Chương 677 - Nói cho em biết mấy
Nghĩ đến đây tôi nổi hết da gà, nghĩ đến sợ hãi, âm mưu này lớn đến mức nào!
Tôi vừa nói với Tống Tử Thanh về suy đoán của mình, chưa kịp nói xong thì một luồng gió thổi đến, tôi chỉ nhìn thấy một bóng trắng, Tống Tử Thanh bị lật nhào, bóng trăng đổ lên người tôi, ôm chặt lấy tôi.
Bạch Hổ tiếng gầm thét chói tai, tai tôi gần như điếc, nhưng lại ấm áp, nhìn nó cười, mắt đỏ hoe: “Bạch Hổ, cám ơn cậu”