnh mẽ kéo hắn ta và thực thi quỷ bay lên khỏi hố rồi quăng ra ngoài. Trong khoảnh khắc Tân Nghĩa và thực thi quỷ lướt qua đối phương, hắn nhanh tay giật mạnh thực thi quỷ lại và ném nó xuống đáy hố sâu. Thực thi quỷ rít lên một tiếng rồi biến mất trong hố sâu, không thấy bóng dáng. Từ lúc ra tay đến khi tiêu diệt hai thực thi quỷ chỉ trong chốc lát. Tần Phong Hi đứng từ xa, há hốc mồm ngạc nhiên. Quả nhiên là cổ máy giết người, không cần những chiêu thức lòe loẹt, chỉ bằng những động tác đơn giản, mạnh mẽ mà hiệu quả là được. Đúng lúc này, Lư Đại Lực bỗng hét lên, giằng mạnh tay thực thi quỷ ra khỏi ngực mình. Hắn ta đứng bật dậy, vung tay quật thực thi quỷ thành một vòng tròn rồi ném đi thật mạnh. Thực thi quỷ rơi xuống đất rồi bỗng vỡ nát tan tành như quả dưa hấu bị đập mạnh. Sức mạnh phi thường... Lư Đại Lực đúng là có sức lực trời sinh... “Ta ghét những thứ này! Chính những các ngươi đã hại Tiểu Bảo, hại Tiểu Bảo của ta!” Lư Đại Lực chợt hét lớn rồi òa khóc hu hu. Tiếng khóc của hắn ta vang vọng khắp nơi, lớn hơn nhiều so với người bình thường. Tần Phong Hi sững sờ khi nghe hắn ta nói vậy. Tiểu Bảo...Tiếu Thiên Bảo... Lúc ấy Tiểu Bảo bị phu nhân lão tộc trưởng của tộc Người Quỷ khống chế, đã quen tay với làm những việc ác như xẻ thịt, moi tim người. Ngay cả trong buổi tế tự, khi đối mặt với người phụ nữ bị hiến tế, hắn ta cũng dám ra tay. Lúc ấy nàng đã quyết định sau này mình không dẫn hắn ta theo nữa. Nàng biết hắn ta không tình nguyện làm vậy, tuy nói đã bị khống chế tinh thần nhưng nàng biết lúc ấy hắn ta vẫn còn sót lại chút ý thức. Sau khi những người đó đã chết, nàng cũng không tìm kiếm Tiểu Bảo nữa, không biết còn có thể cứu vãn được không. Lư Đại Lực cũng chưa bao giờ nhắc lại chuyện này. Nhưng giờ đây khi nghe hắn ta khóc lóc như vậy, Tần Phong Hi mới biết rằng dù đối phương đơn thuần và ngốc nghếch nhưng hắn ta vẫn luôn ghi nhớ mọi chuyện, không hề khờ khạo như vẻ bề ngoài. Những thực thi quỷ này khác xa tộc Người Quỷ. Dù sao tộc Người Quỷ vẫn là người, chỉ thường xuyên tiếp xúc với tử thi, luyện chế dầu xác chết gì đó... Nhưng bọn họ vẫn có thể nói chuyện, vẫn có suy nghĩ. Còn những thực thi quỷ này chỉ biết rít gào, đôi mắt và hình dạng gần như đã biến thành thú vật, không còn chút lý trí nào. Lư Đại Lực không phân biệt được điều đó, có lẽ trong mắt hắn ta, bọn chúng đều như nhau. Hắn ta cho rằng chính những thực thi quỷ này đã hại chết Tiếu Thiên Bảo nên mới ra tay tàn nhẫn đến vậy, thậm chí còn có thể sánh ngang với Lệ Tử Mặc. Nhìn thấy cảnh tượng lúc nãy, Tần Phong Hi mới biết sức lực của thực thi quỷ này khủng khiếp đấy, nhưng sức lực của Lư Đại Lực còn kinh khủng hơn gấp nhiều lần. Trần Thập và Nguyệt cũng hợp lực giết chết con thực thi quỷ cuối cùng rồi ném nó xuống hố sâu. Nó nhanh chóng bị nuốt chửng. Lệ Tử Mặc đứng bên miệng hố sâu, nơi đất đã sụt lún thành một cái hố lớn hình cái phễu khổng lồ, trầm ngâm nhìn xuống dưới. Tần Phong Hi tiến lại gần rồi cũng nhìn xuống, đất vẫn đang sụt lún không ngừng, không biết bên dưới sâu bao nhiêu. “Chàng đang nghĩ gì vậy?” Tần Phong Hi hỏi. “Ở sâu trong Hoang nguyên Phá Vực, ta từng thấy một địa hình tương tự như vậy” Lệ Tử Mặc đáp: “Lúc trước vô tình gặp nó nên giờ nhìn thấy mới cảm thấy quen thuộc.” “Ở đó cũng có thực thi quỷ à?” “Có, nhưng đám thực thi quỷ đó vẫn còn nhỏ, không mạnh lắm” Tần Phong Hi bật cười: “Thực thi quỷ cũng có tuổi à?” “Ừ, nàng có biết những thứ này được sinh ra từ đâu không?” Lệ Tử Mặc nghiêng đầu, cụp mắt nhìn nàng. “Không biết” “Những nơi có thực thi quỷ là cái hố đã từng chôn người sống nhiều năm về trước. Hố chôn người sống? Nghĩa là chôn sống người ta à. “Một số người bị chôn sống rồi chết, nhưng cũng có người vì nhiều lý do mà vẫn sống sót đến hơi thở cuối cùng. Nhưng ban đầu bọn họ không thể trốn thoát, bị chôn vùi dưới đất, không có thức ăn, không có nước uống, lại bị ngạt thở. Chỉ trong vòng ba bốn ngày, họ sẽ bắt đầu hút máu của những thi thể bên cạnh, rồi từ từ đào đất tìm người, xem xét những chỗ đất mềm xem có đường ra hay không. Trong quá trình đó, họ sẽ đói khát đến điên cuồng, bắt đầu ăn thịt người, rồi dần dần biến dị. Quá trình này có thể kéo dài rất lâu, có thể hai năm, ba năm hoặc lâu hơn nữa. Bọn họ sẽ sống tách biệt với cuộc đời như những người hoang dã, dần quên mất cách nói chuyện. Tần Phong Hi rùng mình: “Nhưng ta thấy những thực thi quỷ lúc nãy đã không còn hình dạng giống con người nữa..” Nguyệt tiến tới, rót nước vào túi da rồi đưa cho Lệ Tử Mặc rửa tay. Hắn tiếp tục nói: “Vì những gì bổn Đế quân vừa kể chưa phải là thực thi quỷ thật sự. Sau này những người đó tìm được đồng loại, rồi sinh sản... “Phốc!” Lệ Tử Mặc liếc nhìn nàng. “Chàng nói tiếp đi, ta không cố ý đâu..” Tần Phong Hi vội che miệng lại. Nàng không ngờ những người đó lại có thể sinh sản... Thật khó tin. “Họ vốn đã không được bình thường, thường xuyên ăn thịt thối rữa, trong cơ thể tích tụ nhiều chất độc nên những đứa trẻ sinh ra không còn là người nữa, đó mới chính là thực thi quỷ. Những con thực thi quỷ lúc nãy chính là chúng, hơn nữa chúng đã trưởng thành. Thật ra ngay cả ở thời hiện đại, tại những vùng đất xa xôi hẻo lánh vẫn tồn tại nhiều phong tục tập quán kỳ quái, tàn nhẫn và đáng sợ mà người sống trong thế giới văn minh không thể nào tin được. Thế giới này còn đáng sợ hơn thế giới hiện đại nhiều. “Vậy chàng biết bên dưới cái hố sâu này là gì không?” Tần Phong Hi chỉ vào hố lớn và hỏi. “Nếu bổn Đế quân đoán không lầm, nơi này chính là cái hố chôn người sống ngày xưa, còn cái hố sâu ở trung tâm là do những người bị chôn sống vô tình đào thông một đường hầm dưới lòng đất. Chắc là bên trong chất đầy xương cốt của những người đã bị bọn họ ăn thịt” Tần Phong Hi sởn hết gai ốc: “Vậy thì chúng ta không xuống đó nữa. Đi thôi, đi thôi. Nguyệt ngạc nhiên nhìn nàng: “Để phi, chẳng lẽ lúc nãy người định xuống dưới đó ư?” Tần Phong Hi nghiêm mặt: “Ai nói vậy? Ta không có ý đó!” “Có phải nàng đang nghĩ bên dưới có bảo vật hay không?” Lệ Tử Mặc hỏi. Tần Phong Hi vô thức gật đầu, rồi chợt nhìn thấy vẻ mặt trêu cợt của hắn và nụ Nguyệt đang cố nhịn cười. Thôi được rồi, nàng yêu tiền như vậy thì có làm sao. Vẫn nên tránh xa nơi này thì hơn. Bỗng nhiên một biển hoa đỏ đậm trải rộng trước mắt họ.