Chương 516: Đỉnh điểm điên cuồng của người Cát La Lộc (b)

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Thi Dương cười lạnh một tiếng rồi nói: “ Khang chưởng quỹ nghĩ thế nào” Khang Minh cười xấu hổ, ông ta tự thấy rằng bản thân mình được Thi Dương hỏi ý kiến thật là dư thừa. Đường quân thực lực như thế thì trong mắt làm sao có thể coi Cát La Lộc kia là gì chứ. Đây nhất định là kế sách của bọn họ rồi. Nghĩ đến đây tinh thần của Khang Minh trở nên phấn chấn hơn nhiều. Ông ta chắp tay hướng Thi Dương nói: “ vậy ta đây xin đi trước, chúc Thi tướng quân ra quân đắc thắng, lại lập nên kỳ công mới” “ Khang chưởng quỹ hãy bảo trọng” Thi Dương cũng chắp tay đáp lễ, rồi hắn suất lĩnh hơn nàn kỵ binh giục ngựa lao đi về hướng bắc như một trận cuồng phong. Một lúc lâu sau, những đơn vị Đường quân còn lại trong Yêu Long thành cũng rút đi hết. Trong thành lúc này không khí trở nên rất yên tĩnh. Nhưng sự yên tĩnh ấy cũng chẳng duy trì lâu bởi vì rất nhanh sau đó trên đường cái đã vang lên những tiếng huyên náo ầm ĩ lắm. Đó là mấy trăm tên Túc Đặc quyết tâm ở lại, bây giờ dưới sự chỉ dẫn của vài tên trưởng lão trong thương hội, cùng nhau tụ tập, hùng hổ đến trước “ Chính vụ thự” của Yêu Long thành để đập phá: “ Phá hết! Đốt hết cho ta” Đám người Túc Đặc kia sục sôi, đây kích động. Có nhiều người nhiệt tình hưởng ứng lời kêu gọi bằng cách lấy những tảng đá ném thẳng về phía tấm bảng “ Chính vụ thự” treo ở trước cửa kia. Những trận mưa đá từ phía những người Túc Đặc kia cứ thế trút xuống tấm biển của “ Chính vụ thự” . Chốc lát sau, tấm biển gỗ đã bị đá ném thủng lỗ chỗ và cuối cùng thi cũng rơi đổ ầm ầm xuống mặt đất. Tấm biển đề “ Yêu Long thành chính vụ thự” rơi xuống vỡ làm năm sáu mảnh, ngay lập tức cả trăm tên Túc Đặc điên cuồng xông lên giẫm đạp lấy nó cho hả giận, khiến cho cả tấm biển gỗ to lớn lúc trước giờ đây chỉ còn là đống gỗ vụn ngổn ngang. “ Hãy đạp nát tất cả phòng ốc ở chỗ này cho ta” Một tên trưởng lão tỏng thương hội quát to ra lệnh cho những tên tay chân còn lại. Ngay lập tức, mấy trăm tên Túc Đặc đầy kích động, rầm rầm riến lên phá vỡ đại môn, để xông vào bên trong. Bọn chúng điên cuồng đập phá tất cả các đồ đạc, những gì nhìn thấy ở bên trong: Bàn làm việc, giá đựng tài liệu giấy tờ, các giương hộp, cửa và cửa sổ nữa. Tất cả những thứ này đều bị lũ điên cuồng kia đập phá cho nát bét, hư hỏng hoàn toàn, hay bị ném chỏng chơ ra ngoài đường. Sau cùng người ta thấy xuất hiên từ “ Chính vụ thự” đó một đám khói đen thoát ra, rồi đến ngọn lửa hừng hực bùng cháy thiêu rụi cả “ Chính vụ thự” . Và như vậy “ Chính vụ thự “ của Đường quân đã bị những tên Túc Đặc ngoan cố thiêu rụi. và tấm biển “ A Đồ Mộc trấn” một lần nữa lại được treo lên. Ngay sau khi “ Chính vụ thự” bị đập phá, những tên Túc Đặc trẻ tuổi bây giờ như những con ngựa bất kham, chúng bắt đầu tiến hành đập phá, vơ vét và cướp bóc tài sản còn lại trong các của hàng của những người Túc Đặc đã chạy theo Đường quân. Trong số những quán hàng, cửa hiệu đó thì Yêu Long khách sạn của Khang Minh là bị đạp phá, vơ vét nặng nhất. Tất cả các gia cụ, đồ trang sức, những đồ bày biện trang trí đáng giá một chút cũng đều bị bọn chúng cướp đi hết. Thậm chí ngay cả thực phẩm dự trữ cùng như rượu ở trong hầm cũng bị bọn chúng vơ vét sạch sẽ. Trên khắp các ngõ ngách, các con đường lớn nhỏ, những người Túc Đặc còn lại từ già trẻ, gái trai đều đổ ra ăn mừng. Bọn họ nâng chén uống rượu hô to rằng mình đã được tự do rồi. Và tất cả những gì ở Yêu Long thành này mà có liên quan đến Đại Đường thì cũng đều bị họ đập phá hay thiêu hủy hết. Ngay như cái bến thuyền ở Yêu Long hồ mà Đường quân vừa mới bắt đầu cho xây dừng và bắt đầu hình thành cũng bị những kẻ cực đoan này đốt phá đi hết. Lúc này bọn họ chỉ còn biết đến Đại Thực, đến Cát La Lộc: “ Đại Thực vạn tuế, A Đồ Mộc vạn tuế, Cát La Lộc vạn tuế” Tiếng reo hò vang động khắp cả thiên không. Những kẻ đầu não ở trong thương hội, lúc này trịnh trọng đứng ra tuyên bố rằng ngày hôm nay chính là ngay tự do của những người Túc Đặc ở trấn A Đồ Mộc này. Đây sẽ mãi mãi là kỉ niệm không bao giờ quên cho con cháu của bọn họ đời sau. Cuộc ăn mừng ngày “ độc lập” của những người Túc Đặc kia cứ thế cho đến lúc hoàng hôn, khi có một gã đưa tin thông báo: “ Người Cát La Lộc đến, người Cát La Lộc đến” Những người Túc Đặc kia sau khoảng thời gian sung sướng vì được “ tự do” mới dần dần trở lại bình thường. Bọn họ rời khỏi nơi ăn uống nhảy múa vừa rồi để trở về nhà của mình. Bảy tên trưởng lão trong thương hội, rất phấn khích đi ra tận lộ khẩu để nghênh đón bọn người Cát La Lộc đang đến kia. Sắc vàng rực của trời chiều đã dần dần biến mất thay vào đó là hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, bóng tối đã bắt đầu buông xuống. Nó len lỏi khắp ngóc ngách của khu rừng rậm càng làm tăng thêm cái vẻ âm u, tăm tối của nơi đây giống như cái tên gọi Hắc Ám lâm của nó. Màn đêm đã bắt đầu buông xuống, trong cái không gian nhập nhoạng tối nhọ mặt người này, người ta bắt đầu cảm nhận được tiếng bước chân hành quân đang làm rung chuyển cả con đường cái nơi đây. Bến tàu, nhà cửa, chùa chiền tất cả dường như đều được phủ lên một màu ảm đmạ tang tóc của máu. Bảy vị trưởng lão trong thương hội đang đứng ở lộ khẩu, những trận gió đêm thổi qua khuôn mặt của họ. Ai nấy đều sốt ruột, thấp thỏm. Trong tay của các vị trưởng lão này chính là bức tín thư cam kết do chính ta tù trưởng A Đặc Lôi viết để làm tin. Bức tín thư này chính là chút hy vọng, an ủi duy nhất đối với bọn họ.