Chương 7: Thế thân Bạch Nguyệt Quang (7)
Đường Mật
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor:KL
"Kỳ thực, kỳ thực tôi chủ yếu là được một học tỷ giới thiệu tới làm thế thân......"
Cầu khẩn đi qua,Đường Ninh có thể cũng cảm thấy chính mình đang làm động tác thừa,có chút suy sụp tinh thần,buông xuống tay che miệng, sau đó giống như là đột nhiên nghĩ tới cái gì, mắt lần nữa phát sáng lên.
"Chính là đại minh tinh Diệp Hi,anh biết không?Chị ấy có bộ phim mới, gọi là《 Trường Sinh Kiếm》, bây giờ đang quay chụp ở Hoành Thành, tôi không biết anh có từng nghe qua chưa. Học tỷ của tôi vừa lúc ở bộ phim này diễn vai nữ phụ, nói là Diệp Hi trước đây không lâu ngã từ dây cáp,bị trật chân, rất nhiều động tác đều không làm được, cảm thấy vóc người tôi đều tương tự với chị ấy, thậm chí bên mặt cười lên cũng có chút giống. Cho nên học tỷ gửi hình tôi đến cho đạo diễn nhìn, bên kia liền trực tiếp quyết định nhận tôi, nói là chắc chắn sẽ không để lộ, cũng sẽ không chậm trễ tiến trình điện ảnh quay chụp, Diệp Hi bên kia cũng gật đầu......"
Phó Dần Tắc ở đây nghe Đường Ninh nói như vậy, hắn càng chắc chắn rằng người bạn trai mà cô nói hàng ngày rất bận rộn kia chính là người hắn đang nghĩ tới, đồng thời trong lòng khẽ thở dài.Rốt cuộc chỉ là cô gái đường đời trải qua chưa nhiều,không cần cô nhiều lời,hắn có thể đem mọi chuyện cần thiết , cô thực sự quá đơn thuần.
Nói chuyện một hồi, Đường Ninh vô tình liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường trên tường của một khách sạn nhỏ phía sau hai người, hai mắt cô lập tức mở to, sau đó, mặc kệ fan hâm mộ ồn ào xung quanh, cô vội vàng thu dọn hành lý và chuẩn bị chen tới.
Vừa chen cô vừa giải thích với Phó Dần Tắc đứng bên cạnh nói, "Toi rồi, tôi sắp không còn kịp rồi, cùng người ta đã hẹn 9h30, hiện tại cũng đã 9h15, tôi muốn nhanh đi lên, không sẽ đến muộn! Phó tiên sinh anh bận anh cứ đi đi, tôi đi trước đây!"
Tiếp đó Phó Dần Tắc liền nhìn tiểu nha đầu này cũng không biết là mang theo những thứ gì, bao lớn bao nhỏ không nói,nhìn qua từng cái đều nặng chết, tiểu cô nương dùng sức khiến cho móng tay đều trắng bệch.
Thấy thế, Phó Dần Tắc ánh mắt ra hiệu một cái tài xế đứng ở sau lưng hắn cách đó không xa luôn chờ lệnh, tiến lên hai bước liền tiếp nhận hành lý của Đường Ninh vào tay, hắn ước lượng, cười nói, "Vừa vặn tôi cũng có chuyện muốn đi đoàn làm phim 《 Trường Sinh Kiếm》, dứt khoát giúp em xách một chút đồ vật."
"Thật sự không cần! Tôi xách được, không cần làm phiền anh!" Đường Ninh vội vàng khước từ.
Phó Dần Tắc căn bản cũng không cho cô cơ hội cự tuyệt, cầm lên đồ vật, mở ra chân dài liền dẫn đầu đi về phía trước.
Vừa đi vừa nói chuyện, "Sao không nhanh lên không phải trễ rồi sao? Vậy còn không đi nhanh lên nhanh một chút, cẩn thận đến muộn đạo diễn đối em ấn tượng không tốt!"
Nghe vậy, Đường Ninh vừa mới kéo vali đã vội vàng chạy theo.
"Phó tiên sinh,con người anh thật tốt!"
Cô thực tình thành ý mà phát ra thẻ người tốt cho đối phương.
Mà cho tới bây giờ sơ lược tiểu sử của Phó tiên sinh chưa từng nhận thẻ người tốt từ nữ sinh nào, sinh cảm giác mới lạ mà bật cười thành tiếng.
Cùng lúc đó, tiểu Thiên vương Tề Liệt đang đi bên kia hơi dừng lại, một tay kéo kính râm xuống, nhìn Phó Dần Tắc đang xách túi cách đó không xa với nữ sinh xinh đẹp cùng đi ở bên cạnh hắn(PDT), hai mắt hơi nheo.
Hắn nhớ kỹ, chị Hi từng nói với hắn bạn trai của mình không phải là tổng giám đốc giải trí Nguyên thị-Phó Dần Tắc sao?
Bây giờ đây là......
A.
[Đường Bảo, Đường Bảo, đối tượng công lược Tề Liệt vừa nãy đối với cô độ thiện cảm giảm xuống 10 điểm, bây giờ độ thiện cảm, -10]
Vừa nhận được độ thiện cảm biến hóa 54088 vội vàng tiến bên tai Đường Ninh nhỏ giọng nói.
Đang cùng Phó Dần Tắc nhỏ giọng nói chuyện với nhau, Đường Ninh nghe vậy, biểu cảm ngay cả một tia biến hóa cũng không có.
Tề Liệt, sao?
Chờ đó!
"A, cuối cùng đã tới. Cảm ơn Phó tiên sinh, đưa đồ lại cho tôi, tôi đi vào trước trình diện." Vừa đến chỗ, Đường Ninh vội vàng liền muốn tiếp nhận lại vật trong tay Phó Dần Tắc.
Phó Dần Tắc thuận tay đưa lại cho cô.
"Biểu hiện tốt một chút nha!"
Hắn cười,ra dấu cố lên với cô.
"Tôi biết rồi! Cảm ơn Phó tiên sinh!"
Mang theo đồ vật chạy chậm về phía trước,Đường Ninh quay đầu liền đối với hắn lộ ra nụ cười đầy sức sống.
Cười không ngừng làm khóe miệng Phó Dần Tắc cũng đi theo giương lên.
Và chỉ giây sau khi Đường Ninh biến mất ở góc đường, phó đạo diễn của đoàn làm phim đã đón Phó Dần Tắc với vẻ mặt ngạc nhiên "Phó tổng! Thật là ngài! ! Ngài đây là sang đây xem Diệp Hi? Cô ấy hiện tại đang tại phía sau nghỉ ngơi, tôi mang ngài đi qua?"
"Không cần, tôi tự mình đi là được."
Phó Dần Tắc khóe miệng cười cấp tốc thu liễm, nâng lên một đường cung lịch sự.
Khi nhận phòng xong, Đường Ninh còn chưa có nhiệm vụ quay phim, chỉ cần ngầm hỏi ai đó về nơi ở của Phó Nguyên Khải,liền kéo lấy hành lý thẳng đến chỗ ở của hắn mà đi, chưa từng nghĩ vừa mới đến chỗ kia, liền nghe thấy một đạo thanh âm quen thuộc từ đằng xa không rõ ràng lắm truyền tới.
"Được rồi, Phó ca, anh đến bây giờ cũng chưa ăn điểm tâm đâu......"
"Không ăn, không thấy ngon miệng."
"Vâng! Vậy em đi trước, Phó ca."
Vừa dứt lời, người này tiếng bước chân liền bắt đầu từ từ đi xa.
Ngay sau đó, tiếng người đàn ông quẹt thẻ cửa vang lên.
Nghe vậy, Đường Ninh lúc này mới bỏ lại hành lý, rón rén ra phía sau người đàn ông,nhảy nhẹ lên, che mắt hắn lại, cố ý mở miệng, "Đoán xem em là ai?"
Đường Ninh còn chưa có nhìn thấy nam nhân trong dự đoán sẽ một mặt ngạc nhiên xoay người lại ôm lấy cô. Cô chỉ cảm thấy hai tay của mình bỗng nhiên bị người kéo xuống, nam nhân không thể tin quay người, trực tiếp đem cánh tay cô hất ra, "Em làm sao lại ở chỗ này?"
Không có hỉ chỉ có kinh, thậm chí còn mang theo một chút không rõ bất an cùng bài xích.
Đường Ninh muốn mở miệng giảng giải nhưng một đạo thanh âm quen thuộc cách hai người không xa vang lên.
"Tiểu Khải, đối đãi bạn gái, cũng không thể thô lỗ như vậy!"
Là Phó Dần Tắc.
Hai người không dám tin tưởng nhìn sang Phó Dần Tắc không biết từ lúc nào xuất hiện ở khúc quanh.
"Bạn....bạn gái?"
Lại một đường âm thanh vang lên.
Đây không phải là Diệp Hi hay sao, người đã vội vã chạy đến sau khi nghe tin Phó Dần Tắc tới,dù trật chân cũng gấp vội vã vội vàng chạy tới.
A ~ a!
Đường Ninh ở trong lòng xem náo nhiệt,không chê chuyện lớn mà kêu nhỏ âm thanh.
Thật kích thích đi.jpg
Rất nhanh, 4 người trong quán rượu nhỏ trong tòa nhà ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, Phó Nguyên Khải thậm chí cũng không dám nhìn mặt Diệp Hi, dùng sức siết quả đấm hơi cúi đầu, giống như là một tiểu hài tử làm chuyện sai lầm giờ đang nhận sai.
Phó Dần Tắc vuốt vuốt chén trà trong tay cũng không có nói chuyện.
Ngược lại là Diệp Hi quan sát tỉ mỉ lại bộ dáng Đường Ninh, mỉm cười phá vỡ cục diện bế tắc, "chào em,chị là Diệp Hi, không biết em là?"
"A? Em, em tên Đường Ninh."
Bởi vì ngồi ở người bên cạnh cô là Phó Nguyên Khải nãy giờ không nói gì,cô sửng sốt một chút, liền thoáng có chút không tự nhiên tự giới thiệu mình.
Tiếp đó có thể là sợ lúng túng lại bổ sung hai câu, "Em kỳ thực...... Kỳ thực là người đoàn làm phim mời tới làm thế thân cho chị Diệp Hi, học tỷ của em chính là Lưu Văn Văn,chị hẳn là biết,chị ấy nghe nói em năm thứ tư đại học,thấy được cơ hội quay phim, mới tốt bụng giới thiệu em tới......"
Trong khi nói về Đường Ninh, cô(DH) gật đầu.
"Vậy ra, đoàn làm phim tìm thế thân cho chị chính là em sao!Em rất xinh đẹp đó, làm thế thân cho chị thật sự ủy khuất em."
Diệp Hi một mặt chân thành nói.
Nghe vậy, Đường Ninh vội vàng xua tay.
"Sao lại thế?Làm thế thân cho chị Diệp Hi mới là phúc khí của em!"
Bất kể là thực tế, hay là bên trong bộ phim kia, đều là"phúc khí" đó nha!
Đường Ninh so với chị ta càng chân thành.
Nghe vậy, ánh mắt Phó Nguyên Khải khẽ chớp lên, nắm tay hắn càng siết chặt hơn.
Diệp Hi nghe xong chỉ cười nhẹ, không nói tiếp.
Trong lúc nhất thời, trong phòng lần nữa yên tĩnh trở lại.
Có thể là cảm thấy không khí có chút kiềm chế lúng túng, Đường Ninh có chút quẫn bách mà nghĩ muốn đi kéo tay Phó Nguyên Khải, để thu được một chút cảm giác an toàn. Ai có thể nghĩ tay của cô vừa mới đụng tới mu bàn tay của nam nhân, hắn giống như là bị kim đâm tới, bỗng nhiên rụt tay về, đồng thời mắt hốt hoảng liếc mắt nhìn hướng Diệp Hi ngồi đối diện hắn.
Ý cười trong mắt Diệp Hi sâu hơn.
Thấy thế, Đường Ninh vô ý thức dùng sức cắn cắn môi, bờ môi đều cắn hơi có chút trắng bệch.
Gian phòng an tĩnh hai giây.
Tiếp đó liền nghe cô hít một hơi thật sâu, cô đặt túi ở bên chân lên trên mặt bàn, lộ ra khuôn mặt tươi cười sáng rỡ,lấy đồ trong túi ra ngoài,hưng phấn nói, "Vừa mới nghe lời trợ lý anh nói anh đến bây giờ điểm tâm cũng chưa ăn nữa! Vừa vặn,trước đó em nghe anh nói anh cảm thấy đồ ăn đoàn làm phim không thể ăn, đêm qua em thế nhưng không bận lắm, làm đến buổi sáng suýt nữa xe lửa cũng không bắt kịp!Anh xem em mang cho anh thứ gì, ...... Mấu chốt nhất là , em nấu ròng rã một đêm đó,để hạ sốt!Anh trước đó mấy ngày không phải gửi WeChat nói nóng trong người miệng bị loét sao? Uống cái này vừa vặn! Con vịt là vịt nông thôn chính tông,em chạy mấy cái chợ bán thức ăn mới mua được đó! Anh nhất định muốn nếm thử!".