*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đông Hải là một nơi vô cùng thần kỳ, có người nói thuở xa xưa, Huyền Vũ Vực hoàn toàn không có nơi tên là Đông Hải. Không biết từ khi nào, nơi này đã xuất hiện một vùng biển.
Cho đến nay, không ai có thể vượt qua vùng biển này. Ngoại trừ việc biển cả mênh mông, đáy biển đầy yêu thú thì dường như vận mệnh đã định có một cổ lực lượng, một khi vượt khỏi giới hạn Đông Hải sẽ bị mất phương hướng, sau đó mơ mơ hồ hồ quay lại bờ biển.
Có người đã từng nói có một vị tu sĩ Hóa Thần ở Đông Hải lạc đường, cuối cùng lòng vòng mấy bận mới về được. Từ đó trở đi không ai muốn qua vùng biển này nữa.
Đông Hải rất lớn, đảo nhỏ chi chít như sao trên trời, thỉnh thoảng sẽ có người phát hiện một số thiên tài địa bảo trên đảo, sau đó một đêm phất nhanh.
Bởi vậy, trước khi Ma tộc xâm lấn, Đông Hải luôn là địa điểm săn bắn được tu sĩ yêu thích.
Tuy tài nguyên nơi này phong phú nhưng nguy hiểm cũng rất nhiều, hàng năm có không biết bao nhiêu tu sĩ chết trong miệng hải thú, trong đó còn có một phần chết trên tay các tu sĩ tham lam.
Hải dương bao la, các tu sĩ ở trên biển có rất ít cơ hội chạm mặt, nhưng khi gặp nhau thì chỉ có đề phòng. Nguyên nhân là vì trên hải đảo thường có một số tu sĩ ác độc lẩn trốn, chuyên đi giết những tu sĩ săn yêu thú.
Trong Đông Hải nguy cơ trùng trùng, cho dù là Từ Tử Nham cũng phải cẩn thận, tránh lật thuyền trong mương.
“Phù… Quả nhiên là bờ biển, mùi thật nặng, chắc là có hải sản.” Từ Tử Nham đứng trên một hòn đá, ngắm nhìn mặt biển xa xa, vui vẻ nói.
Trước đây, lúc ở hiện đại anh cũng không nghèo tới mức không ăn được hải sản, nhưng rõ ràng hải sản không tươi ngon bằng Huyền Vũ Vực.
Nhìn đại điêu ngư* hoạt bát nhảy tới nhảy lui, lớn bằng một người trưởng thành, đuôi đập bạch bạch trên đất, cũng mệt cho Tuyết Đoàn nhỏ con có thể bắt đại điêu ngư từ dưới biển lên bờ…
(Điêu ngư: cá tráp biển)