*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Há há há há há…” Thiên Nhạc trốn ở một bên nhìn Từ Tử Dung mặt không cảm xúc, bởi vì dáng vẻ khổ sở muốn nổi cáu mà không thể nổi cáu của y mà cười bò.
Hắn vừa cười vừa đấm vai Từ Tử Nham: “Đệ đệ ngươi đáng thương như thế, ngươi làm ca ca mà chỉ đứng nhìn thôi hả?”
Từ Tử Nham cong môi nhưng không lên tiếng.
Trong thế giới của Tử Dung chỉ có mình anh, anh không nói như vậy là không tốt, chỉ là anh hy vọng Tử Dung có thể tiếp xúc với nhiều người hơn.
Anh cũng không bắt buộc Tử Dung kết bạn với người khác, nhưng ít nhất xây dựng nhiều mối quan hệ rất có lợi cho Tử Dung.
Trải qua một phen thương (bạo) lượng (lực) thân (đe) thiện (dọa), cuối cùng Từ Tử Dung dùng một miếng ngọc giản ghi chép rất nhiều kiến thức trận pháp đổi lại thời gian ở bên ca ca.
Một tháng ngắn ngủi mau chóng trôi qua, khi Từ Tử Dung hoàn toàn nắm giữ phương pháp đưa Trung Tâm Thành ra ngoài cũng là lúc bọn họ phải rời đi.
Con đường cần mở khi rời đi vẫn là vết nứt thông đến Quỷ Giang Nam, nhưng Từ Tử Nham đã lấy được mấy tiếp điểm nối liền Quỷ Giang Nam và thế giới thật từ chỗ Tề thành chủ.
Chỉ cần ở thời khắc chuyển giao ngày đêm, dùng một lượng lớn ma khí tấn công tiếp điểm này là có thể mở đường đến thế giới thật.
Là một trong các điều kiện trao đổi, Từ Tử Nham còn lấy được từ chỗ Tề thành chủ rất nhiều pháp bảo chuyển hóa ma khí thành linh khí. Những pháp bảo này chỉ có một công năng duy nhất, nhưng đối với tu sĩ Huyền Vũ Vực mà nói đã là pháp bảo hiếm có, bởi vì tác dụng duy nhất của nó chính là hấp thu ma khí, chuyển hóa thành linh khí cho tu sĩ sử dụng.
Ở thế giới ma khí, pháp bảo này là nhu yếu phẩm của mỗi tu sĩ. Trải qua trăm nghìn năm đơn giản hóa, tài liệu luyện chế đã được giảm đến cực hạn.
Mỗi một món chỉ lớn bằng nắm tay trẻ con, hoàn toàn có thể đeo trên người như trang sức.
Lúc Từ Tử Nham lấy được thứ này, cười muốn ngốc luôn. Tề thành chủ bế quan mấy nghìn năm, không biết tình huống bên ngoài, nhưng anh biết rõ thứ nho nhỏ này có thể mang lại bao nhiêu đả kích cho Ma tộc!
Càng ở nơi dày đặc ma khí càng có lợi cho Ma tộc. Bây giờ đoàn quân Ma tộc đóng đô ở Huyền Vũ Vực đang không ngừng trồng Uẩn Ma Thảo, muốn thông qua thực vật đặc biệt này từng bước xâm chiếm địa bàn Huyền Vũ Vực.
Đương nhiên liên minh tu sĩ sẽ không để mặc chúng phát triển, bởi vậy đôi bên đánh nhau mấy lần đều trong phạm vi trồng Uẩn Ma Thảo. Nhưng hiện tại Ma tộc không thể mở Truyền Tống Trận, nơi trồng Uẩn Ma Thảo được xem là cứ địa quan trọng nhất, nơi nào cũng có trọng binh canh gác.
Hiện tại, ở Huyền Vũ Vực, đa số trận chiến Nhân Ma đều tiến hành xung quanh Uẩn Ma Thảo, nhưng nơi có Uẩn Ma Thảo, linh lực sẽ trở nên rất loãng.
Bên này giảm bên kia tăng, trước khi Từ Tử Nham đến Đông Hải tìm bảo vật, liên minh tu sĩ đã mất gần 1/10 địa bàn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, cho dù Ma tộc không có viện quân, chỉ dựa vào quân số ở Huyền Vũ Vực thì e rằng liên minh tu sĩ cũng không duy trì nổi.
Lý do Từ Tử Nham coi trọng Chuyển Linh Bội chính là vì trang sức nho nhỏ này rất có thể là pháp bảo quan trọng đủ để xoay chuyển thế cuộc. Vừa nghĩ tới nơi tràn ngập ma khí lại có thể trở thành sân nhà của tu sĩ, anh không nhịn được muốn ngửa mặt lên trời cười to —— làm một người thường không có dã tâm, có thể triệt để giải quyết đại chiến Nhân Ma đúng là tuyệt vời!
Mang theo một lượng lớn Chuyển Linh Bội và phương pháp luyện chế Chuyển Linh Bội, Từ Tử Nham dẫn theo đệ đệ bảo bối và tên thần kinh Thiên Nhạc, trong ánh mắt hy vọng của người dân, bước vào vết nứt.
Lại một lần nữa bước vào trấn nhỏ Quỷ Giang Nam, Từ Tử Nham đã không còn kinh hoảng như lần trước nữa. Anh lẳng lặng ngắm nhìn xung quanh, Quỷ Giang Nam vẫn phồn hoa, người lui kẻ tới tấp nập, không ai chú ý đến ba người đột nhiên xuất hiện.
Từ Tử Nham không dừng lại nơi này mà đi thẳng đến một tiếp điểm Tề thành chủ đã nói anh biết, thả ma khí trong Thiên Lý Nhân Duyên ra ngoài, rất nhanh sau đó, trước mắt lập tức xuất hiện một tầng gợn sóng như mặt nước nhấp nhô.
Từ Tử Nham đi trước, chỉ cảm thấy trước mắt thoáng qua, sau đó rơi vào một con đường rất rộng rãi.
Đáng tiếc, anh còn chưa kịp cảm thán cuối cùng cũng thành công rời khỏi cái trấn quỷ dị thì nhìn thấy cửa hàng hai bên đường có vô số văn phòng tứ bảo* dũng mãnh ào ra như thủy triều… Khụ khụ, đương nhiên vẫn là tinh quái.