Chương 104 "Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?"

Bán Thân Cho Tư Bản
Nguồn: metruyenhot.me
Lời nói của Lâm Hiên, làm cho Tăng Kiến hoàn toàn ngây dại. Trong lòng hắn cũng có chút hồ nghi. Dù sao Hắc Long nổi danh dũng mãnh, cho dù không phải là đối thủ, cũng phải là đánh trước rồi nói sau sao? Huống chỉ, hôm nay người Häc Long mang đến, cũng không ít hơn người của hän. Nhưng Hắc Long lại ngoan ngoãn rời đi. Hơn nữa, lúc rời đi, trong ánh mắt còn hiện rõ sợ hãi. Cho nên, người Hắc Long kia sợ hãi không phải Tăng Kiến hắn, mà là nam nhân trước mắt này? "Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?" Tăng Kiến nuốt nước miếng hỏi. "Ta là Lâm Hiên." Lâm Hiên? Hai chữ này khiến Tăng Kiến Như bị sét đánh. Hai chữ Lâm Hiên này, hiện giờ ở Giang Đô chính là làm cho người ta như sấm rền bên tai. Tăng Kiến quả thực không thể tin vào tai mình. Tô Anh vậy mà lại là em gái của Tiểu Bá Vương Lâm Hiên? Không sai, bởi vì những gì Lâm Hiên đã thể hiện nên hẳn đã được phong danh hiệu. Tiểu Bá Vương. Bá đạo, vô song. Đồ đệ chiến thần, nói giết thì giết. Thử hỏi toàn bộ Giang Đô có bao nhiêu người làm được? Đừng nói Giang Đô, cho dù là ở U Châu, cũng không có mấy người dám xuống tay với đồ đệ chiến thần. "Thực xin lỗi, ta sai rồi, ta không biết Tiểu Anh là em gái của Tiểu Bá Vương ngài. Nếu biết, cho ta một vạn lá gan cũng không dám đánh chủ ý với nàng..." Tăng Kiến bùm một tiếng quỳ trên mặt đất. "Tiểu Bá Vương? Cái quái gì vậy?" Lâm Hiên vẻ mặt khó hiểu. "A, đây là danh hiệu mọi người lấy cho ngài, nếu ngài không thích thì ta sẽ không gọi nữa." Tăng Kiến điên cuồng nuốt nước bọt nói. "Ta không thích!" Lâm Hiên nhíu mày. Tên này nghe có vẻ rất thiểu năng. “Vậy... Lâm thiếu, kính xinh Lâm thiếu tha cho tôi: Lâm Hiên gật đầu nói: “Vì ngươi đã từng đối với em gái ta không tồi, hôm nay ta có thể không so đo với ngươi.” “Sau này, nếu để cho ta lại phát hiện ai dám có ý tưởng với em gái. Hừ, vậy thì đừng trách!" “Lâm Thiếu yên tâm, Tiểu Anh là người phụ nữ của ngài, ai dám đánh chủ ý với cô ta nữa, đây chẳng phải là động đến sao Thái Tuế trên đầu sao.” Tăng Kiến nịnh nọt nói. "Nói bậy cái gì đó. Tiểu Anh là em gái ta” Lâm Hiên trừng mắt nhìn Tăng Kiến một cái. *À, tôi hiểu, tôi hiểu, là em gái, em gái..” Tăng Kiến đành phải phụ họa theo. Mọi chuyện cứ như vậy kết thúc, thiếu nữ đảo qua những âm u lúc trước, nhảy nhót ra khỏi Hồng Lãng. "Anh, em đã lâu không thoải mái như vậy..." Tô Anh hít sâu một hơi, cảm giác tự do trước nay chưa từng có. Trước kia, mỗi ngày cô đều lo lắng đề phòng. Đi làm sợ bị người khi dễ, tan tầm sợ bị Diệp Ỷ phát hiện. ở quán bar lại sợ bị người quen nhận ra... Đặc biệt là sau khi làm Häc Long bị thương, Tô Anh cảm thấy, mình khẳng định xong đời. Nhưng không nghĩ tới, Lâm Hiên biến mất năm năm đã trở lại. Anh lại giống như trước kia, đứng ở phía trước, bảo vệ cô.