Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Tân Nghĩa ca thán một câu: “Cuối cùng cũng thấy một nơi có phong cảnh đẹp rồi, toàn là hoa mà lại còn yên tĩnh nữa. Họ vừa đi qua hố chôn người sống, thực thi quỷ, bây giờ đột nhiên nhìn thấy một biển hoa lớn như vậy khiến mọi người cảm thấy như mình vừa đi từ địa ngục lên thiên đường. Vừa nói xong thì hắn ta trông thấy Tần Phong Hi nhìn mình với vẻ đầy kỳ quái: “Cảnh đẹp? Nơi yên tĩnh?” Tân Nghĩa nghe thấy giọng điệu có phần kỳ lạ của nàng thì trong lòng lập tức có dự cảm không hay: “Cô nương, chẳng lẽ cô nương cảm thấy màu sắc của những bông hoa này rực rỡ quá mức à?” Một vùng hoa đỏ như lửa, đỏ như máu, nhìn gần là màu đỏ, nhưng nhìn nhìn từ xa thì một vùng rộng lớn cộng với thời tiết ảm đạm này lại giống như đang chuyển từ đỏ sang đen vậy. Ở phía xa có những gò đất nhấp nhô hết gò này tới gò khác, xen giữa là những bông hoa này. Hoa mọc quá nhiều, màu sắc rực rỡ như một tấm thải trải sàn đầy máu. Lúc vừa liếc mắt thì Tân Nghĩa cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, nhưng bây giờ sau khi nhìn thêm vài lần nữa, hắn ta cũng cảm thấy màu sắc này rực rỡ đến mức mọi người khó thở. “Nếu nhìn kỹ thì đúng là màu này quá rực rỡ. Ta đoán chắc đất ở đây rất màu mỡ nên những bông hoa này mới nở đẹp đến thế.” Nguyệt nói. Tân Phong Hi nhìn biển hoa rồi thấp giọng nói: “Đây là hoa bỉ ngạn” Tất cả mọi người đều sững sờ, hoa bỉ ngạn ư? “Hoa bỉ ngạn, khi hoa nở thì không có lá, khi có lá sẽ không có hoa, hoa và lá không bao giờ nhìn thấy nhau. Loại hoa này thường nở rộ ở nghĩa địa, cũng có một số người nói rằng nó nở ở thế giới ma, vì vậy có người còn gọi nó là hoa trên đường âm phủ, nó cũng là loài hoa tiếp dẫn, đỏ như máu, trải dài trên đường âm phủ như tấm thảm, cứ đi thẳng dọc theo con đường trải đầy hoa bỉ ngạn là có thể đi bộ từ trần gian xuống âm phủ, từ đó sẽ vĩnh viễn chia lìa với con người và tình cảm nơi trần thế. Mọi người nghe xong, không hiểu sao lại thấy lòng bàng hoàng sửng sốt, sau đấy họ lại nghe thấy Tần Phong Hi nói: “Cũng có một truyền thuyết kể rằng, hương hoa của hoa bỉ ngạn có ma lực, ai ngửi thấy mùi thơm của hoa thì có thể khiến người đó nhớ ra ký ức của kiếp trước. Truyền thuyết kể rằng loài hoa này đã bị nguyền rủa, là do một cặp yêu quái có tình cảm sâu nặng, nhưng trong vòng luân hồi lại bị nguyền rủa, duyên tận nhưng không chia, duyên hết nhưng không rời, mãi mãi không gặp được nhau. Trong mắt mọi người, vẻ đẹp của hoa bỉ ngạn là vẻ đẹp xui xẻo của sự kì bí, cái chết, thảm họa và chia lỵ” Tần Phong Hi đang nói chuyện thì đột nhiên bị một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay. Nàng hơi ngẩng mặt lên, Lệ Tử Mặc không nhìn nàng, cũng không có biểu cảm đặc biệt nào khác, nhưng chỉ nhìn đôi môi đang mím chặt của hắn cũng có thể nhìn thấy sự quyết tâm trong lòng hắn lúc này. Nàng khẽ mỉm cười. Thực ra đó chỉ là những truyền thuyết mà nàng từng nghe được ở thời hiện đại thôi, bản thân nàng cũng không tin lắm, nhưng chuyện hoa bỉ ngạn rất thích mọc ở nơi hoang dã, các vết nứt của khe đá và nghĩa địa là thật, có lẽ vì vậy nên mới có người vừa nhìn thấy nó đã liên tưởng tới nghĩa địa, do đó cũng khiến loài hoa này trở thành hoa của cái chết. Đúng là hơi xui xẻo thật. Nghe nàng nói thế, làm sao Tân Nghĩa còn dám nói biển hoa này đẹp nữa? Yên tĩnh thì đúng là yên tĩnh thật, hoa trên đường âm phủ thì có thể không yên tĩnh được chắc? Trần Thập không nhịn được hỏi: “Ý của cô nương là, chỗ này là nghĩa địa ư?” Chỗ không xa trước mặt là hố chôn người sống, nhưng ở đây cũng có một nghĩa địa nữa ư? Vậy thì đâu thể gọi nơi này là vùng đất cấm, phải là vùng đất của người chết mới đúng. “Nhìn thấy những gò đất kia không? Nếu ta không đoán sai thì đó là những nấm mồ đấy” Tần Phong Hi nói. “Nhiều mộ vậy cơ à?” Lư Đại Lực đột nhiên nói: “Hồi nhỏ ta có nghe người lớn trong làng nói là không được đi qua mộ của người khác, bởi vì những người nằm dưới đất sẽ cảm thấy bị giẫm đạp lên người. “Ta nói này Đại Cán Tử, người chết mà còn cảm nhận được à?” Tân Nghĩa lườm hắn ta. “Chủ nhân, Đế phi, theo thuộc hạ thấy thì chúng ta vẫn nên đi đường vòng đi. Điểm khác biệt của Nguyệt Vệ và Tân Nghĩa là ngay từ đầu hắn ta đã cảm thấy nơi này cực kì không tốt rồi. “Không đi đường vòng được. “Không thể đi đường vòng. Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi đồng thanh nói. Nguyệt sững sờ. Tần Phong Hi nói: “Có lẽ đứa bé của Long Dẫn tộc đang ở phía trước. Cái gì?! “Thằng nhóc kia, ở trong nghĩa địa ư?” Trần Thập cũng sững sờ. Tân Phong Hi gật đầu: “Chắc là vẫn còn sống, bọn ta đã nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ đó rồi” Nói đến đây thì cũng thật hiếm thấy, theo như hồi nãy nàng kiểm tra thì đáng ra con chim to kia đã bay qua đây từ hai ngày trước, hai ngày rồi mà đứa trẻ đó vẫn còn khóc được. Ở đây, nội lực của nàng và Lệ Tử Mặc là sâu nhất, cho nên họ có thể nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ ở phía xa, nhưng những người khác thì không thể nghe thấy được. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nếu đứa trẻ đó đã ở ngay đằng trước thì đúng là không thể đi đường vòng được. Tần Phong Hi hối hận vì vừa nãy đã nói những chuyện đó với họ, rõ ràng đã khiến họ bị ám ảnh tâm lý nhẹ. Đúng lúc này, nàng nhảy ra, vươn tay hái một bông hoa bỉ ngạn đang nở rồi cài lên tóc mai của mình: “Nhìn xem, ta có đẹp không?” Hội Nguyệt sờ sờ mũi, Đế phi à, lúc nào cô cũng đẹp hết, nhưng Đế quân đang ở đây thì làm sao bọn họ dám nói? Sau đó họ nghe thấy một giọng nói vô cùng thật thà, chân thành: “Đẹp, đẹp lắm, cô nương rất xinh đẹp. Lư Đại Lực nhìn Tần Phong Hi rồi không ngừng gật đầu khen ngợi. Bông hoa bỉ ngạn vốn đỏ như lửa, giờ được cài lên phần tóc mai trống không của nàng nên trông càng rực rỡ hơn, nó tôn lên mái tóc đen như mực, khuôn mặt trắng nõn nà như ngọc, đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc. Tần Phong Hi buồn cười hỏi: “Thế là ta đẹp hay Tiểu Cẩm của ngươi đẹp?” Lư Đại Lực chần chừ. Mặc dù cô nương rất xinh đẹp, nhưng hắn ta lại không dám đến gần, Tiểu Cẩm cũng đẹp, là người hắn ta muốn cưới về làm nương tử, thế này thì chọn kiểu gì? Nhìn dáng vẻ lúng túng của hắn ta mà mọi người đều không nhịn được phải bật cười, sự sợ hãi và bất an với hoa bỉ ngạn cũng biến mất hơn nửa. “Đi thôi.” Tần Phong Hi vừa nói vừa chuẩn bị đi về phía trước, Lệ Tử Mặc nắm lấy tay nàng. Hắn nhìn nàng thật sâu, nắm lấy tay nàng đi về phía trước. Dường như nàng vẫn chưa quen dựa vào những người bên cạnh, nói đi là tự nàng đã muốn đi trước luôn, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện muốn sánh vai để đi bên cạnh hắn. Bản chất nàng vẫn có thứ gì đó còn độc lập hơn cả hắn. Hắn hy vọng rằng mặc dù nàng có khả năng kề vai đứng cạnh hắn, nhưng cũng nên quen với việc nắm tay hắn. Kể từ đêm nàng rơi xuống núi ngã vào ngực hắn tới giờ, hắn đã dựa dẫm vào nàng quá nhiều lần, hắn hy vọng khi mệt mỏi, nàng cũng có thể yên tâm chủ động ghé vào lòng hắắn, nhưng cho đến nay, đa phần đều là hắn chủ động nắm lấy tay nàng. Nàng vẫn chưa thể yêu và tin tưởng hắn hoàn toàn. Có lẽ ngay cả chính nàng cũng chưa nhận ra điều đó. Lệ Tử Mặc nắm chặt tay nàng, mím môi. Tần Phong Hi khó hiểu liếc mắt nhìn hắn. Nếu hội Thạch Bình Cơ còn chưa chết mà vẫn đuổi theo con chim lớn đó đến đây thì chắc chắn sẽ không đi theo hướng này, bởi vì trong biển hoa rộng lớn này không có một vết giẫm đạp nào. Những bông hoa chen chúc với nhau, đỏ rực một vùng, không có đường đi. Trần Thập và Tân Nghĩa đi đằng trước, cầm kiếm vừa đi vừa cắt hoa để mở đường. Những cánh hoa mảnh mai rơi rụng tung bay lả tả khắp đường đi. Bọn họ cứ đi mãi đi mãi mà có cảm giác như đang đi trên đường âm phủ nhuốm máu thật vậy. Dường như những gò đất đằng trước đã rất gần rồi, nhưng khi bước tới thì mới nhận ra vẫn còn rất xa. Họ đi bộ rất lâu nhưng dường như chỉ mới đi vào giữa biển hoa này. Hoa quá nhiều, mùi hương cũng dần trở nên sặc sụa hơn. Lệ Tử Mặc duỗi tay lấy bông hoa bỉ ngạn trên tóc mai của Tân Phong Hi xuống rồi ném đi, loài hoa này tượng trưng cho sự xui xẻo, sao hắn bằng lòng để nàng cài trên tóc mãi được. Nhưng khi ánh mắt hắn rời khỏi bông hoa vừa bị vứt đi rồi nhìn về phía Tân Phong Hi bên cạnh thì nàng đã rút tay khỏi tay hắn, lao nhanh về phía trước. “Phong Hi?” Tần Phong Hi nhìn thấy một ngôi mộ lớn nhất, cao nhất ở giữa những gò đất, nhưng ngôi mộ đó không hướng về phía này, nàng nghe âm thanh của đứa trẻ kia phát ra từ phía đối diện của ngôi mộ, âm thanh đã yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy, cho nên nàng phải mau chóng đi cứu nó. Thật ra nàng rất cứng lòng, nhưng nàng vẫn rất lo lắng cho những đứa trẻ vô tội, có thể cứu thì sẽ cứu. Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà suy nghĩ thì một đứa trẻ ba bốn tuổi, một mình bơ vơ trong nghĩa trang thế này cũng đủ dọa nó sợ chết rồi, chưa kể lúc trước có thể nó còn bị một con chim lớn bắt bay lên không trung, cũng không biết có bị dọa cho mất hồn không nữa. Khi hội Trần Thập nhìn thấy động tác của nàng thì cũng lập tức nhanh chóng đi theo. Lúc Tần Phong Hi nhìn thấy ngôi mộ này thì cảm thấy có chút kỳ lạ. Bởi vì xung quanh toàn là những nấm mồ không bia, nhưng chỉ có ngôi mộ này là một ngôi mộ thật sự, được tu sửa chăm chút cẩn thận, bia và lăng mộ đều đầy đủ. Trước bia mộ có một khu đất bằng phẳng rộng lớn được nện chặt, mặc dù cũng mọc đầy cỏ, nhưng kỳ lạ là nó không bị hoa bỉ ngạn bao phủ. Nhưng đã ở trước ngôi mộ này rồi mà nàng vẫn không thấy đứa trẻ kia đâu. Lúc này, nàng hoàn toàn không thể nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ nữa, trong lòng Tần Phong Hi rất lo lắng. Lệ Tử Mặc nắm lấy tay nàng: “Đừng hoảng. Bên trong có hơi thở yếu. Hắn chỉ vào bia mộ. “Chẳng lẽ đứa trẻ ở trong mộ?” Lòng dạ bồn chồn của Tần Phong Hi bình tĩnh lại, quả nhiên nàng cũng nghe thấy hơi thở yếu ớt đến mức gần như không nhận ra được. Tần Phong Hi đi tới, nhìn thấy cỏ trước bia mộ có dấu vết bị một vật nặng đạp qua, trên bia mộ còn có hai ba dấu vân tay dính một ít nhựa cỏ và máu, nhìn kích thước thì chắc là một đứa trẻ. “Xem ra sau khi con chim lớn thả đứa trẻ xuống thì có lẽ đứa trẻ sợ con chim lớn quá, vì vậy lúc đến gần bia mộ này, nó đã vô tình nhấn vào cơ quan rồi trèo vào trong” Tần Phong Hi vừa nói vừa thử nhấn vào từng chỗ có dấu vân tay, lúc ấn vào đâu đó thì quả nhiên nghe thấy tiếng cạch vang lên, toàn bộ bia mộ đều di chuyển sang một bên, để lộ một ô cửa cao nửa mét. Lúc này đã gần chạng vạng rồi, cộng thêm ở đây vốn dĩ vô cùng âm u cho nên lúc ở ngoài thì hoàn toàn không thể nhìn thấy tình hình bên trong như thế nào, mặc dù họ có thể nghe thấy hơi thở của đứa trẻ rất rõ ràng nhưng lại không thể nhìn thấy nó đang ở đâu. Hình như bên trong ngôi mộ cũng không lớn lắm, cảm giác không giống như sẽ có điều bất ngờ khác. “Cô nương, thuộc hạ đi vào.” So ra ở đây, ngoại trừ Tần Phong Hi thì dáng người của Tân Nghĩa là gầy nhất. Tần Phong Hi lắc đầu: “Bên trong không lớn, để ta vào cho “Đại bàng sừng biến dị! Mau vào trong đi!” Trong lúc giật mình, Tần Phong Hi không quan tâm đến tình hình bên trong nữa mà lập tức đẩy Lệ Tử Mặc đứng gần mình nhất vào trong.