“Đại Lực, chạy mau!”
Nguyệt quay đầu lại nhìn thì sắc mặt thay đổi hẳn, hắn ta trở tay dùng hết sức ném thanh kiếm trong tay ra, thanh kiếm nhanh chóng bắn đi phát ra tiếng xé gió, đâm trúng phần gốc cánh của con đại bàng sừng khiến cặp vuốt của nó hơi lệch đi, thân thể của Lư Đại Lực cao lớn nhưng không chậm chạp, hắn ta nhào đầu về trước ngay tại chỗ, tránh được một cú về sắc bén.
Nguyệt đã lao như điên về, dùng một tay kéo hắn ta đầy thô bạo: “Nhanh lên, chạy nhanh lên.
Lư Đại Lực bò dậy rồi bị hắn ta kéo chạy thục mạng, thở hổn hển nói: “Sau này ta cũng sẽ luyện công, luyện cái kiểu chạy thật nhanh ấy!”
“Cái đó gọi là khinh công!”
Nguyệt phải kéo theo Lư Đại Lực nặng khoảng hai trăm cân nên tốc độ thật sự không thể nhanh được, lúc hắn ta quay đầu nhìn lại thì thấy con đại bàng sừng kia vỗ cánh một cái là thanh kiếm vốn dĩ đang đâm vào thân nó đã xuống.
Nguyệt sửng sốt, không ngờ thân thể của đại bàng sừng lại cứng rắn như vậy, thanh kiếm hắn ta dùng hết sức cũng chỉ đâm được vài phần, vậy mà nó chỉ cần động một tí đã rơi ra rồi! Xem ra vết thương do thanh kiếm gây ra cho nó cũng chẳng đáng là gì!
“Chạy mau lên!”
Mặc dù con đại bàng sừng không bị thương nặng, nhưng rõ ràng là nó rất tức giận, nó phát ra một tiếng kêu dài, cái cánh vút lên rồi lại chuyển hướng đuổi theo họ. “Phía trước có một hang động!” Giọng nói của Tân Nghĩa truyền đến.
Trước mặt họ xuất hiện một núi đá, những viên đá núi khổng lồ nối tiếp nhau giống như dùng đá để xây lên một ngọn đá núi to lớn, các ngọn đá núi này cũng không xếp kín chặt lại với nhau nên có rất nhiều khe hở và cửa hang. Trong đó có một hang động lớn nhất, bên trên hang động có những dây leo dài to lớn mọc ra từ khe hở, một số rủ
xuống dưới giống như tấm rèm cửa của hang động này.
Có những dây leo dài này thì con đại bàng sừng kia không thể chui vào được.
“Vào đi.
Lệ Tử Mặc ôm Tân Phong Hi dẫn đầu chạy vào hang động trước, Tân Nghĩa quay đầu lại thì thấy Nguyệt đang kéo Lư Đại Lực chạy chậm rì rì nên lập tức quay lại giúp đỡ, đúng lúc đó hắn ta nhìn thấy đại bàng sừng bống lao xuống, cái mỏ đại bàng nhọn hoắt sắp mổ vào đỉnh đầu của Nguyệt rồi.
“Nguyệt Vệ đại nhân cúi đầu xuống!”
Tân Nghĩa bỗng hô to, Nguyệt lập tức ấn đầu Lư Đại Lực xuống rồi bản thân cũng làm theo, thanh kiếm của Tân Nghĩa chém ngang qua đỉnh đầu của họ, lập tức chém trúng cái mỏ của con đại bàng sừng, nhưng chỉ nghe thấy một âm thanh nặng nề, rồi tiếng kêu của đại bàng sừng nghe có thể rất tức giận. Còn thanh kiếm của Tân Nghĩa đã thiếu mất một miếng rồi!
“Ôi mẹ ơi! Nhanh, nhanh vào trong hang động!”
Cái mỏ của con đại bàng kia còn cứng hơn cả kiếm của hắn ta nữa! Nhát kiếm đấy của hắn ta còn dùng cả nội lực mà mỏ đại bàng không bị thương tí nào, chỉ có kiếm của hắn ta bị hỏng thôi!
Thế này thì đánh làm sao được? Đánh làm sao được hả!
Nguyệt vẫn ôm chiếc hộp trong tay, tay còn lại thì tiếp tục kéo Lư Đại Lực rồi điên cuồng chạy về phía hang động, chạy như điên!
Tân Nghĩa gian nan chặn con đại bàng sừng lại, vừa chiến đấu vừa rút lui. Cuối cùng thì đại bàng sừng cũng hết kiên nhẫn, nó há mỏ ra, hai móng vuốt sắc bén lập tức tóm lấy thanh kiếm của hắn ta, cũng không biết nó dùng lực kiểu gì mà chỉ loáng cái là thanh kiếm của hắn ta đã gãy đôi ra! Gãy rồi!
“Chạy đi!” Lần này Tân Nghĩa kinh ngạc vô cùng, người thì chạy đến cửa hang rồi nhưng móng vuốt của đại bàng sừng cũng áp sát sau lưng hắn ta...
Tân Nghĩa cảm nhận được một gió mạnh thổi tới, trong lòng cảm thấy ớn lạnh, chỉ cảm thấy lần này không thể trốn thoát được nữa.
Đột nhiên, một lực hút mạnh mẽ ập đến kéo hắn ta vào trong. Cùng lúc đó, con đại bàng sừng cũng lao người tới, nó không kịp phanh lại nên toàn bộ cơ thể đều đập vào hang, phát ra một tiếng nổ lớn, đất cát đá vụn đua nhau rơi xuống.
Con đại bàng sừng cũng bị cú va chạm này làm cho choáng váng, nó hét lên vài tiếng đau đớn rồi lượn vòng ở bên ngoài một lúc mới biến mất.
Trong hang, mọi người chờ nó bay đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
“Thuộc hạ tạ ơn cứu mạng của Đế quân” Tân Nghĩa giữ được tính mạng, tất nhiên hắn ta cũng biết lực hút mạnh mẽ vừa rồi là do Lệ Tử Mặc đã ra tay. “Thăm dò xung quanh đi, trước mắt cứ tạm nghỉ ngơi đi đã” Lệ Tử Mặc ôm Tần Phong Hi ngồi xuống một tảng đá bằng phẳng, để nàng dựa vào lòng mình.
Tần Phong Hi mơ màng nặng nề mở mắt ra, nhưng trước mắt lại là một cung điện vàng ngọc. Ánh đèn của cung điện rất rườm rà lộng lẫy, đại điện lấy hai tông màu vàng và đỏ làm chủ đạo, cột rồng vàng chạm khắc màu đỏ thắm, trông vừa cao quý mà lại trang nghiêm.
Trên bàn sách làm bằng gỗ tử đàn có trải giấy Tuyên Thành hơi ngả vàng, một cây bút, một nghiên mực và đồ chặn giấy, còn ngửi thấy mùi mực nhẹ thoang thoảng.
Trong lư hương ba chân có khói bay lượn lờ, ngoài cửa sổ là màn đêm sâu thẳm.
Đột nhiên có tiếng mở cửa nhẹ nhàng vang lên ở đằng sau.
Tần Phong Hi quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ mặc quần áo cung nữ ôm một đứa bé tiến vào, khuôn mặt của người phụ nữ bị một tấm khăn voan trắng che lại nên không thể nhìn thấy dáng vẻ, nhưng khuôn mặt của đối phương lại khiến Tần Phong Hi cảm thấy rất quen thuộc.
“Ngươi là ai?” Nàng vội vàng hỏi, nhưng người phụ nữ kia lại như không nghe thấy. Đối phương ôm đứa bé đi đến trước bàn sách nhìn một hồi, sau đó khẽ cười thành tiếng. “Tiểu Hi, con nhìn kìa, cha con còn nói muốn vẽ chân dung cho con mà cả ngày rồi cũng chưa thấy động bút gì cả.
Giọng nói của người phụ nữ kia vừa mềm mại vừa dịu dàng, vô cùng êm tại.
Tân Phong Hi nghe thấy thì sững sờ, Tiểu Hi? Ca ca nàng nói khi nàng còn nhỏ, Tần lão thái quân bảo bát tự của nàng quá nặng nên định đợi sau khi nàng năm tuổi mới đặt tên, bởi vì nàng xếp thứ bảy cho nên mọi người luôn gọi nàng là Tiểu Hi, bây giờ người phụ nữ này lại gọi đứa bé trong lòng là Tiểu Hi, trùng hợp vậy cơ à? Cùng tên chăng?
Hay là...
Nàng không nhịn được bước lại gần: “Ngươi là ai? Mau nói cho ta biết ngươi là ai?”
Ánh mắt của người phụ nữ chuyển sang nhìn đứa bé trong vòng tay rồi bước thêm vài bước nữa, đặt đứa bé lên chiếc giường mềm mại bên cạnh sau đó tự rời đi.
Lúc này Tần Phong Hi mới chắc chắn, người phụ nữ này không thể nhìn thấy hay nghe thấy giọng nói của mình, trong lúc hốt hoảng, dường như nàng biết mình đang nằm mơ.
Nhưng giấc mơ này quá chân thật rồi, nó giống như thể linh hồn của nàng đã rời khỏi cơ thể rồi đi đến nơi này vậy.
Nàng bước đến chỗ chiếc giường mềm kia, nhìn thấy khuôn mặt của đứa bé.
Hồng hào, mũm mĩm, đôi mắt to như mã não đen, cái miệng nho nhỏ, vô cùng dễ thương.
Nhưng trong lòng Tân Phong Hi luôn cảm thấy có chút kỳ quái. Nàng không biết hồi nhỏ mình trông như thế nào. Bức ảnh đầu tiên của nàng là thẻ học sinh lớp một của trường tiểu học, do trên đó phải dán ảnh nên lão đạo sĩ mới dẫn nàng đi chụp, bản thân nàng cũng có ấn tượng với chuyện này.
Còn trước đó nàng hoàn toàn không có một tấm ảnh nào. Cho dù lúc nàng năm tuổi đã bắt đầu nhận nhiệm vụ, bị lão đạo sĩ đưa đi theo để giúp việc, thậm chí nàng còn tự mình kiếm tiềm.
Có điều khi còn học tiểu học, nàng cũng từng hỏi lão đạo sĩ là hồi bé mình trông như thế nào, nhưng lão đạo sĩ chỉ nhìn nàng đầy chê bai rồi nói lúc nhỏ nàng đẹp hơn bây giờ nhiều.
Có phải cũng giống như đứa bé trước mắt này không?
Tần Phong Hi không nhịn được mà duỗi một ngón tay ra chọc chọc vào khuôn mặt hồng hào của đứa bé, nhưng còn chưa chạm vào thì ở cửa lại có một âm thanh khác, một cậu bé chạy vào, trong tay ôm một cái hộp, vừa chạy vừa hô to: “Mẫu thân, mẫu thân, quà mừng sinh nhật của người nè!”
Tần Phong Hi lập tức nhận ra bé con này chính là Tân Huyễn Thiên! Cho nên, người phụ nữ này có khả năng là mẹ ruột của nàng thật ư? Đứa bé này là nàng sao?
Ngay lúc nàng còn đang sững sờ thì chân cậu bé đã loạng choạng, cả người ngã về phía trước, chiếc hộp trong tay cũng văng đi, nắp hộp mở ra để lộ món đồ bên trong.
Một bộ diêu phượng hoàng bằng vàng lấp lánh xen lẫn với các loại đá quý.
“Tiểu Thiên, sao con lại bất cẩn như vậy” Người phụ nữ vội vàng chạy tới, đỡ bé Huyễn Thiên đứng dậy, khi nhìn thấy bộ diêu phượng hoàng kia thì thoáng khựng lại.
Tần Phong Hi nhận ra, đây rõ ràng là cái hộp mà nàng và Lệ Tử Mặc đã đào ra trong một ngôi mộ khi họ tiến vào vùng đất cấm của Long Dẫn tộc, bộ diêu phượng hoàng này chính là thứ nàng đã đào ra mà!
Nhưng nếu đây là quà sinh nhật của mẹ nàng thì sao nó lại được chôn trong ngôi mộ đó? Bọn họ đang ở Tần gia ư?
Tần Phong Hi nôn nóng muốn xem xem bên ngoài như thế nào, đây là ở đâu, nàng cũng muốn coi thử rốt cuộc là ai đã tặng bộ diêu phượng hoàng này. Nhưng ngay khi nàng muốn ra ngoài thì lại nghe thấy bên ngoài đột nhiên có tiếng đánh giết truyền tới.
Bé Huyễn Thiên lập tức muốn chạy ra ngoài: “Mẹ, con đi xem thử là có chuyện gì đang xảy ra!”
“Tiểu Thiên, đừng đi!” Người phụ nữ ôm chặt lấy bé Huyễn Thiên, Tần Phong Hi thấy vẻ hoảng sợ và buồn bã lộ rõ trong mắt bà ấy thì thầm không hiểu, không phải vừa nãy vẫn rất tốt đẹp à? Sao tiếng giết chóc đột nhiên vang lên lại khiến bà ấy lộ ra vẻ mặt như vậy, chẳng lẽ bà ấy biết chuyện gì đang xảy ra?
“Giao người ra đây!” Giữa lúc mơ màng, nàng nghe thấy một tiếng quát giận dữ như vậy.
Tần Phong Hi đứng dậy, vội vàng lao tới chỗ cánh cửa, nàng muốn đi xem thử xem, coi coi rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!
Nhưng nàng không ngờ là dường như ở chỗ cánh cửa có một rào chắn vô hình nào đó, nàng vừa xông đến thì cái trán đã đụng thẳng vào rào chắn đó.
Cùng lúc đó, em bé Tiểu Hi cũng cất tiếng khóc.
Ý thức của Tần Phong Hi đột nhiên mờ đi, nàng đột nhiên nhận ra mình sắp tỉnh dậy, sắp phải rời khỏi giấc mộng này nên trong lòng rất rốt ruột.
“Đừng mà, đừng mà, ta không muốn đi!”
“Phong Hi.”
Một đôi bàn tay to dày ấm áp nắm lấy bàn tay vùng vẫy của nàng.
Tần Phong Hi đột nhiên mở bừng mắt ra, nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm đầy lo lắng.
“Lệ Tử Mặc...
Lần đầu tiên Lệ Tử Mặc nhìn thấy sự thất vọng trong mắt nàng, trái tim hắn khẽ nhói lên, nàng tỉnh lại nhìn thấy hắn mà lại thất vọng à? Hả?
“Nàng nằm mơ à?” Hắn vẫn lẳng lặng đỡ nàng ngồi dậy.
Tần Phong Hi nắm tay hắn: “Hình như ta mơ thấy chuyện lúc mình còn nhỏ, rồi cả bộ diêu phượng hoàng kia nữa... Có phải chúng ta đào được một bộ diêu phượng hoàng không?” Vì vừa tỉnh lại nên ký ức của nàng vẫn hơi lộn xộn.
“Đúng vậy” Biết nàng nằm mơ như vậy, trong lòng Lệ Tử Mặc mới cảm thấy dễ chịu hơn: “Nguyệt, mang đồ đến đây
Nguyệt cầm lấy cái hộp đi tới: “Để phi tỉnh lại là tốt rồi.
Lúc này Tần Phong Hi mới nhận ra bọn họ không còn ở trong ngôi mộ đó nữa mà ở trong một hang động: “Phát hiện ra chuyện gì à?”
Sao nàng không có tí ấn tượng nào về đoạn này vậy.
“Nàng còn nhớ lúc mình thấy ngôi mộ đấy thì có điều gì không ổn không?” Lệ Tử Mặc hỏi.
Tần Phong Hi suy nghĩ một hồi: “Lúc đó ta chỉ cảm thấy như có thứ gì đó đang gọi mình tới, ý thức cũng mơ hồ không rõ ràng lắm, sau đó ta biết mình đào được thứ này
Nàng ngồi dậy muốn mở hộp ra, nhưng bàn tay của Lệ Tử Mặc đã ấn vào nắp hộp.
“Hồi nãy nàng nhìn thấy bộ diêu này là không nhúc nhích gì nữa”
Hiện giờ nàng cũng không biết phải giải thích điều này như thế nào, nên đành cất bộ diêu đi trước, sau đó lấy một miếng vải gấp ra rồi bọc cả hộp vào, mang nó trên lưng. “Cô nương, cô mau tới xem đứa trẻ này đi!” Giọng nói của Trần Thập hơi run rẩy.