Chương 15

Ryy Nguyễn
Nguồn: metruyenhot.me
Đường Đường : Cái máy này không giật điện thì xem ra cậu không nói dối nhỉ ! Được lắm ... - Uyển Đồng : * đắc ý * Tôi tin chắc là có ai đó đang buồn đấy ! - Tư Niên : Tịnh Tuyết , Tịnh Tuyết ! - Tịnh Tuyết : * giật mình * Hả !? - Tư Niên : Cậu có chơi nữa không ? - Tịnh Tuyết : À thôi ! Các cậu cứ chơi vui vẻ đi , xíu nữa tôi chơi . - Mọi người : Tiếp theo là Tư Niên đi ! - Tư Niên : Tại sao lại là tôi chứ ? - Mọi người : Qua đây mau lên ! - Tư Niên : Đừng bắt tôi ! Aaaaa - Mọi người : Trò này vui thật đấy ! - Tịnh Tuyết nghĩ : Aisss mình đang nghĩ về cái gì thế này ? Có gì đâu mà buồn ? Sao phải buồn chứ ? - Lam Hạo Hiên : Nghĩ gì thế ? - Tịnh Tuyết : Không có gì ! * rời đi * - Lam Hạo Hiên nghĩ : Sao lòng mình lại cảm thấy đau nhói như vậy chứ ? Cô ấy đang buồn sao ? Buổi chiều hôm đó , trời đang mưa . - Tịnh Tuyết : Aisss , sao mình lại xui xẻo như vậy chứ ? Lại đi ngắm cảnh vào đúng lúc trời mưa to khiến bây giờ phải đội mưa đi về . * Vấp đá * - Tịnh Tuyết : * ngã * Aaaa ! Ui daaa ~ Đau quá ! - Tác giả : Cậu trước màn hình đang nghĩ gì vậy ? Nghĩ rằng Hạo Hiên sẽ đến đỡ Tịnh Tuyết sao ? Haha ! Không có đâu ! - Lam Hạo Hiên : Cậu có sao không ? Đang trời mưa mà lại đi đâu thế này ? * đỡ dậy * - Tịnh Tuyết : * đẩy ra * Không có gì đâu ! Chỉ là vấp nhẹ thôi . - Lam Hạo Hiên nghĩ : Cậu ấy bật chế độ xa lánh mình thật rồi ! - Lam Hạo Hiên : Qua kia một lúc để trú mưa đi , chỗ cắm trại của chúng ta cách xa đây lắm ! - Tịnh Tuyết : Ừmm... Được ! Một lúc sau - Lam Hạo Hiên : Mau qua đây ! * kéo tay * - Tịnh Tuyết : * gạt ra * Mưa to thật đấy ! - Lam Hạo Hiên : Cậu không cần phải cách xa tôi đến vậy đâu ! - Tịnh Tuyết : Có liên quan gì đến cậu đâu chứ !? - Lam Hạo Hiên : Cậu không muốn giải thích gì với tôi về chuyện tối qua à ? - Tịnh Tuyết : Cậu đã nói là không quan tâm rồi cơ mà , sao vẫn còn hỏi ? - Lam Hạo Hiên nghĩ : Hả !? Cô ấy đã nghe được cuộc nói chuyện của mình và Hạ Vũ hồi sáng ? - Tịnh Tuyết : Cậu nghĩ đúng rồi đấy ! Sáng nay tôi đi qua lều của Hạ Vũ thì vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người ! Khoảng không gian trở nên im lặng lạ thường - Lam Hạo Hiên nghĩ : Nhưng nếu cậu giải thích , tôi vẫn sẽ lắng nghe và bỏ qua cho cậu cơ mà ! - Tịnh Tuyết nghĩ : Tôi rất muốn giải thích , rất muốn nói ra sự thật . Nhưng ... làm sao để nói đây ? - Tịnh Tuyết : Ha ! Tôi ngu ngốc thật đấy ! - Lam Hạo Hiên : Hửm !? - Tịnh Tuyết : Cứ theo đuổi một thứ mà vốn dĩ không thuộc về mình . - Lam Hạo Hiên : Nó quý giá lắm sao ? - Tịnh Tuyết : Tôi cũng không hiểu nữa ! Nhưng dường như đó chỉ là sở thích tạm thời mà thôi . - Lam Hạo Hiên : Ra là vậy ...! - Tịnh Tuyết : Trời cũng giảm mưa rồi , tôi về lều trước . * chạy đi * - Lam Hạo Hiên : Này ! Cẩn thận ! Hướng đó là vực cơ mà ! - Tịnh Tuyết : Hả !? * Ngã * - Tịnh Tuyết : Aaaa ... * Trượt xuống vực * - Lam Hạo Hiên : Không sao ... để ... tôi kéo cậu lên ! * nắm lấy tay * - Tịnh Tuyết : * Hốt hoảng * Mau bỏ tay ra đi , nếu không cậu sẽ bị ngã theo tôi đấy . Bỏ tay ra mau ! - Lam Hạo Hiên : * gắng gượng * Không... hãy nắm chặt lấy tay tôi , tôi ... tôi sẽ kéo cô lên ! - Tịnh Tuyết : Tay tôi đau quá ! Tôi sắp không chịu được nữa rồi ...! - Lam Hạo Hiên : * Trượt chân * Aaaaaa ! - Tịnh Tuyết : Cẩn thận ! Cả hai cùng ngã xuống vực - Tịnh Tuyết : Aiss đau... đau quá ! Mình đang ở đâu vậy ? * ngó nghiêng * - Lam Hạo Hiên : Cậu tỉnh rồi ? - Tịnh Tuyết : Tôi ... tôi đang ở trên thiên đàng sao ? Vừa nãy tôi vừa bị rơi xuống vực mà ! - Lam Hạo Hiên : * cười * Cậu có chết thì cũng phải xuống địa ngục thôi ! Mau tỉnh dậy đi * đỡ dậy * - Tịnh Tuyết : Mình vẫn chưa chết ?