Chương 2154 La Cảnh bị thương?"

Mèo Yêu Thành Tinh
Nguồn: tamlinh247.biz
“Lý Vô Địch, trước mặt ta thì ngươi chẳng là cái thá gì. Hôm nay ta cho ngươi biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn.” La Cảnh gầm lên, kiếm khí dâng lên cuồn cuộn. Nền gạch bắt đầu vỡ vụn, tường xuất hiện từng vết nứt chi chít, thanh kiếm đâm thẳng vào ngực Lý Quân. Thanh kiếm vô cùng sắc bén, nếu chỉ là một Thần Cảnh tầng thứ mười bình thường thì sẽ không thể nào đỡ nổi. Ngay khi kiếm khí sắp đâm trúng Lý Quân thì hắn mới ra tay. Lòng bàn tay giơ lên chụp lấy trường kiếm của La Cảnh, từng luồng kình khí quấn quanh như nằm trọn cơn giông bão. Nhìn thấy cảnh tượng này, La Cảnh cười khẩy. “Lý Vô Địch, ngươi đúng là ngạo mạn, dám dùng tay không đỡ kiếm của ta thì chỉ có nát.” “Xem ra việc nổi danh ở thịnh hội đã khiến hắn kiêu ngạo, không biết lượng sức mình.” Ngay sau đó, biểu cảm trên gương mặt La Cảnh chợt đông cứng lại. Bảo kiếm và lòng bàn tay va chạm, kiếm khí nổ vang, sức mạnh khủng khiếp quét ngang. “Ầm” Va chạm hình thành gió lốc như cơn bão càn quét. Cả căn phòng nổ tung, lực lượng dao động khiến vài gia chủ và đệ tử nhà họ La bị đánh bay ra ngoài. Chỉ có cảnh Lý Quân bị xé nát bàn tay mà La Cảnh tưởng tượng là không xảy ra. Dư chấn qua đi, mọi người thấy trường kiếm của La Cảnh bị Lý Quân nằm chặt trong tay nhưng vẫn còn nguyên vẹn. “Sao có thể như vậy?” La Cảnh không thể tin nổi. Đối phương chỉ dùng tay không đã đỡ được bảo kiếm của gã, trừ khi thực lực của đối phương phải mạnh hơn rất nhiều thì mới có thể làm được. Đám người xung quanh lại càng không tin vào mắt mình. “Lý Vô Địch này mạnh vậy ư?” Chẳng kịp để mọi người hoàn hồn, trên lòng bàn tay Lý Quân đã tỏa ra cương khí. “Rắc”, bảo kiếm trong tay đã bị bóp vỡ. Cùng lúc, một con Huyết Long lao ra đâm thẳng phía cơ thể La Cảnh. Huyết Long gầm thét, dữ tợn như muốn đoạt hồn người khác. La Cảnh vội vàng đọc chú quyết, một thanh bảo kiếm màu đen hình thành trước mặt gã. Thiên La kiếm pháp. Giống hệt lúc La Uẩn dùng khi giao đấu với Lý Quân. Chỉ có điều kiếm pháp được La Cảnh thi triển mạnh hơn rất nhiều so với La Uẩn. Huyết Long lao thẳng vào thanh bảo kiếm màu đen. “Ầm.” Bảo kiếm lập tức nổ tung thành cát bụi. La Cảnh cảm nhận được một lực lượng khổng lồ đang đánh thẳng lên người mình. “Ầm! Cơ thể liên tục lùi về sau, máu phun ra từ miệng. Lồng ngực bị đánh nát. Khoảnh khắc này, ánh mắt La Cảnh lộ ra vẻ sợ hãi. Gã không ngờ Lý Quân lại mạnh đến thế. Phía bên kia, mấy vị gia chủ đều ngỡ ngàng. Không nghĩ tới Lý Vô Địch này lại lợi hại như vậy. Thực lực này cũng chỉ có La Kiêu, mới có thể đối phó được. Ngay sau đó, La Cảnh không chút do dự lấy ra ngọc giản truyền tin để liên lạc với La Kiêu. Vốn dĩ La Kiêu bảo gã có tin tức gì về Lý Vô Địch thì báo ngay nhưng do gã khinh địch, giờ mới hối hận. Gã vừa dùng ngọc giản truyền tin liên lạc với La Kiêu vừa cảnh giác nhìn Lý Quân, sợ Lý Quân ra tay chặt đứt đường cầu cứu của gã. Điều khiến gã ngạc nhiên là Lý Quân chỉ đứng nhìn mà không hề có ý ngăn cản. “Chuyện gì vậy, lẽ nào đối phương không sợ gã tìm quân cứu viện? Hay là hắn ta chẳng sợ bất kỳ viện binh nào cả?” Ngọc giản truyền tin cuối cùng cũng kết nối được. La Kiêu xuất hiện. Lúc này La Kiêu đã đến dưới chân núi, chuẩn bị đi gặp trưởng lão của Vân Thiên Cung. Bỗng nhiên ngọc giản truyền tin sáng lên, ánh mắt La Kiêu lộ tỏ vẻ nghi ngờ. “Lẽ nào đã có tin tức về Lý Vô Địch? Năng lực làm việc của La Cảnh này cũng mạnh đấy.” Ông ta kết nối ngọc giản truyền tin, hình ảnh hiện ra khiến ông ta mở to mắt. Trước mặt ông ta là La Cảnh máu me đầy mình, vô cùng thảm thương, dáng vẻ bị thương rất nặng. “Rốt cuộc là kẻ nào đã khiến La Cảnh bị thương?" Thực lực của La Cảnh cũng thuộc hàng cao thủ ở Tiểu Ngọc Kinh. La Kiêu không lên núi nữa nữa mà quay trở lại thành Hàn Vân. Ông ta vừa vội về, vừa nói chuyện với La Cảnh. “La Cảnh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ai đã đánh ngươi thành bộ dạng thê thảm như vậy?” “Là Lý Vô Địch, hắn đã giết đến tận cửa, ta không phải là đối thủ của hắn. La Cảnh lớn tiếng nói. “Nhanh về cứu ta, ta sắp bị hắn giết chết rồi.” Ngay khi La Kiêu còn đang khiếp sợ thì hình ảnh trước mặt ông ta đã thay đổi, một bóng người xông tới, chính là Lý Quân.