Chương 231 "Xuất huyết dạ dày?"

Bán Thân Cho Tư Bản
Nguồn: metruyenhot.me
Chỉ thấy, lúc này Thẩm Ngạo Tuyết đã tránh thoát trói buộc của ga giường. Cả người đều nằm nghệt ra trong bồn tắm. Quần áo đều bị xé nát. Nhưng nhìn bộ dáng của nàng, dược hiệu hẳn là đã qua. Lấy mức độ mãnh liệt của dược hiệu nếu như không phát tiết ra, dược hiệu căn bản không có khả năng nhanh như vậy liền qua. Nhưng Thẩm Ngạo Tuyết lúc này thật sự đã khôi phục bình thường. Nhìn thấy Lâm Hiên, Thẩm Ngạo Tuyết nhanh chóng dùng ga trải giường đem thân thể mình che lại. “Lâm Hiên, anh là tên khốn kiếp! Anh bỏ mặc tôi ở đây, tôi bị xuất huyết dạ dày, anh cũng không thèm quan tâm đến tôi!” Thẩm Ngạo Tuyết tức giận trừng mắt nhìn Lâm Hiên. "Xuất huyết dạ dày?" Lâm Hiên có chút không giải thích được. Nhưng chẳng mấy chốc, anh đã hiểu ra. Trong lòng có chút hối hận vì tiến vào hơi muộn. Nếu không, có lẽ đã có thể nhìn thấy một màn kịch hay. “Nếu cô không có chuyện gì nữa thì ta đi đây” Lâm Hiên thản nhiên nói. “Cút, tôi không cần anh nữa!” Thẩm Ngạo Tuyết mảng. Lâm Hiên nhún nhún vai, bước ra khỏi phòng ngủ. “Lâm Hiên, đừng đi trêu chọc Đế gia, tuy răng anh giết được Đế Phong Vũ, nhưng nỗi kinh hoàng của Đế gia vượt xa sức tưởng tượng của anh!” Giọng nói của Thẩm Ngạo Tuyết từ phía sau truyền đến. Lâm Hiên đưa lưng về phía Thẩm Ngạo Tuyết xua tay. Sau đó mang theo hai cô gái, rời khỏi biệt thự Thẩm gia. Vài phút sau, Thẩm Ngạo Tuyết mặc quần áo xong đi ra. Vài phút sau, Thẩm Ngạo Tuyết mặc quần áo xong đi ra. Nhìn thấy Thẩm Ngạo Tuyết bình an vô sự, Thẩm Vạn Quốc mừng rỡ. “Không ngờ chỉ trong ba năm ngắn ngủi, Lâm Hiên lại có thể trở nên lợi hại như vậy.” Thẩm Vạn Quốc thở dài nói. Nhất là, y thuật của Lâm Hiên thật sự quá kinh người. "Nếu như sớm biết hắn có tiêm lực lớn như vậy, lúc trước. có lẽ không nên trợ giúp Đế gia..." Thẩm Vong Quốc có chút hối hận. “Xùy, nếu không phải con đẩy hắn xuống vách núi, hắn có thể lợi hại như vậy?" Thẩm Ngạo Tuyết kiêu ngạo nói. "Cũng đúng, nhất định là ở dưới vách núi chiếm được kỳ ngộ gì đó. Trong phim truyền hình không phải đều là như vậy à” Thẩm Vạn Quốc gật gật đầu. "Mà này, Ngạo Tuyết tốt hơn hết là con đừng có bất kỳ suy nghĩ nào với hắn ta. Dù sao Đế Phong Vũ đã chết, Đế gia sẽ không bỏ qua cho Lâm Hiên.” “Hơn nữa còn có Chiến Thần Thiên Thanh kia, Lâm Hiên còn sống được mấy ngày cũng thật khó nói.” Thầm Vạn Quốc trầm giọng nói. Mặc dù Lâm Hiên là Thiên Tông, nhưng Thiên cũng chưa chäc có thể chịu được cơn thịnh nộ của Chiến thần. Huống chỉ, cho dù Lâm Hiên vượt được ải của Thiên Thanh Chiến Thần kia, thì Đế gia kia, Lâm Hiên cũng không cách nào vượt qua. "Nhưng mà, bố, con phát hiện, con thật sự yêu hẳn ta rồi!” Thẩm Ngạo Tuyết cắn môi nói. “Có yêu cũng vô dụng. Bây giờ hẳn muốn nữ nhân nào chẳng được?” “Không nói đâu xa, chỉ nói Hồng Diệp và Kỳ Mị, hai nữ nhân này, muốn thân phận có thân phận, muốn địa vị có địa vị. Còn nói về giá trị nhan sắc cũng không thua con bao nhiêu đâu.” Thẩm Vạn Quốc thở dài nói. “Con mặc kệ. Ai cũng không thể cướp hắn khỏi tay con.” Thẩm Ngạo Tuyết vung nằm đấm nhỏ, trong lòng tràn đầy tin tưởng. Trước đây, cô nghĩ răng Từ Thiên Thành đã hủy hoại sự trong sạch của cô. Còn không có gì tự tin có thể thu hồi Lâm Hiên. Nhưng bây giờ, cô biết trong trắng của mình vẫn còn, nên cô có đủ tự tin để cho Lâm Hiên quay về bên mình. Cho dù Lâm Hiên không trở lại bên người cô, dù cho chỉ là làm tình nhân của Lâm Hiên, cô cũng nguyện ý.