Chương 7877 Cô ta điểm nhẹ một cái!

Ss Tần
Nguồn: tamlinh247.biz
Nguyên Phinh vội vàng né tránh, lao nhanh về một hướng! "Đi chết đi!" Nguyên Sương điểm nhẹ một cái, cắt một đường trên mặt đất trước mặt Nguyên Phinh! "Địa ngục mở ra! Ác quỷ đòi mạng!" Nói sao thành vậy! Roẹt một cái! Mặt đất trước mặt Nguyên Phinh nứt ra một khe sâu, hệt như cổng địa ngục mở ra, hàng tỷ ác quỷ lao ra, túm lấy chân Nguyên Phinh, hòng lôi cô ta xuống địa ngục! "Ha ha ha! Chết đi! Chết đi cho ta!" Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Nguyên Phinh sắp bị địa ngục nuốt chửng! Vèo! Một bóng người bay vút tới, xuất hiện ngay trên cổng địa ngục, ôm Nguyên Phinh vào lòng! Gào! Một tiếng rồng ngâm vang dội khắp không gian, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chém thẳng vào lũ ác quỷ, cứng rắn cứu Nguyên Phinh ra khỏi địa ngục! "A! Diệp công tử! Ngươi... sao ngươi lại tới đây? Ta không nằm mơ chứ?" Nguyên Phinh mừng phát khóc, hoàn toàn không ngờ Diệp Bắc Minh sẽ xông vào ý thức hải của Nguyên Sương để cứu mình! Nguyên Sương giật mình, cô ta cũng không ngờ Diệp Bắc Minh lại xuất hiện: "Diệp Bắc Minh? Ngươi thật to gan, ý thức hải của ta mà ngươi cũng dám vào?" "Chẳng lẽ ngươi không biết trong ý thức hải của ta, thần hồn của ta vô địch à?" "Nếu ngươi đã tự đâm đầu vào chỗ chết, vậy ta sẽ tiễn ngươi lên đường!" Ánh mắt Nguyên Sương cực kỳ lạnh lẽo! Cô ta giơ tay lên, năm ngón tay nắm lại! Một bàn tay quỷ khổng lồ xuất hiện dưới chân Diệp Bắc Minh và Nguyên Phinh, chỉ cần nó tóm được hai người, chắc chắn thần hồn sẽ bị bóp nát! "Nguyên cô nương, bám chắc nhé!" Diệp Bắc Minh quát to, vác Nguyên Phinh trên lưng! Anh giậm chân một cái! Dịch chuyển tức thời! Dưới chân bùng lên khí Hỗn Độn, anh lao như tia chớp thoát khỏi phạm vi công kích của bàn tay quỷ, lao thẳng về phía Nguyên Sương: "Trảm Long Quyết!" Một kiếm mạnh nhất, ầm ầm chém ra! "Ha ha! Trong ý thức hải của ta, ta vô địch, ngươi còn dám tấn công ta ư?" Nguyên Sương tức cười. Cô ta điểm nhẹ một cái! Keng! Một tiếng giòn tan vang lên, công kích của kiếm Càn Khôn Trấn Ngục bị hóa giải sạch sẽ! "Phá cho ta!" Giây tiếp theo, một cái chùy thép hiện ra trước người Diệp Bắc Minh, đâm thẳng vào tim anh, thậm chí còn xuyên luôn vào Nguyên Phinh trên lưng Diệp Bắc Minh! Hai người rơi thẳng từ không trung xuống mặt đất! Cổng địa ngục lại mở ra, mắt thấy nó sắp nuốt chửng hai người! Đúng lúc này, trong đầu Diệp Bắc Minh vang lên một giọng nói: "Nhóc con! Đây không chỉ là ý thức hải của Nguyên Sương, mà còn là ý thức hải của Nguyên Phinh!" "Nguyên Sương có thể hoành hoành trong này, Nguyên Phinh cũng làm được!" "Tiểu Tháp?" Diệp Bắc Minh ngạc nhiên! Anh dùng nguyên thần tiến vào ý thức hải của Nguyên Sương, tháp Càn Khôn Trấn Ngục vẫn liên lạc được với anh? Không kịp nghĩ nhiều, Diệp Bắc Minh báo ngay cho Nguyên Phinh rằng, hai người dùng chung một ý thức hải!