Chương 676 - Tôi không phải đang mơ à?
Tôi căn chặt răng để nín khóc, một lúc sau tôi mới run rẩy nói: “Được rồi, anh hứa với em”.
Tống Tử Thanh cuối cùng buông tôi ra, mắt đỏ hoe, râu xôm xoàm ngồi cạnh giường tôi, cầm lấy bát nói: “Anh đút em ăn dung dịch dinh dưỡng này trước, Lục Quy sẽ tới kiểm tra vết thương của em ngay lập tức, ăn đi một lát còn uống thuốc”
“Tình hình rất tệ.” Tống Tử Thanh nói.