Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Cửa mộ chỉ cao nửa mét, rộng đủ cho một người, muốn vào thì phải cúi xuống hết sức có thể, Lệ Tử Mặc đã chen vào trong thế này mà vẫn không quên kéo cả nàng theo. Khi đến lượt Lư Đại Lực thì có chút phiền phức, bởi vì thân thể hắn ta quá lực lưỡng cao lớn nên toàn thân đều bị kẹt ở cửa, con đại bàng sừng tung một vuốt qua, để lại ba vết cào sâu hoắm trên cánh tay, suýt chút nữa là cào đứt cả cánh tay hắn ta rồi. Cũng may nhờ sức lực kinh người mà Lư Đại Lực chỉ lắc vai một cái đã hất văng móng vuốt của nó đi. Đúng lúc này, nhóm Trần Thập, Tân Nghĩa cũng đang kéo cánh tay còn lại của hắn ta vào trong, mấy người hợp lực mới lôi hắn ta vô được. Nguyệt lập tức ấn vào cơ quan bên trong, cánh cửa đóng lại. Lúc này, cây trâm dạ minh châu nhỏ bé trên đầu Tần Phong Hi lại phát huy tác dụng, cuối cùng bọn họ cũng nhìn thấy tình hình bên trong. Điều bất ngờ là địa hình trong đây được đào sâu xuống, mặc dù cánh cửa rất thấp nhưng lại cao hơn hai mét. Lư Đại Lực phải ngồi bệt xuống đất, còn những người khác vẫn đứng thẳng được. Hơn nữa trong đây còn có một lối đi chéo, dưới lối đi có một không gian rộng lớn, đất đai cũng giống như bên ngoài, có ba, bốn ngôi mộ như bị hầm mộ này ụp thẳng lên, cũng có thể ngay từ ban đầu thì mấy ngôi mộ này đã nằm sau trong huyệt rồi. “Đại Cán Tử, ngươi không sao chứ?” Tân Nghĩa hỏi. Lư Đại Lực rít lên một tiếng, cảm thấy dường như toàn bộ cánh tay đều không có cảm giác gì nữa, thế là hắn ta nói như đưa đám: “Con chim lớn đó mạnh quá đi mất!” Suýt chút nữa là hắn ta bị xé toạc cả một cánh tay rồi. Nguyệt nói: “Tân Nghĩa băng bó hộ hắn đi” Vừa nói, hắn ta vừa lấy một lọ thuốc trị thương ở trong ngực áo ra. Mặc dù thuốc của hắn ta không tốt bằng của Tân Phong Hi nhưng cũng là sản phẩm của Thần y Phá Vực nên khá tốt. Sau khi đưa thuốc cho Tân Nghĩa thì hắn ta cảm thấy có chút kỳ lạ, bởi vì nếu là bình thường, lúc này đáng ra Tần Phong Hi đã chủ động lấy thuốc ra rồi chứ? Khi hắn ta liếc sang chỗ Tần Phong Hi thì Lệ Tử Mặc đã nhìn Tần Phong Hi rồi. Nàng đang nhìn thẳng vào một ngôi mộ trước mặt. Đúng vậy, mấy ngôi mộ này được xếp xung quanh một ngôi mộ lớn ở giữa, nó cũng giống các gò đất bên ngoài, là một ngôi mộ không bia, nhưng hiển nhiên là nó lớn hơn các ngôi mộ khác. Xung quanh ngôi mộ này cũng đầy hoa bỉ ngạn, ngoài ra là cỏ dại, không còn gì khác. Tần Phong Hi đột nhiên giằng tay ra khỏi tay hắn, chạy nhanh về phía ngôi mộ đó. “Đế phi!” Nguyệt vô thức muốn kéo nàng về nhưng không kịp. “Các ngươi đi tìm đứa trẻ đó đi. Lệ Tử Mặc để lại câu nói đó rồi đuổi theo nàng. Tần Phong Hi cứ chạy thẳng tới trước ngôi mộ đó mới dừng lại. Lệ Tử Mặc nhìn nàng, nhưng ánh mắt nàng cứ nhìn thẳng như thể đang nhìn chằm chằm vào một điểm, nhưng lúc hắn nhìn theo thì ở đó lại không có gì cả. “Phong Hi?” Tần Phong Hi không trả lời. “Phong Hi, nàng nhìn thấy cái gì vậy?” Ánh mắt Tần Phong Hi chuyển động, nhưng vẫn không để ý tới hẳn. Nàng bước tới, vươn tay ra như bị khống chế rồi bỗng nhiên nắm lấy cỏ dại nhổ lên, ném chúng đi, sau đó bắt đầu dùng hai tay nhanh chóng đào đất không ngừng. “Phong Hi!” Lệ Tử Mặc lập tức nắm lấy cổ tay của nàng, muốn ngăn cản hành vi tự hại bản thân của Tân Phong Hi, nhưng Tần Phong Hi lại dồn sức hất hắn ra, tiếp tục dùng mười ngón tay để đào mộ. “Nàng muốn đào cái gì? Bổn Đế quân đào cho nàng” Lệ Tử Mặc vòng một tay ra sau lưng nắm lấy eo nàng, tay còn lại hóa thành lưỡi dao, cả lòng bàn tay cắm vào đống đất nàng đang đào, vận công lên cánh tay rồi khẽ lắc lư, nội lực mạnh mẽ tạo ra một cái hố, đồng thời cũng làm tơi hết đất ở khu vực nhỏ này lên, hắn lặp lại lần nữa thì lập tức đào được một cái hố sâu. Tân Phong Hi chỉ im lặng nhìn chứ không lên tiếng. Trái tim Lệ Tử Mặc chìm xuống, hắn biết dáng vẻ này của nàng có gì đó không ổn. Nhóm của Nguyệt cũng cảm thấy không ổn, cho nên họ bỏ qua mệnh lệnh bảo mình đi tìm đứa bé của Lệ Tử Mặc rồi cùng nhau chạy đến bên cạnh hai người, thấy cảnh này, bọn họ đều khiếp sợ, vì hiển nhiên là Tần Phong Hi bất thường, cực kỳ bất thường. Từ trước đến nay mặc dù hội Trần Thập nói mình là thị vệ của nàng, nhưng trong hành trình này, Tần Phong Hi lại là người mạnh nhất, bọn họ luôn có cảm giác mình chỉ đồng hành với nàng, còn nàng lại bảo vệ bọn họ. Bây giờ bọn họ không sao mà Tần Phong Hi lại có chuyện, Trần Thập và Tân Nghĩa đột nhiên cảm thấy vai mình nặng trĩu, trong lòng bọn họ đều tự hỏi, nếu cô nương có chuyện thì bọn họ có thể bảo vệ cô nương được không? “Đế quân, để thuộc hạ đào cho!” Đồng thời họ cũng bước lên phía trước, muốn thay cho Lệ Tử Mặc. Tần Phong Hi khế giãy giụa nhưng Lệ Tử Mặc đã ôm nàng thật chặt, đưa nàng lùi về sau một bước. “Đào” Môi hắn thốt ra một chữ. Bọn họ hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đây là một ngôi mộ, loại chuyện như đào mộ này, nếu Tần Phong Hi muốn đào thì chắc chắn bọn họ sẽ không do dự mà làm ngay. “Để ta để ta. Sau khi cánh tay được băng bó đơn giản thì Lư Đại Lực không thể ngồi yên được, hắn ta lập tức chạy tới, nhổ nước miếng vào lòng bàn tay hai cái rồi xoa xoa, sau đó hắn ta như đột nhiên biến thành một chiếc máy xúc công trường, dùng hết sức lực để đào. Chẳng mấy chốc đã thấy những vốc đất được đào ra rồi chất đống ở hai bên người, còn phần thân trên của hắn ta đã dần vùi vào đất. Vì hắn ta đã đào được một cái hố rất to nên hội Trần Thập không còn đất để dụng võ nữa. Tân Nghĩa nuốt nước bọt, thấp giọng lẩm bẩm: “Chậc chậc, Đại Cán Tử đúng là mạnh như một con trâu vậy” Kiểu này thì nào có giống như người suýt bị bứt mất tay chứ? Chẳng lẽ trời sinh Lư Đại Lực không chỉ có sức mạnh ghê gớm mà còn không sợ đau luôn à? Nguyệt liếc mắt nhìn Tần Phong Hi, thật ra họ chỉ cảm thấy nàng không ổn chứ không biết là chuyện gì đang xảy ra, ai nấy đều cho rằng nàng cảm nhận được thứ gì đó thôi. Chẳng mấy chốc cả ngôi mộ đã được đào lên. Còn khi nhìn thấy đồ vật bên trong, tất cả đều sững sờ. Đây là mộ ư? Nếu không phải là xương cốt được chôn thẳng xuống thì bọn họ cũng nên nhìn thấy bộ quan tài trước chứ nhỉ? Tại sao lại là thứ này? Chẳng lẽ là mộ chôn quần áo và di vật thôi à? Phải biết là rõ ràng ngôi mộ này lớn hơn những ngôi mộ khác à. Nhưng trong mộ chỉ là một chiếc hộp gỗ, dài rộng khoảng một thước, cũng không biết là loại gỗ gì mà chôn trong đất lâu như vậy cũng không bị mục nát, vẫn có thể nhìn thấy rõ những đường nét trên đó. Tần Phong Hi giãy giụa thật mạnh, Lệ Tử Mặc sợ làm tổn thương nàng nên đành phải buông tay ra, nàng lập tức nhào tới, quỳ trên mặt đất, nhặt hộp gỗ lên. Lệ Tử Mặc đã nhận ra, từ khi Tần Phong Hi nhìn thấy ngôi mộ này tới giờ thì chưa từng mở miệng lấy một lần, dường như nàng đột nhiên bị mất khả năng nói chuyện vậy. Hắn đến gần, ngồi xổm bên cạnh nàng, luôn để mắt đến tình trạng của nàng. Tần Phong Hi đặt hộp gỗ xuống vùng đất trước mặt, nhìn những đường kẻ trên đó, sau đó vươn tay mở nắp ra. Bên trong không có cơ quan hay thuốc độc như họ tưởng tượng, chiếc hộp được nàng mở ra vô cùng nhẹ nhàng.. Bên trong là một bộ diêu. Một bộ diêu phượng hoàng bằng vàng được đính đầy các loại đá quý, ánh sáng rực rỡ, sặc sỡ lóa mắt. Bọn họ chưa từng nhìn thấy loại đá quý nào xinh đẹp lấp lánh như trên cánh phượng hoàng, lông phượng chín đuôi, trên mỗi lông phượng hoàng có chín viên đá quý, chỉ tính riêng trên lông phượng hoàng đã có tám mươi mốt viên, chưa kể đến đôi mắt của phượng hoàng cũng là những viên đá quý vô cùng hút mắt. “Sao lại chôn một bộ diêu phượng hoàng bảy màu như vậy ở nơi này chứ?” Nguyệt than thở đầy kinh ngạc. Một bộ diêu như thế này có thể nói là bảo vật vô giá, chắc tìm khắp thiên hạ cũng không thấy được chiếc thứ hai. Lệ Tử Mặc không quan tâm tới giá trị của bộ diêu này, hắn cau mày nhìn Tần Phong Hi, nàng chỉ sững sờ nhìn bộ diêu chứ không có động tĩnh gì, thậm chí còn không chớp mắt lấy một cái. Hắn thử gọi một tiếng nhưng Tần Phong Hi vẫn không nhúc nhích, hai mắt cũng không động đậy. Lệ Tử Mặc quả quyết dùng một tay chém vào gáy nàng, Tần Phong Hi mềm nhũn ngã khụy xuống, rơi vào vòng tay đang chờ của hắn, Lệ Tử Mặc bế nàng lên, trầm giọng nói: “Cất đi, sau khi tìm thấy đứa trẻ kia thì lập tức ra ngoài” “Vâng, Đế quân!” Nguyệt lập tức đậy nắp hộp lại, ôm nó lên. Còn mặc dù Trần Thập và Tân Nghĩa cũng lo lắng cho Tần Phong Hi, nhưng họ không dám trì hoãn thêm mà lập tức đi tìm kiếm xung quanh. Bên trong không có lăng mộ thực sự chứ đừng nói đến quan tài. Trần Thập tìm thấy đứa trẻ trong một góc: “Tìm thấy rồi!” Cậu bé mặc một bộ quần áo màu xanh lá cây nhẹ nhàng, tóc búi trên đầu, cả hai vai đều có máu, trên người và mặt đầy bụi và máu, trông rất đáng thương. Trần Thập đưa tay ra đỡ cậu bé dậy thì phát hiện cậu bé đang sốt cao. Cũng không biết đứa trẻ này đói bụng bao lâu rồi, bây giờ vừa bị thương vừa sốt cao, Trần Thập nhớ Tần Phong Hi từng nói với bọn họ, tình trạng này rất dễ bị bệnh uốn ván, cũng dễ bị bệnh mà chết. “Các có thuốc gì để hạ nhiệt không?” Nguyệt lắc đầu. Trần Thập ôm đứa trẻ nói: “Đứa trẻ này phải được cấp cứu ngay lập tức!” Nếu không cậu bé sẽ chết ở đây mất “Tạm thời cô nương cũng không thể chế ra loại thuốc đó được. “Đi ra ngoài tìm nguồn nước, phải hạ nhiệt cho thằng bé. Tân Nghĩa cũng nhớ một số bệnh thông thường và phương pháp điều trị mà Tần Phong Hi đã nói với họ trước khi lên đường. Không ra không được. Tân Nghĩa và Lư Đại Lực mở đường, sau đó Trần Thập bế đứa trẻ, tiếp nữa là Lệ Tử Mặc ôm Tần Phong Hi, Nguyệt một tay ôm hộp một tay cầm kiếm đi cuối cùng, chen ra khỏi cửa mộ. Sau khi họ đi ra ngoài thì lại nghe thấy tiếng kêu vang của con chim lớn kia, sắc mặt ai nấy đều thay đổi. “Đi, không thể đối mặt trực diện được. Lệ Tử Mặc chọn một phương hướng, bóng dáng lao đi nhanh như chớp. Mọi người lập tức theo sau. Gió tanh trên trời cao vội đuổi theo rồi nhào tới, trước đó Tần Phong Hi đã từng nói đây là đại bàng sừng biến dị. Đại bàng không biến dị muốn tấn công người đã khó chống đỡ rồi, huống hồ còn gắn thêm hai chữ biến dị, có phải bọn họ chưa nếm được đau khổ gì từ hai chữ biến dị này đâu. Cộng thêm tình trạng hiện tại của Tần Phong Hi, tính mạng của đứa trẻ lại đang trên bờ vực thẳm, làm sao họ có thời gian để chiến đấu với con đại bàng này. Vì vậy, mọi người chỉ có đường chạy, chạy chạy chạy, tiếp tục được nếm trải cảm giác chạy để giữ mạng. “Ầm!” Con đại bàng sừng sà xuống muốn túm lấy đầu Tân Nghĩa, hắn ta lập tức lăn tại chỗ, móng vuốt sắc bén lập tức tóm lấy một cây dây leo bên cạnh người hắn ta rồi dùng sức kéo mạnh, suýt chút nữa là vướng vào Trần Thập, sau đó một âm thanh vang lên, toàn bộ cơ thể của Lư Đại Lực và con đại bàng sừng kia đâm vào nhau. Giống như hai luồng nội lực va chạm vào nhau đầy dữ dội, tạo ra âm vang nặng nề. “Chạy mau, chạy mau lên.” Lư Đại Lực hét lên. Nhưng con đại bàng sừng cũng không ngốc, nó lập tức bay lên cao, chỉ sử dụng hai móng vuốt sắc nhọn để về thẳng xuống đầu, nếu bị nó bắt được thì e là hộp sọ sẽ nát như tương bần mất