Chương 128 Quá sắc bén!

Bán Thân Cho Tư Bản
Nguồn: metruyenhot.me
Nói xong hẳn ta liền lệnh cho binh lính rút lui. Thực lực của Lâm Hiên đã vượt qua sức tưởng tượng của hẳn! Không chỉ là một tông sư bình thường! Trong mắt Trần Phi Long lúc này lại tỏa ra hào quang. Y thuật của Lâm Hiên làm cho hẳn khiếp sợ. Hiện tại thực lực của Lâm Hiên, càng làm cho hẳn khiếp sợ không kém. Tuy rằng thực lực của Lâm Hiên có thể không phải đứng đầu, nhưng hẳn mới hai mươi tuổi, tương lai rất có thể sẽ trở thành cự nhân! Tuy nhiên, Lâm Hiên cũng có khuyết điểm rất rõ ràng. Quá sắc bén! Làm việc hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả. Chỉ sợ, cũng không đi lâu dài được. "Lâm Hiên tiểu hữu, lão đầu ta không giúp được gì, liền đi trước..." Trần Phi Long chắp tay về phía Lâm Hiên. Tuy rằng, không biết Lâm Hiên rốt cuộc có ngày đó hay không, nhưng tóm lại, không thể trở mặt. Huống chỉ Lâm Hiên còn cứu hẳn. “Đa tạ lão tướng quân ra tay tương trợ, ta ghi nhớ trong lòng, tất sẽ không quên!” Lâm Hiên gật gật đầu. Cát Kiền đi rồi, Trần Phi Long cũng đi. Còn lại mình Thích Vệ Quốc không biết phải làm sao. Dù sao thì ông cũng già rồi, không còn là vị tướng từng điều binh vạn mã nữa. "Lâm Hiên, ta không giết được ngươi, nhưng có người có thể giết ngươi, ngươi cứ chờ xem!" Cuối cùng, Thích Vệ Quốc cũng phải rời đi. Vừa rồi ông nhận được tin tức, một số lượng lớn sát thủ đã đi tới Giang Đô để giết chết Lâm Hiên. Cho dù Lâm Hiên sống sót trong tay những sát thủ này, Chiến Thần Thiên Thanh, cũng sẽ không để cho hắn sống. Những người ở lại chỉ còn Thẩm Ngạo Tuyết cùng Thẩm Vạn Quốc. "Lâm Hiên, không nghĩ tới, ngay cả đại tá Cát Kiền cũng không làm gì được ngươi, Thẩm Ngạo Tuyết ta thật sự là mắt mù, nếu ta sớm biết ngươi lợi hại như vậy, nhất định sẽ không giống như lúc trước đối với ngươi..." Thẩm Ngạo Tuyết lúc này, trong lòng cực kỳ phức tạp. Hận bản thân mình, lúc trước đã không coi Lâm Hiên như một con người. Lại càng hận chính mình nghe lời người kia, cướp đi thận của Lâm Hiên. “Nhưng mà, hiện tại nói cái gì cũng đã muộn..." Thẩm Ngạo Tuyết biết, Lâm Hiên nhất định sẽ không tha thứ cho cô. "Nhưng ngươi vẫn phải giữ lời mà chữa bệnh cho ta. Ta có thể nói cho ngươi biết, người lấy đi quả thận của ngươi tên là Häc - ông ta là người hầu của Hoàng thất. Những thứ khác, †a không thể nói nhiều, ta cũng không biết..." Hoàng thất? Biết thế là đủ! "Ngày mai mang theo hai quả thận heo chừng một tuổi, đến Đế Phủ tìm ta." Lâm Hiên nhàn nhạt nói một câu, sau đó xoay người liền rời đi. “Con gái, chúng ta đã làm chuyện không thể quay đầu lại” Thẩm Vạn Quốc nuốt nước miếng. “Cha, con đã từng chọn giữa Hoàng Thất và Lâm Hiên. Nhưng lần này, con muốn chọn Lâm Hiên” Thẩm Ngạo Tuyết nghiến răng nói. Trước đây cô chưa bao giờ nhìn đến Lâm Hiên. Cô cảm thấy một người nhân viên quèn, làm công ăn lương, cho dù hiến một quả thận cho cô, cũng không xứng với cô.