Long Hồn Hành Giả - Tả Long
Đang raÁm sát? Không nhận, quá mệt rồi. Vệ sĩ? Nhạt nhẽo lắm, k ông làm đâu...
Tịnh Tuyết là con gái của Tịnh gia , vào một ngày nọ , cô vô tình phát hiện mình lại là con ruột của Vân gia , tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới . Cô hận Tịnh gia vì đã đối xử tệ bạc với cô , tìm mọi cách để trả thù . Còn Lam Hạo Hiên là một công tử của Lam gia , gia đình cậu không thua kém gì nhiều so với Vân gia . Thấy Tịnh Tuyết vừa xinh đẹp , vừa giàu có , Lam Hạo Hiên đã tìm cách để tiếp cận cô , vốn dĩ chỉ là để chơi vui , nhưng ... ngày qua ngày cậu lại có tình cảm với cô . Để biết chi tiết mọi việc như thế nào , mọi người đừng quên theo dõi câu truyện đó nha
Truyện Một Thai 8 Bảo Bảo: Papa Đừng Hòng Ăn Hiếp Mami - Hạ Giản Linh. Truyện One chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Tuy nhiên, đúng lúc này, anh bất ngờ nhận được một cuộc gọi đã năm năm không liên lạc, Tiêu Hoàng Nam lập tức gọi lại, nhưng không có ai trả lời. Ngay sau đó, anh liền bỏ lại buổi đ i lễ sau lưng, dưới ánh mắt của hàng trăm tướng quân và binh sĩ, anh vội vàng bỏ chạy ra ngoài núi Thái Sơn. Hàng trăm tướng quân và binh sĩ đều vô cùng ngạc nhiên, đây là đại lễ phong tướng của anh, có thể nói là khoảnh khắc vinh quang và hiển hách nhất cuộc đời. Nhưng Tiêu Hoàng Nam lại bỏ chạy đi đâu vậy?
Hái Sao Trên Trời
Đang raVăn án: Nghe đồn rằng Lâm Chí ở Học viện Nghệ thuật Đại học Triều Lĩnh là một nhân vật cực kì đặc biệt. Gần gũi với anh ta sẽ chỉ mang lại vận rủi, nhẹ thì tan vỡ tình cảm, nặng thì phá sản. Nhưng số người yêu thích anh ấy vẫn rất đông, bao gồm cả tôi và chiếc ví của mình. Lâm Chí thường mang lại cảm giác phóng túng*, nhưng thực tế lại rất xa cách. *gốc: “游走花丛的浪荡”: miêu tả những người thích qua lại với nhiều người khác giới, cư xử phóng túng, thiếu tinh thần trách nhiệm và lòng chung thủy. Anh ấy đối xử với mọi người một cách dịu dàng nhưng cũng đầy lạnh lùng. Tôi từng tình cờ thấy anh ấy vào lúc hai giờ sáng, ngồi bên đường, che mặt khóc. Lúc ấy là khoảng thời gian đi quân sự hồi năm nhất, giáo viên chủ nhiệm đã phải chạy vào sân tập quân sự để gọi anh ấy đi, và từ đó đến khi kết thúc quân sự, anh ấy không xuất hiện trở lại nữa. Sau này tôi mới nghe đồn, hôm đó mẹ anh ấy gặp t@i n/ạn x/e. Tối hôm đó, khi tôi bắt gặp anh ấy khóc, mẹ anh ấy vừa qu/a đ/ời. Trong vườn hoa nhỏ của bệ/nh viện rất yên tĩnh, chỉ có một chiếc đèn đường soi sáng, ánh sáng vàng vọt trong mắt tôi trở thành một dải ngân hà. Có cảm giác cái đẹp của sự vụn vỡ. Lúc đó bên cạnh anh ấy không có ai, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh được nhiều người ngưỡng m/ộ trước đây. Anh ấy như một đứa trẻ bị bỏ rơi, ôm gối, r/un r/ẩy. Tiếng khóc rất nhỏ. Tôi đã đứng ở nơi tối tăm rất lâu, lòng cảm thấy đ//iên c/uồng say mê. Kể từ đó, tất cả những gì tôi biết về anh ấy như viết lại từ đầu. Nhiều người nhìn anh ấy với ánh mắt hừng hực háo hức, như thể anh ấy là một miếng thịt ngon lành, mọi người đều muốn tới thưởng thức hương thơm. Còn tôi, chỉ muốn cắn anh ấy một miếng.