←
→
Lý Bí khẽ mỉm cười nói tiếp: “ Thần cho rằng với thực lực hiện nay của dân tộc Thổ Phiên thì bọn họ không còn khả năng để tranh đoạt Thổ Hỏa La được nữa, vì vậy việc Thổ Phiên xuất binh chỉ cần tạo ra thế mà thôi, đóng quân mà không cần đánh. Hơn nữa dân tộc Thổ Phiên bây giờ thế và lực đều mỏng và yếu không thể nào ngăn cản được tình huống quân Đại Thực đi cứu viện bọn người Cát La Lộc. Nhưng như thế cũng tốt, phù hợp với sự kỳ vọng của thần. Chúng ta cứ để cho Đại Thực quân từ Thổ Hỏa La đi cứu viện Cát La Lộc. Con hoàng thượng thì xuất binh từ Sơ Lặc”
“ Hay lắm” Không đợi Lý Bí nói xong, Hàn tướng quốc đứng ở bên cạnh đã thất thanh kêu lên. Ông ta khẽ khom người hướng về phía Trương Hoán thi lễ nói: “ Bệ hạ, Lý đại học sĩ sử dụng kế hư binh quả là thần diệu, cái này giống như Hàn Tín năm xưa minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương. Thần cho là rất khả thi”
Trương Hoán vuốt râu cười, quả nhiên là gừng càng già lại càng cay, sách lược mà Lý Bí vừa trình bày quả nhiên vô cùng xảo diệu. Bất quá để thành công được thì trò chơi này phải diễn xuất một chút mới được.
Xế chiều ngày hôm đó, sứ thần của dân tộc Thổ Phiên đã tới Trường An để triều kiến thiên tử Đại Đường. Trương Hoán liền lệnh cho Thôi Ngụ làm việc với sứ thần Thổ Phiên. Hai bên bàn bạc, trao đổi và tiến hành hiệp thương về việc Thổ Phiên xuất binh để khiềm chế các động thái quân sự của quân đội Đại Thực ở Thổ Hỏa La.
Những ngày đầu năm mới, ở Trường An người người qua lại như mắc cửi. Vào mùng sáu tháng giêng, năm Đại Trị thứ năm, Đại Đường tiến hành mở khoa thi tuyển chọn nhân tài. Ước chừng có tới mười lắm vạn nhân sĩ các nơi tụ hội về Trường An dự thi. Ngoài ra còn có các sứ thần của các nước đến triều kiến hoàng đế cùng với một lượng lớn những người tùy tùng. Không chỉ có thế, các quan viên địa phương từ các nơi cũng về kinh thành báo cáo nhiệm vụ. Còn có các thương nhân ở nhiều nước tới Trường An để làm ăn nữa. Tất cả những con người ấy khiến cho các con phố, con đường ở Trường An như một dòng người tấp nập. Đặc biệt là khu chợ ở phía đông không khí lại thập phần náo nhiệt.
Khu chợ ở phía đông Trường An có nhiều điểm đặc trưng khác với khu chợ ở phía tây. Trong khi khu chợ phía tây chủ yếu buôn bán các loại lương thực, vải vóc, lá trà, và một số loại vật tư khác. Trong những giáp tết khu vực chợp này làm ăn vô cùng tập nập, người mua kẻ bán sôi động vô cùng. Nhưng khi vừa mới ra giêng thì nơi không khí buôn bán ấy nhanh chóng biến mất, thậm chí có phần ảm đạm. Và đến lúc này sinh ý thịnh vượng của khu chợ phía đông lại nổi lên mãnh liệt. Khu chợ này chủ yếu buôn bán trao đổi các loại ngọc ngà, châu báu, các đồ sứ, tơ lụa cùng với những đặc sản quý giá, những đồ hàng xa xỉ của các nước, các địa phương khác đưa tới. Ngay từ đầu năm cho đến tận ngày rằm tháng giêng ở khu chợ phía đông này lúc cũng đông nghịt, người người qua lại không ngớt. Những người dân bình thường thì dành dụm tiền trong cả một năm để mấy ngày này đến chợ phía đông này để mua vài món đồ đắt tiền một chút. Còn các gia đình quan lại, các nhà quyền quý giàu có cũng nhân cơ hội này mà tiêu tiền, mua sắm. Ngoài ra ở khu chợ phía đông này còn có nhiều thương nhân, các sứ thần