Chương 77 "Các ngươi làm gì vậy?"

Bán Thân Cho Tư Bản
Nguồn: metruyenhot.me
"Không sao, tôi có biện pháp." Khương Phán kéo Lâm Hiên đến dưới một bức tường, sau đó quay đầu lại nói với Lâm Hiên: "Lâm Hiên, chúng ta trèo tường vào đii “Cái này... không tốt lắm." Lâm Hiên nuốt nước miếng nói. "Hiện tại biết không tốt rồi? Lúc đi học cậu và Lý Thiết Trụ trèo tường trốn học, tôi nói thế nào, các cậu đều không. nghe!" Khương Phán cười nói. "Khi đó tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện." Lâm Hiên xấu hổ gãi gãi đầu. "Lâm Hiên, lại đây.' Khương Phán võ võ lên tường. "Làm gì?" “Đương nhiên là cậu đưa tôi lên, tôi là con gái, làm sao. có thể trèo qua bức tường cao như vậy chứ?” Từ khi còn là học sinh, cô đã là một cô gái ngoan, có. phẩm chất và học tập xuất sắc, chưa bao giờ làm điều gì xấu. Nhưng khi vào xã hội cô mới biết được, thế giới này, cũng không đơn thuần như cô nghĩ. Ví dụ như đối tác kia, rõ ràng là người mà cô rất tin tưởng, cuối cùng lại phản bội cô ấy. "Lớp trưởng, cậu thật sự muốn trèo tường à?" Nhìn bộ dáng Khương Phán nóng lòng muốn thử, Lâm Hiên có chút ngây người. “Ừ, Lâm Hiên mau tới đây đỡ tôi!” Lâm Hiên đành chủ động ngồi xổm xuống, để Khương Phán giãm lên bả vai mình. “Cao một chút, cao hơn một chút, được rồi, tôi lên được rồi” “Lâm Hiên, cậu cũng lên đây đi.” "Được" Lâm Hiên vừa mới trèo qua tường, liền nhìn thấy chú bảo vệ cầm gậy cao su hướng hai người chạy tới. "Các ngươi làm gì vậy?" "Không được rồi, bảo vệ tới rồi, chạy đi!” Khương Phán năm lấy tay Lâm Hiên, hai người điên cuồng chạy. Khung cảnh quen thuộc hiện ra trong tâm mắt, đầy kỉ niệm. Hai người chạy mệt, trốn dưới gốc cây. Thể lực Khương Phán tương đối kém, thở hổn hển nặng nề, trên mặt còn hiện lên mồ hôi dày đặc. Nhưng lại tràn đầy vui vẻ. Đây là lần đầu tiên cô làm điều gì đó được coi xấu xa từ nhỏ đến lớn. Không nghĩ tới, còn rất kích thích. "Lâm Hiên, cậu còn nhớ không, khi đó mỗi ngày tan học, cậu và Lý Thiết Trụ đều sẽ tới tiễn tôi, còn nói hai người sẽ là ky sỹ của tôi, ai dám đánh chủ ý với tôi, sẽ đánh người ta." "Tôi tưởng là nói giỡn, không nghĩ tới là đánh thật. Còn bị trường học ghi sổ. Thế nhưng sau lần đó, thật đúng là không còn người dám viết thư tình cho tôi, làm tôi được thanh tĩnh không ít.” "Tình cảm của cậu và Lý Thiết Trụ thật tốt. Nhưng mà Lâm Hiên, cậu nói thử xem, nếu lúc ấy tôi thật sự đáp ứng. làm bạn gái của một trong hai. Hai anh em các cậu, có thể trở mặt thành thù hay không?" "A, cái này... Lúc ấy hai chúng tôi đều là theo đuổi chơi thôi. Không có nghĩ đến thật sự thành công thì sẽ như thế nào" Lâm Hiên gãi gãi đầu. “Thì ra lúc đó hai người theo đuổi tôi không phải vì thích tôi, mà chỉ là chơi đùa?” Khương Phán ra vẻ tức giận nói. "Thích, đương nhiên thích, khi đó hầu như tất cả nam sinh đều thích cậu mà." Lâm Hiên nói. "Còn bây giờ thì sao?" Khương Phán nghiêng đầu lại, dùng đôi mắt to xinh đẹp, nhìn Lâm Hiên.