Đậu Đỏ Bé Bé
Nguồn: tamlinh247.biz
Lúc này Tần Phong Hi mới nhớ ra, họ đang cứu con trai Thạch Bình Phi của Thạch Bình Cơ. Nàng bật dậy, suýt nữa thì đụng vào cằm của Lệ Tử Mặc. Lệ Tử Mặc không nhịn được, đưa tay búng nhẹ lên trán nàng: “Nàng gấp gáp cái gì thế?” Trước một đứa trẻ xa lạ, nàng căng thẳng như vậy làm gì. Tần Phong Hi lè lưỡi, đưa tay vuốt một cái lên cằm hắn, cười hì hì: “Cắm chàng đẹp như vậy, ta đâu nỡ làm hỏng” Nói xong liền chạy về phía Trần Thập. Lệ Tử Mặc ngẩn người nhìn theo, đến khi nàng đã chạy đi xa mới kịp phản ứng, vừa bực mình vừa buồn cười. Nàng... vuốt cằm hắn? Đây chẳng phải là trêu ghẹo hắn sao? Nhưng... chẳng lẽ hắn chỉ có cằm đẹp thôi sao? Khi Tần Phong Hi nhìn thấy đứa trẻ đó, Trần Thập đã xé một mảnh vải, thấm nước đắp lên trán đứa trẻ. May mắn là trong hang đá có một mạch nước nhỏ từ khe đá chảy xuống, tạo thành một vũng nước nhỏ bên dưới. Vết thương trên vai cậu bé cũng đã được băng bó cẩn thận. “Cô nương, trước đó trong huyệt mộ, thằng bé đã bị sốt cao, giờ ta đã dùng nước lạnh đắp lên trán, nhưng cô nhìn xem sao mặt thằng bé vẫn hơi đen vậy?” Trần Thập vô cùng sốt ruột. Cậu bé này do hắn ta cứu ra từ huyệt mộ, nếu cuối cùng vẫn không cứu được, hắn sẽ cảm thấy rất đau lòng. Nhìn thấy cậu bé, Tần Phong Hi bỗng nhớ đến hình ảnh Tần Huyễn Thiên khi còn nhỏ nàng nhìn thấy trong giấc mơ, lòng nàng mềm nhũn. Trần Thập cởi áo ngoài, trải trên một tảng đá phẳng để cậu bé nằm xuống, thân thể cậu bé khẽ run rẩy, quả thật như lời Trần Thập nói, sắc mặt cậu bé hơi đen. Nếu chỉ là sốt cao, lẽ ra sắc mặt phải ửng đỏ, sao lại chuyển thành đen? Tần Phong Hi cau mày, nhẹ nhàng mở mí mắt cậu bé ra quan sát, rồi kéo áo kiểm tra khắp người. Trừ vài vết máu thì không có gì bất thường. “Vết thương của thằng bé trông thế nào?” Trần Thập đáp: “Hình như là bị vuốt của con đại bàng sừng biến dị kia cào trúng. Thuộc hạ đã xem rồi, không có độc, nên đã rắc thuốc cầm máu và chống viêm cho cậu bé. “Để ta xem xem. Dù Trần Thập nói không có độc, nhưng Tần Phong Hi vẫn muốn tự kiểm tra lại. Bởi vì không phải loại độc nào Trần Thập cũng có thể phát hiện ra. Nàng cẩn thận gỡ băng gạc trên vai cậu bé. Ngay khi nhìn thấy vết thương, Tần Phong Hi cũng không nhịn được mà hít sâu một hơi. Trần Thập thì kinh hãi lùi lại hai bước, không dám tin vào mắt mình. “Sao lại như vậy chứ, đây là thứ gì vậy?” Trên vết thương của Thạch Bình Phi mọc ra thứ gì giống như một đám rêu dày, màu xanh thẫm, chen chúc lại với nhau, phủ kín gần hết vết thương. “Cái này... Ban đầu Tân Phong Hi giật mình, nhưng sau khi nhìn kỹ, nàng nhướng mày: “Có vẻ là điều tốt đấy!” “Cô nương, đây không phải độc sao?” Trần Thập vẫn còn đang hoài nghi. Đám rêu mọc trên vết thương thực sự quá kỳ quái. “Không phải độc. Khi bị thương, có người đã bôi thuốc lên vết thương của cậu bé. Thuốc này có tác dụng kỳ diệu, đám rêu này mọc lên là do thuốc hấp thụ độc tố từ vết thương mà nở ra, không phải rêu thật mà chỉ trông giống rêu vậy thôi. Những người khác cũng tụ lại xem, ai nấy đều trầm trồ kinh ngạc. Dĩ nhiên là bởi vì Tần Phong Hi đã khẳng định rằng đây không phải độc. “Người bôi thuốc cho cậu bé có thể là cha mẹ nó. Nhưng đã bị vuốt đại bàng cào rồi, sao không cẩn thận hơn mà lại để thằng bé bị bắt lại lần nữa?" “Không đúng, không đúng” Tần Phong Hi kiểm tra thêm một lần nữa rồi lắc đầu: “Ta biết con đại bàng này bắt cậu bé vì thứ gì rồi, có lẽ trong cơ thể cậu bé còn một thứ mà con đại bàng muốn!” “Thứ gì vậy?” Mọi người đều sững sờ. Tần Phong Hi bắt đầu kiểm tra từ cổ họng, ấn nhẹ từ ngực xuống bụng cậu bé, cẩn thận ấn trên dạ dày. “Là thứ cậu bé đã nuốt vào bụng” Nàng kết luận. Chắc chắn Thạch Bình Phi đã ăn phải thứ gì đó mà họ không phát hiện ra, nhưng lại thu hút con đại bàng biến dị. “Vậy thứ đó chắc hẳn là đồ tốt?” Nguyệt hỏi. Tần Phong Hi vẫn đang quan sát tiếp, lập tức lắc đầu nói: “Dược hiệu rất mạnh, đối với người trưởng thành thì rất tốt, nhưng cậu bé này nhỏ quá, không chịu được tác dụng của thuốc nên mới phát sốt, sắc mặt bị đen có thể là do uống không đúng nên sinh ra chút độc. Nhưng cậu bé này rất may mắn, loại thuốc này thoa lên vết thương vừa hay có thể hấp thụ hết độc tố.” Thật ra đây chỉ là suy đoán của Tần Phong Hi, nhưng rất nhanh nàng sẽ nhận ra suy đoán của nàng hầu như đều đúng hết. “Vậy bây giờ cậu bé không sao rồi đúng không?” Trần Thập vẫn quan tâm Thạch Bình Phi “Không sao cả, không cần phải băng bó cho thằng bé đâu. Thuốc trên vết thương của nó còn chưa phát huy hết tác dụng. Đợi lát nữa, độc tố sẽ được hấp thu hết thôi. Lời của Tần Phong Hi vừa dứt, mọi người liền thấy vết thương trên vai cậu bé mọc ra lớp rêu dày màu xanh lục, phát triển nhanh đến mức có thể thấy bằng mắt thường, chẳng mấy chốc đã phủ kín cả bả vai, sắc đen trên gương mặt cũng dần tan biến. Nàng lấy miếng vải trên trán cậu bé xuống, khẽ chạm thử rồi nói: “Cũng hạ sốt rồi. Lệ Tử Mặc đưa tay ra, kéo nàng đứng dậy: “Để Trần Thập canh chừng nó, chúng ta đi xem hang động này” “Ta muốn đợi nó tỉnh lại hỏi xem đã ăn thứ gì, ai đã bôi thuốc lên vết thương cho nó.” Tần Phong Hi nói vậy nhưng vẫn đặt tay mình vào tay hắn, bị hắn kéo vào trong lòng: “Đó chắc chắn là thứ tốt, nếu vẫn còn thì không thể bỏ qua được, đúng không?” “Ừ, được.” Lệ Tử Mặc nhìn ánh mắt lấp lánh của nàng mà không khỏi thích thú: “Nhưng hiện giờ bổn Đế quân cũng phát hiện được một thứ, nàng muốn xem không?” “Xem! Xem chứ!” Tần Phong Hi lập tức phấn khởi ôm lấy tay hắn. Chỉ cần là đồ tốt, nàng đều không muốn bỏ lỡ! Đến thế giới này đã nửa năm, Tần Phong Hi hiểu rõ rằng, đồ tốt chẳng bao giờ là thừa! Hơn nữa đối với nàng, thảo dược chính là thứ tốt nhất! Không chỉ bán được tiền, mà còn có thể chữa thương, trị bệnh. Có loại còn luyện được đan dược giúp tăng cường công lực, dùng để bán nhân tình thì lại càng là thứ đáng giá. Vừa rồi trong lúc mọi người đều chú ý tới Thạch Bình Phi, Lệ Tử Mặc đã nhìn lướt qua hang động một lượt. Hắn phát hiện một thứ kỳ lạ, không biết là gì, nhưng Tần Phong Hi rất giỏi trong lĩnh vực này, có lẽ nàng sẽ biết. Ở sâu trong hang đá, trên một mặt tường đá rộng lớn có dòng nước nhỏ chảy qua. Chính giữa bức tường ấy, một gốc cây mọc ra, kết khoảng chừng mười mấy quả đỏ tươi như chu sa. Khi đứng cách đó chừng mười bước, đã ngửi được mùi hương thanh nhã thoang thoảng. Chính nhờ mùi hương này mà Lệ Tử Mặc phán đoán đây chắc chắn là thứ tốt, bởi vì nó làm hắn cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến hẳn. “Quả Diễm Dương!” Tần Phong Hi kinh ngạc thốt lên. Lệ Tử Mặc nhướng mày, chờ nàng giải thích. Nhìn thấy thứ tốt, Tần Phong Hi không giấu nổi vẻ vui mừng: “Theo Dị Vật Chí của lão đạo sĩ thì quả Diễm Dương là loại quả cực kỳ hữu hiệu trong việc bổ sung tinh thần và thể lực. Hơn nữa, sau khi ăn quả này, ba ngày ba đêm không biết mệt mỏi! Điều quan trọng nhất là hoàn toàn không có tác dụng phụ!” “Chỉ có vậy thôi sao?” Tần Phong Hi nghe vậy liền không vui: “Chỉ có vậy thôi? Chàng nói vậy là sao? Thân thể mệt mỏi có thể nghỉ ngơi và nhanh chóng hồi phục, nhưng nếu tổn hại tinh thần thì có ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể. Lúc này, chỉ cần có một quả Diễm Dương sẽ ngay lập tức hồi phục, mạnh mẽ như rồng hổ! Chàng nghĩ xem, nếu đang giao đấu sinh tử với kẻ địch thì sao? Đối phương mệt gần chết, còn chàng lại hồi phục đến trạng thái tốt nhất, chẳng phải có thể nghiền nát đối thủ trong chớp mắt à?” Trong mắt Lệ Tử Mặc ánh lên ý cười. “Được lắm, chàng cố ý trêu ta đúng không?” Tân Phong Hi nhanh chóng nhận ra, liền bừng tỉnh. Nghe nàng nói quả Diễm Dương bổ sung tinh thần và thể lực, chắc chắn hắn đã hiểu rõ lợi ích của nó rồi nhưng vẫn giả vờ để xem nàng múa máy. Lệ Tử Mặc không nhịn được mà nâng khuôn mặt nàng lên, cúi xuống cắn nhẹ vào đôi môi đỏ mọng. Sao nàng lại đáng yêu đến thế chứ? Sao mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ nàng vui mừng rạng rỡ, hắn lại không kiềm được cảm giác yêu thích vậy nhỉ? Trước giờ hắn chưa từng trải nghiệm cảm giác cả cõi lòng thoả mãn chỉ vì một người như thế này. Mặt Tần Phong Hi nóng bừng, tim đập thình thịch. Hơi thở của Lệ Tử Mặc quá mãnh liệt, mỗi lần hắn hôn nàng, nàng đều cảm giác như cả linh hồn mình cũng bị hắn xâm chiếm. “Ta đi hái quả.” Dáng vẻ nàng bước đi khiến người ta không khỏi cảm thấy nàng đang lúng túng muốn trốn đi. Có tổng cộng mười ba quả Diễm Dương, Tần Phong Hi hái sạch, cẩn thận cất đi, trong lòng đầy mãn nguyện. Lần này hái được quả Diễm Dương, chuyến này cũng không tính là uổng công, lại thêm còn lấy được bộ trâm phượng hoàng từng thuộc về thân mẫu nàng, ít nhất cũng tìm được Thạch Bình Phi. “Đế phi, cậu bé ấy đã tỉnh rồi!” Tiếng Tân Nghĩa vang lên. “Đi, mau hỏi xem nó đã ăn thứ gì” Lệ Tử Mặc nhìn nàng vội vã chạy đi thì khẽ lắc đầu, từ tốn bước theo. Tần Phong Hi vừa đến gần khối đá lớn nơi Trần Thập và Thạch Bình Phi đang nằm thì bất chợt khựng lại, đưa ngón trỏ lên môi. “Suỵt!” Mọi người đều sững sờ, ngay cả Lệ Tử Mặc theo sau cũng dừng chân. Tim Tần Phong Hi đập thình thịch, nếu không phải nàng chạy tới từ hướng này, chắc khó mà trông thấy thứ đó. Nhưng giờ đây, nàng đã thấy rõ. “Trần Thập. Nàng khẽ gọi: “Bế đứa trẻ lên, động tác nhẹ nhàng thôi. Từ khi thấy hành động của nàng là Trần Thập đã hơi căng thẳng rồi. Hắn xưa nay luôn luôn tuân lệnh nàng, nghe vậy liền bế Thạch Bình Phi lên. Cũng may là Thạch Bình Phi vừa mới tỉnh, thần trí còn mơ màng. “Bế lên rồi thì từ từ đứng dậy, nhớ, động tác phải nhẹ.” Tần Phong Hi không dám làm kinh động đến thứ kia. Do nàng sơ suất, rõ ràng trong sách Dị Vật Chí của lão đạo sĩ có ghi chép, nơi có quả Diễm Dương thường xuất hiện thứ này, thứ đó đang bảo vệ là quả Diễm Dương. Nhưng tại sao nó không ở gần quả Diễm Dương mà lại cách hơn hai mươi mét? Nàng đoán có lẽ do cái đầm nước nhỏ kia, dù sao nước ở chỗ quả Diễm Dương quá ít, chỉ là một tầng mỏng đủ thấm ướt vách đá thôi. Lệ Tử Mặc đã đứng bên cạnh nàng, theo ánh mắt của nàng, hắn cũng thấy vật kia, đôi mày lập tức cau lại. Hắn nói với Trần Thập: “Che miệng mũi đứa trẻ lại, nín thở” “Chủ nhân..” Nguyệt do dự, hiếm khi thấy thần sắc của hai người nghiêm trọng thế này, lòng hắn ta đầy bất an.