*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mộ Dung Vân nói có việc phải làm, hoá ra là dẫn Cố Chỉ Lạc đi ăn tối. Cố Chỉ Lạc rất kinh ngạc, nhưng Mộ Dung Vân cũng không giải thích gì thêm, chỉ dẫn nàng đến Thiên Hạ Cư nổi danh nhất thành Lương Châu.
“Đại ca của nàng đã kể cho ta nghe, mỗi khi nàng không vui thường thích đến Thiên Hạ Cư để ăn uống thả cửa, ăn no rồi thì tâm tình sẽ tốt hơn.”
Mộ Dung Vân gọi toàn là những món mà Cố Chỉ Lạc thích ăn. Cố Chỉ Lạc còn đang thắc mắc vì sao chàng ấy lại biết được khẩu vị của mình thì sau khi nghe xong câu đó, nàng đã ngay lập tức hiểu ra là do đại ca của nàng đã nói cho chàng ấy biết.
“Sao Vương gia lại biết tâm trạng của ta đang không vui thế?”
“Chẳng phải nàng đã nói rằng Tống Nguyên Tu từ chối hôn sự sao?”
Cố Chỉ Lạc không ngờ chàng lại nói thẳng ra như thế, miếng thịt bò trong miệng bỗng chốc không còn ngon nữa.
“Đúng vậy, Tống Nguyên Tu không chịu lấy ta, huynh ấy thật đáng ghét, đúng là ngứa đòn mà. Chờ đến khi ta gặp huynh ấy, ta nhất định sẽ thu thập huynh ấy cho thật tốt, chẳng biết phân biệt tốt xấu gì cả.”
Mộ Dung Vân rót cho nàng một chén trà.
“Kế tiếp thì sao? Nàng định làm gì?”
“Chờ đợi.”
“Chờ đợi gì cơ?”
“À thì… mấy ngày nay ta đã suy nghĩ cẩn thận rất lâu, sở dĩ Tống Nguyên Tu nói huynh ấy chỉ xem ta là muội muội bởi vì từ nhỏ đến giờ, lúc nào bọn ta cũng ở cùng một chỗ với nhau. Bọn ta đã quá thân thuộc, dẫn đến việc huynh ấy chưa bao giờ nghĩ tới ta sẽ trở thành vợ của huynh ấy. Vì thế, ta dự định sẽ né tránh huynh ấy một đoạn thời gian ngắn xem sao. Vài ngày liên tiếp không gặp nhau, huynh ấy chắc chắn sẽ nhớ tới ta mà thôi.”
Cố Chỉ Lạc rất tự tin, khi nhắc đến Tống Nguyên Tu, trên khuôn mặt của nàng luôn toát lên vẻ rạng rỡ không sao che giấu được, ánh mắt lấp lánh tràn ngập sự thẹn thùng của cô gái nhỏ.
Thấy vậy, Mộ Dung Vân tự rót cho mình một chén rượu rồi ngửa đầu lên, uống một hơi cạn sạch.
“Nàng nắm chắc như vậy sao? Rằng nàng có thể chờ được hắn quay trở về?”
“Đương nhiên rồi, ta và Tống Nguyên Tu lớn lên cùng nhau, trong lòng của huynh ấy nhất định là có ta. Hơn nữa, nếu huynh ấy không lấy ta thì còn có thể lấy ai được nữa? Từ đầu đến chân của huynh ấy đều thuộc về ta. Huynh ấy….”
Lời nói của Cố Chỉ Lạc đột nhiên dừng lại, tay phải của nàng run lên, làm chén trà nhỏ trong tay nghiêng một cái, nước trà nóng hổi ngay lập tức ngấm lên mu bàn tay. Mộ Dung Vân vội vàng nắm lấy cổ tay của nàng.
“Tiểu nhị!”
Trước tiên, chàng gọi tiểu nhị của quán, dặn hắn mang một chậu nước lạnh đến, sau đó chàng lại ra lệnh cho ám vệ của mình đi mua thuốc mỡ. Thấy Cố Chỉ Lạc ngồi cứng ngắc như không cảm nhận được cơn đau, chàng có hơi sửng sốt, theo tầm mắt của nàng ngẩng đầu lên nhìn xem.
“Nguyên Tu ca ca, vì sao mấy người đó cứ nhìn chằm chằm vào Hy Nhi vậy? Có phải là do bọn họ ghét bỏ thân phận thấp hèn của Hy Nhi không? Nguyên Tu ca ca, hay là chúng ta đi đi, bọn họ có vẻ như không chào đón Hy Nhi.”
Tại lối vào cầu thang ở lầu một, Mục Hy Nhi đang run rẩy nấp sau lưng Tống Nguyên Tu, nàng ta níu chặt lấy cánh tay của hắn, bộ dạng nơm nớp sợ hãi giống y hệt như một chú nai con, trông thật yếu ớt và đáng thương làm sao.
Tống Nguyên Tu hung hăng trừng mắt nhìn xung quanh, vừa quay đầu lại đã ngay tức khắc đổi sang khuôn mặt dịu dàng, động tác thân mật ôm lấy Mục Hy Nhi vào lòng và an ủi.
“Hy Nhi đừng sợ nhé, có ta ở đây, không ai dám ghét bỏ nàng đâu. Chẳng phải nàng luôn muốn nếm thử món Phật nhảy tường* của Thiên Hạ Cư sao? Mỗi ngày chỉ có mười phần thôi, đến trễ là hết mất đấy.”
*Phật nhảy tường (佛跳墙), là một loại xúp trong ẩm thực Phúc Kiến. Món ăn do vị bếp trưởng nổi tiếng đồng thời là chủ của nhà hàng Tụ Xuân Viên ở Phúc Châu, Phúc Kiến là Trịnh Thuần Phát sáng chế. Bản chuẩn của món này có 18 nguyên liệu gồm vi cá mập, sên biển, ức gà, vịt, chân lợn, sò điệp khô, nấm, bào ngư… Tất cả đều phải nấu cùng rượu Thiệu Hưng và gừng để tăng hương vị.