Chương 71 Ngô y sư đâu?
Hôm nay, nơi này đã là địa bàn của Tô Dịch hắn, tự nhiên phải thanh tẩy trước một phen, đỡ cho bên người cất giấu một ít cái đinh, về sau thêm phiền toái.
“Cái gì?"
Sắc mặt một số người nhất thời thay đổi.
Trung niên gầy gò nhịn không được khuyên nhủ: "Cô gia, thế này có phải có chút không ổn hay không? Dù sao, cho dù bán mình cho Văn gia nhị gia, nhưng cũng là người Văn gia. Cô gia làm như vậy, chẳng phải là làm người ta thất vọng đau khổ?"
Tô Dịch lẳng lặng ngồi ở nơi đó, không nói chuyện nữa.
Hoàng Càn Tuấn nhất thời ý thức được, đến lượt mình ra mặt rồi. Hắn vội ho một tiếng, ánh mắt nhìn quét mọi người, nói:
"Các vị, tốt nhất đừng để Tô ca của ta khó xử!"
Lời của vị thiếu gia hung ác này tràn đầy phân lượng uy hiếp.
Rất nhanh đã có một số người rời khỏi, có kẻ uể oải, có người phẫn uất, có vị oán hận ...
Nhưng lúc rời khỏi, đều không dám hé răng.
Dù sao, một khi chọc giận Hoàng Càn Tuấn, hắn tới nhà làm khách thì làm sao bây giờ?
Cuối cùng, người cũ trong Hạnh Hoàng y quán, chỉ còn lại có bảy người.
Trung niên gầy gò kia tên là Hồ Thuyên, là quản sự của Hạnh Hoàng y quán cũng không ký kết khế ước bán mình với Văn gia.
Chẳng qua, hắn tuy chưa rời khỏi, nhưng rõ ràng ôm khúc mắc đối với Tô Dịch, sắc mặt luôn âm trầm, rất khó coi.
Trừ Hồ Thuyên, người khác đều là một ít nhân vật loại dược đồ, tùy tùng.
“Ngô y sư đâu?"
Tô Dịch chợt hỏi.
Hắn nhớ rõ lúc trước, có một lão y sư tên là Ngô Quảng Bân tọa trấn Hạnh Hoàng y quán, là danh y dân chúng trong thành tin cậy, rất có danh tiếng ở trong thành Quảng Lăng.
Hồ Thuyên thái độ lấy lệ nói: "Ngô lão đêm qua ngẫu nhiên mắc phong hàn, ôm bệnh nhẹ trong người, đang ở trong nhà dưỡng bệnh."
Dừng một chút, hắn tiếp tục nói: "Mà hai vị y sư khác của y quán, ngày hôm qua một người về quê tham người than, một người toi thanh Lạc Vân bờ bên kia sông Đại Thương thăm bạn, hôm nay đều không ở y quán."
Hoàng Càn Tuấn cũng không khỏi cười lạnh, "Tổng cộng ba vị y sư, tất cả đều có chuyện không có mặt, thế này có phải quá khéo chút rồi hay không?"
Hồ Thuyên một bộ dáng không liên quan tới ta, nói: "Cái này ta không biết, nhưng mặc kệ như thế nào, không có y sư tọa trấn, hôm nay Hạnh Hoàng y quán chúng ta sợ là phải đóng cửa không tiếp tục kinh doanh ... "
Lại thấy Tô Dịch bỗng nhiên mở miệng, nói: "Tiếp tục mở cửa, bây giờ có thể đón chữa người bệnh."
Bọn người Hồ Thuyên đều sửng sốt.
Tô Dịch gõ gõ bàn, lạnh nhạt nói, “Chữa bệnh cho dân chúng bình thường mà thôi, ta cũng có thể."