Chương 72 Một gã sai vặt

Bất Tử
Nguồn: metruyenhot.me
Phốc! Một gã sai vặt nhịn không được cười ra. Người khác cũng vẻ mặt cổ quái, rõ ràng cũng coi lời của Tô Dịch là trò cười để nghe. Sắc mặt Hoàng Càn Tuấn trầm xuống, khiển trách: "Cười cái gì mà cười, mau đi gọi người bệnh xếp hàng chờ đợi bên ngoài tiến vào!" Hắn đối với Tô Dịch có tự tin mù quáng. “Vậy chúng ta cũng thật muốn kiến thức một chút trình độ y đạo của cô gia." Hồ Thuyên vẻ mặt lạnh nhạt, phân phó hai gã sai vặt tới ngoài đại sảnh tiếp dẫn bệnh nhân. Rất nhanh, một bà lão tóc trắng xoá đi đến, ánh mắt bà nhìn quét xung quanh, "Ngô Quảng Bân Ngô lão tiên sinh đâu?" "Hắn không ở đây, ta có thể khám bệnh cho ngươi." Phía sau quầy, Tô Dịch thuận miệng nói. Lại thấy bà lão chỉ liếc hắn một cái, liền lắc lắc đầu, xoay người bước đi. Đám người Hồ Thuyên thấy vậy, vẻ mặt càng thêm cổ quái, tính xem một phen náo nhiệt. Tô Dịch hoàn toàn không để ý, nói: "Người tiếp theo." Một đại hán khôi ngô như tháp sắt đi vào, biết được y sư Ngô Quảng Bân không ở đây, không khỏi thất vọng lắc đầu, hùng hùng hổ hổ nói: "Các ngươi sao không nói sớm, chậm trễ thời gian của lão tử!" Quay đầu bỏ đi ngay. “Cô gia, ngài xem ... ” Hồ Thuyên cố nhịn cười, mở miệng lên tiếng, ở trong mắt hắn, nếu tiếp tục như vậy, tuyệt đối là cục diện tự rước lấy nhục. “Người kế tiếp.” Tô Dịch lạnh nhạt nói, vẻ mặt chưa từng có chút biến hóa nào. "Tô ca, ta đi gọi người." Hoàng Càn Tuấn rất có thiên phú chân chó, nhìn thấy loại tình huống này, xoay người lao ra khỏi Hạnh Hoàng y quán. Lại thấy đám người xếp hàng chờ khám bệnh, thế mà so với vừa rồi giảm đi hơn phân nửa. "Đi nhanh đi, Ngô lão y sư không ở đây." "Hạnh Hoàng y quán cũng không biết nghĩ như thế nào, lại có thể để người ở rể Văn gia kia tọa chẩn, quả thực điên rồi!" . Đám người nghị luận, lục tục có người rời khỏi. "Thế này không thể được, Tô ca quan mới nhận chức ngày đầu tiên, sao có thể ăn chực nằm chờ? Nếu như vậy, ta kẻ làm thủ hạ này chẳng phải là tỏ ra quá vô năng?" Hoàng Càn Tuấn lộ ra nét hung hăng, đi xuống bậc đá cửa chính, ánh mắt nhìn quét những người bệnh còn chưa đi, lạnh lùng nói: “Đều thành thành thật thật xếp hàng chờ cho ta! Ai dám tự tiện rời khỏi, đừng trách ta không khách khí!" Những người bệnh này hầu như đều là dân chúng bình thường, nhất thời bị Hoàng Càn Tuấn tên công tử hư hỏng này dọa, ai cũng không dám động đậy.