Chương 28 "Vậy tại sao vẫn còn nợ tiền thuê nhà?"

Bán Thân Cho Tư Bản
Nguồn: metruyenhot.me
“Chu Lại Bì, Mẹ nhà mày!” Ninh Phú Quý rốt cuộc nhịn không được, chửi thành tiếng. "Ôi chao, lại còn mắng người. Có tin hiện tại t các người ra ngoài không?" Chu Lại Bì lạnh lùng nói. Vừa nghe hẳn muốn đuổi nhà mình ra ngoài, Ninh Phú Quý có chút kinh hoàng. Hiện tại Ninh Hinh đang ở thời điểm mấu chốt để trị liệu, không thể bị đuổi đi! Thấy Ninh Phú Quý không nói gì nữa, Chu Lại Bì cười ha hả nói: "Trần Tú, bộ dáng xinh đẹp như vậy, tôi đã muốn ngủ với cô từ lâu. Như vậy đi, để tôi làm một lần, tôi cho cô một vạn đồng. Vậy thì các ngươi chẳng những có thể cải thiện cuộc sống mà còn có thêm tiền chữa mắt cho con gái." “Chu Lại Bì, ngươi nói bậy cái gì, ta sẽ không đồng ý! Trần Tú không nghĩ tới Chu Lại Bì dám nói như vậy ở trước mặt nhiều người, mặt bà đỏ bừng vì hoảng sợ và xấu hổ. "Không đồng ý? Được rồi, vậy thì các người dọn ra khỏi nhà của tôi ngay. Còn nữa, khi các người ở nơi này, đã làm nhà hư hao, phải bồi thường tiền. Mười vạn đồng, thiếu một đồng cũng không được!" Chu Lại Bì lạnh lùng nói. “Cái gì?! Mười vạn?! Ông đang ăn cướp sao?” Ninh Hinh sắc mặt khó coi. “Ha ha, nhà của ta, ta muốn thu bao nhiêu liền thu bấy nhiêu!” Lúc này, Lâm Hiên đại khái đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Hắn nghi hoặc nhìn về phía Ninh Phú Quý, hỏi: "Chú Ninh, không phải cháu đưa thẻ ngân hàng cho chú rồi sao? Chú không đi rút tiền?” “Rút rồi." "Vậy tại sao vẫn còn nợ tiền thuê nhà?" “Trong thẻ của cậu, không phải chỉ có năm ngàn đồng sao?" Ninh Phú Quý thấp giọng nói. Thấy Đoàn Vũ biết cơ hội biểu hiện của mình lại tới, lập tức nói: "Chú Ninh, tiền này cháu sẽ trả giúp chú.” Nói xong liền lấy điện thoại ra chuyển mười vạn cho Chu Lại Bì. Mặc dù Chu Lại Bì không cam lòng, nhưng người ta đã đưa tiền, hơn nữa còn đưa nhiều như vậy, cũng không tiện nói gì nữa. Chỉ là đáng tiếc, không thể cùng Trần Tú chơi qua trước. một lần. "Đoàn Vũ, cảm ơn cháu." Ninh Phú Quý từ đáy lòng cảm kích Đoàn Vũ. Là một người đàn ông, lại để vợ mình bị xúc phạm như vậy. Không có cách nào, đôi khi, một đồng tiền có thể làm khó anh hùng hảo hán. Nếu hôm nay không trả được tiền, nói không chừng thật sự phải... Ninh Phú Quý không dám nghĩ tiếp. "Đúng rồi, cháu vừa mới mua một căn biệt thự hơn ba trăm mét vuông. Cô chú có thể đón Tiểu Hinh qua ở, để cháu thuê người giúp việc chăm sóc Tiểu Hinh." Đoàn Vũ lại thừa dịp rèn sắt khi còn nóng. Nói xong, còn không quên nhìn thoáng qua Lâm Hiên, trong lòng thầm nghĩ, chữa khỏi Ninh Hinh thì thế nào? Không phải vẫn là một thằng nghèo kiết xác à? Trong xã hội này, không có tiền thì đi một bước cũng khó. Lâm Hiên thì đang khó hiểu, sư phụ hắn không phải nói cái thẻ kia không có hạn mức sao? Tại sao chỉ có năm ngàn?