Chương 2153 Ngươi đang dạy ta làm việc à?"

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
“La Cảnh, công việc ở thành Hàn Vân tạm thời do ngươi phụ trách. Thực lực của ngươi gần đạt tới Thần Cảnh tầng thứ mười đỉnh phong. Nếu gặp phải tên Lý Vô Địch thì dù không giết được hắn cũng có thể giữ chân hắn. “Khoảng cách trăm dặm đi lại cũng chưa tới mười năm phút, có việc gì thì liên lạc ngay với ta.: La Cảnh tự tin gật đầu: “Ngài cứ yên tâm, Lý Vô Địch tuy lợi hại, nhưng nếu rơi vào tay ta, ta nhất định có thể bắt được hắn” “Tốt, ta đương nhiên tin tưởng thực lực của ngươi, nhưng cũng đừng chủ quan” Dặn dò xong, La Kiêu rời đi. Lúc này, Ngụy Tinh Hà đã dò la được tin tức, ông ngạc nhiên nói: “Lý Quân, người không ngờ được đâu, cái tên La Kiêu kia bây giờ đang ở thành Hàn Vân.” “Nhà họ La có một phân bộ ở thành Hàn Vân tên là Phù Phong sơn trang, bây giờ ông ta đang trấn giữ ở đó. Nghe vậy, mắt Lý Quân sáng lên. Một cường giả gần đạt tới cảnh giới Trường Sinh, thần huyết của ông ta có thể giúp hắn tiến thẳng đến đỉnh phong. Khi đó hắn sẽ có thể đại chiến với kẻ mạnh nhất ở cảnh giới Trường Sinh kia. Trong Phù Phong sơn trang. La Cảnh ngồi ở ghế chủ vị. Phía dưới là các gia chủ ở thành Hàn Vân. Trước có La Kiêu áp chế, La Cảnh chỉ biết an phận. Giờ La Kiêu đi rồi, với tính cách của La Cảnh, đương nhiên muốn nhân cơ hội vớt một mẻ, lẽ nào lại tốn công sức ra ngoài chỉ để giết một tên Lý Vô Địch? Gã đâu phải loại người như La Kiêu chỉ biết tu luyện. “Nghe nói người đứng đầu của thành Hàn Vân là Mặc Thái đã chết, các ngươi tranh giành vị trí này không phân thắng bại. Giờ nhà họ La đến rồi, chỉ cần ai chịu dâng lên một nửa gia sản thì người đó chính là chủ mới thành Hàn Vân La Cảnh nhìn mấy vị gia chủ với ánh mắt trêu chọc. Nghe vậy, biểu cảm của mấy vị gia chủ đều trở nên phức tạp. Dâng một nửa gia sản cho đối phương, gã cũng tham thật. Dù có ngồi được cái vị trí kia thì cũng không đáng. Thấy mấy người không nói gì, sắc mặt La Cảnh lập tức trở nên u ám. “Hình như các ngươi rất không bằng lòng, không ai muốn cai quản thành Hàn Vân này nhỉ.” Một vị gia chủ bước ra chắp tay nói: “Thành Hàn Vân vốn chẳng phải nơi phồn hoa gì, dù có thống trị cũng chỉ có quyền ưu tiên tài nguyên, dùng một nửa gia sản để đổi, thật sự không đáng.” “Ta không có ý định thống trị thành Hàn Vân, xin phép cáo lui trước. Người nọ nói rồi quay người định rời đi. “Khoan đã, ta cho ông đi chưa?” La Cảnh lên tiếng. “Ý gì?” Vị gia chủ đó thoáng sững người. Gương mặt La Cảnh nở nụ cười lạnh lẽo: “Bởi vì ông không chịu lấy ra một nửa gia sản, vậy thì ta đành phải nhận luôn toàn bộ gia sản của ông vậy.” Dứt lời, La Cảnh như hóa thành tàn ảnh, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt vị gia chủ kia. Thanh bảo kiếm đâm xuyên thủng ngực của vị gia chủ đó. “Ầm” Máu rỉ ra từ khóe miệng, mắt ông ta trợn tròn, La Cảnh rút kiếm khiến đối phương ngã gục. lại. “Rượu mời không uống lại uống rượu phạt.” La Cảnh cầm bảo kiếm đang rỉ máu, ánh mắt gã nhìn về phía những gia chủ còn Cơ thể bọn họ run lên. Rõ ràng, La Cảnh muốn gia sản của họ, không dâng lên thì chỉ có con đường chết. Một người nhà họ La thoáng do dự rồi tới cạnh La Cảnh nói: “Nhà họ La chúng ta là gia tộc có danh tiếng ở Tiểu Ngọc Kinh, nếu cướp đoạt gia sản sẽ bị người đời chỉ trích, ảnh hưởng tới thanh danh gia tộc. Ta nghĩ cướp một nhà là được rồi, tha cho những người khác đi” Nghe vậy, La Cảnh hừ lạnh: “Ngươi đang dạy ta làm việc à?" Người đàn ông đó lập tức cúi đầu không dám nói nữa. Ngay khi mấy vị gia chủ đang định cam chịu số phận. "Am." Tiếng nổ lớn vang lên, cánh cửa đại sảnh vỡ toang. Không chỉ vậy, bọn họ còn phát hiện hai tên hộ vệ bên ngoài của nhà họ La cũng bị đạp bay vào bên trong. Lúc này, bầu không khí chìm vào yên lặng. Mấy vị gia chủ trợn tròn mắt. Ai lại dám xông vào Phù Phong sơn trang? Lẽ nào không sợ đắc tội với nhà họ La? Khi bụi mù tan đi, hai bóng người xuất hiện ở vị trí cửa ra vào. Người đứng đầu là một thanh niên kiêu ngạo, chỉ cần đứng im một chỗ cũng toát ra khí thế lạnh tới thấu xương. La Cảnh nhìn rõ dáng vẻ của người thanh niên đó thì trợn mắt. Bởi vì đối phương giống hệt người trên bức tranh, chính là Lý Vô Địch mà bọn họ đang tìm kiếm. Gã không ngờ người mà mình vất vả lục soát thành để tìm kiếm lại chủ động dâng đến tận cửa. La Cảnh cười phá lên: “Lý Vô Địch, ngươi vậy mà tự chui đầu vào lưới. Nếu bắt được ngươi ta sẽ lập được công lớn. Lúc đó có giết vài gia tộc ở thành Hàn Vân thì gia chủ cũng chẳng nói gì.” Nghe vậy, mấy vị gia chủ tái mặt. Vừa mới nghĩ sẽ dâng một nửa gia sản để bảo toàn tính mạng, vậy mà giờ La Cảnh lại nhằm tới toàn bộ gia sản của họ. Tất cả đều tại cái tên Lý Vô Định, nếu không phải do hắn thì sao nhà họ La lại tới thành Hàn Vân. Nếu hắn không tự chui vào lưới thì bọn họ chỉ cần dâng lên một nửa gia sản là có thể bảo toàn tính mạng. Trong vòng nửa ngày, cái tên Lý Vô Địch đã làm chấn động toàn bộ Tiểu Ngọc Kinh, gã muốn xem đối phương rốt cuộc mạnh đến đâu.