Chương 53
Sơ Nguyệt dang tay che chắn trước mặt anh, hai mắt cô đỏ hoe khiến người khác không khỏi đau lòng theo:" Cha..."
Quan Viễn nhìn cô tức giận thở hồng hộc, ông chỉ tay vào Nam Hoài Cẩn:" Được, xem như cậu hay"
Ông ngồi xuống ghế, bên cạnh là vợ mình:” Được rồi, cha không đánh cậu ấy. Con đứng dậy được rồi”
Quan Sơ Nguyệt nghe ông nói như vậy, khóe môi không khỏi cong lên. Cô đỡ anh đứng dậy thì nghe anh nói nhỏ:” Anh không yếu đuối như vậy. Chỉ quỳ một lúc thôi mà đâu đến mức phải đỡ”
Hai người chưa kịp nói gì thêm đã nghe thấy tiếng nói của cha Quan:” Hai đứa quen nhau cũng không phải là không được”
- Thật sao cha? Cha không ngăn cản tụi con nữa sao?
Hai mắt của cô khi nghe đến “không phải là không được” liền sáng rỡ. Nam Hoài Cẩn đứng bên cạnh cũng cong môi mỉm cười
- Nhưng phải đồng ý với cha một chuyện