*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hai tên Dực Ma tộc theo lệnh bay tới rõ ràng cường tráng hơn mấy tên trước. Bọn chúng mang đại kiếm, khi bước vào rừng, trước tiên chúng vung trường kiếm, không ngừng phá hủy cây cối trong rừng.
Từ Tử Dung cũng từng lợi dụng một số ma thực đánh lén, nhưng hai tên này đã sớm phòng bị, hơn nữa thân thể của chúng cũng rất cứng rắn, ma thực hoàn toàn không có cách tạo tổn thương cho hai người họ.
“Có vấn đề?” Từ Tử Nham cũng chú ý tới hai tên này đang tiến về trung tâm rừng cây. Mặc dù tốc độ của chúng rất chậm nhưng những nơi bọn họ bước qua, một cọng cỏ cũng không sống nổi, dường như tất cả cạm bẫy của Từ Tử Dung đều bị hủy. Nếu muốn sinh trưởng một lần nữa phải lãng phí rất nhiều linh lực, lợi bất cập hại.
“Chuyện nhỏ, ta đi giải quyết hắn.” Từ Tử Dung không muốn để ca ca ra tay, muốn chủ động giải quyết hai tên kia.
Nhưng Từ Tử Nham lại lắc đầu: “Chúng ta cùng đi, nhanh chóng xử lý hai tên này.”
Từ Tử Dung suy nghĩ: “Cũng được.”
Được thực vật và Phương Cách bảo vệ ẩn thân, hai người bắt đầu âm thầm tiếp cận hai tên Dực Ma tộc.
Không thể không nói, Phương Cách thật sự là lợi khí đánh lén. Chỉ cần được lớp sương mù bao phủ bên ngoài, cho dù là tu vi cao tới đâu cũng đều không thể dùng thần thức tìm ra hai người.
Hai người đi được một khoảng, sau đó lựa chọn một địa điểm thích hợp phục kích.
Từ Tử Nham tựa lưng vào một cây đại thụ, triệu hồi Tiểu Bát. Bạch tuột mập lười nhác từ Ám Kim Trường Cung nổi lên, ngáp một cái, mắt buồn ngủ mông lung nhìn Từ Tử Nham, ánh mắt hết sức mờ mịt.
Từ Tử Nham: …
(╯‵□′)╯︵┻━┻, khốn kiếp, lão tử ở ngoài đánh nhau bán sống bán chết, đám tiểu tử các ngươi ăn ngon ngủ ngon! Quá bất công!
Thấy ánh nhìn của chủ nhân viết đầy ghen tỵ và đố kỵ, Tiểu Bát giật mình, vội đứng thẳng người, hai xúc tu ôm chặt trường cung, nịnh nọt nói: “Chủ nhân, có nhiệm vụ hả?” Nó vỗ ngực: “Giao cho Tiểu Bát là được, Tiểu Bát đảm bảo hoàn thành không chút sơ sót!”
Từ Tử Nham liếc nó, mấy năm nay Tiểu Bát luôn ngâm mình trong Cửu Chuyển Minh Hà, ăn đến mập ú, có lẽ cả Huyền Vũ Vực cũng không có khí linh nào có đãi ngộ tốt như nó. (Khí linh nhà người ta hưởng thụ nước Cửu Chuyển Minh Hà đều luận theo công trạng, có thể tham khảo đám bút lông nhận được mấy bình nước Cửu Chuyển Minh Hà đã hưng phấn đến suýt bán thân…)
Từ Tử Nham hừ một tiếng, chỉ về phía sau.
Tiểu Bát cẩn thận ló đầu ra, nhìn thấy hai tên Dực Ma ở rất xa. Nó bĩu môi khinh thường, vừa xoay mặt lại đã tỏ ra lấy lòng Từ Tử Nham: “Giao cho Tiểu Bát là được rồi!”
Lời còn chưa dứt, Từ Tử Nham đã cảm nhận được trường cung trong tay bắt đầu chậm rãi dẫn dắt linh lực trong cơ thể anh, hình thành một mũi tên hình cung mờ ảo trên trường cung.
Đầu mũi tên như lưỡi câu, một khi bắn vào trong cơ thể kẻ địch, muốn lôi ra phải kéo theo một miếng thịt lớn, cho dù thân thể Ma tộc cường tráng thế nào đi chăng nữa, khi bị mũi tên này bắn trúng, nhất định cũng ăn không ít thiệt thòi.
Theo linh lực phát ra, thân mũi tên dần thành hình, Tiểu Bát vô cùng âm hiểm để lại một rãnh máu* trên thân mũi tên. Đợi đến khi mũi tên hoàn thành, một tiểu đệ của Tiểu Thanh liền theo kinh mạch trong cơ thể Từ Tử Nham, chạy thẳng vào thân mũi tên.