Triệu Cảnh nhìn cô lại thở dài:”Cuối cùng Nam Hoài Cẩn vẫn là lựa chọn của em”
Quan Sơ Nguyệt nhướng mày:”Ồ”. Nghĩ thì cũng không công bằng với anh, nhưng cô xem anh chỉ là một người chú, một người anh trong nhà
- Em không cần cảm thấy có lỗi với anh
Triệu Cảnh thở dài:” Chỉ là anh cảm thấy anh có gì thua Nam Hoài Cẩn chứ. Xét về đẹp trai, anh đẹp hơn cậu ta nhiều”
- Anh ấu trĩ thật
Quan Sơ Nguyệt tựa lưng vào ghế:” Thật xin lỗi. Triệu Cảnh à, đúng thật là em không có tư cách nói câu này. Nhưng mà anh cũng nên tìm một người nào đó ở bên cạnh đi, bây giờ thì không sao nhưng sau này khi anh lớn tuổi sẽ rất cô đơn đó”
- Vậy em nên sớm sinh một đứa con gái